Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 107: --- Chế tác Lộ Hoa
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:42
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thất Nguyệt phố mua sắm một phen, mang về hai chiếc nồi gang lớn mới tinh, một cái thùng chưng cất, hai cái chậu gỗ, hai cái rổ tre để ráo nước, cùng một đống chai lọ, tất cả đều chất đống ở hậu viện nhà trẻ.
Rồi nàng cất tiếng gọi: “Tỷ Anh, mau đến giúp một tay.”
Nữ đầu bếp Anh tỷ tiếng vội vã chạy đến, Mộ Thất Nguyệt dặn nàng rửa sạch nồi, để sẵn dùng, đặc biệt dặn dò: “Anh tỷ, mấy chiếc nồi tuyệt đối đừng dính dầu, lát nữa việc lớn cần dùng.”
“Được, Đông gia.” Anh tỷ đáp lời, bắt đầu múc nước rửa hai chiếc nồi sắt lớn.
Mộ Thất Nguyệt tìm dụng cụ và một đoạn tre lớn bằng ngón tay, đả thông các mắt tre bên trong, thành một ống tre thông hai đầu.
Rồi bắt đầu đục một lỗ thành thùng gỗ, khi gia công điều chỉnh, cắm ống tre trong thùng, tạo thành một dụng cụ dẫn lưu, bên trong cao bên ngoài thấp.
“Được , dụng cụ chuẩn xong, rửa sạch một nữa, đặt lên nồi hấp một lát để khử trùng diệt độc!”
Lúc , Tiểu Hà vác một giỏ hoa trắng nhỏ, hớn hở bước : “Đông gia, hôm nay ở ngoài thành phát hiện một cây nại t.ử hoa, hái hết hoa về !”
Mộ Thất Nguyệt từ xa ngửi thấy một mùi hương thanh khiết của hoa lài, kìm hỏi: “Ngươi , đây là hoa gì?”
“Nại t.ử hoa!” Tiểu Hà và Anh tỷ đồng thanh đáp.
Mộ Thất Nguyệt chợt vỡ lẽ, : “Ồ, là các ngươi gọi hoa lài là nại t.ử hoa!”
“ , nại t.ử hoa! Hoa thơm lắm! Không tin ngươi ngửi thử xem.” Tiểu Hà đặt giỏ xuống, lấy một cành hoa lài nhỏ từ trong giỏ, đưa đến gần mũi Mộ Thất Nguyệt.
“Biết , hoa lài hương thơm nồng nàn, ngay từ khi ngươi bước cửa ngửi thấy !” Mộ Thất Nguyệt gật đầu.
“Vậy loại hoa thể dùng để chế tạo loại hương thủy ngươi ?” Tiểu Hà phấn khích hỏi.
“Đương nhiên là !” Mộ Thất Nguyệt đáp, “Mau giúp hái hết hoa xuống, cho chậu rửa sạch, nhớ kỹ, chỉ lấy hoa, lấy lá!” Vừa , nàng mang nửa chậu nước đến.
“Vâng!” Tiểu Hà đáp lời, hái một nắm hoa lài ném chậu nước.
Anh tỷ cũng qua giúp, ba cùng hái xong hoa lài, rửa sạch, dùng rổ tre vớt lên, để ráo nước.
“Anh tỷ, sang nhà bên cạnh bế thêm ít củi khô qua đây, một khi bắt đầu hấp, lửa tuyệt đối thể tắt!” Mộ Thất Nguyệt dặn dò.
“Củi khô nhà bên cũng còn nhiều, ngày mai ngoài thành nhặt vài bó củi về mới .” Anh tỷ , về phía nhà bên, chuẩn bế thêm ít củi khô để dùng dần.
Nữ đầu bếp Anh tỷ ôm một bó củi khô bước , vụt lửa bếp cháy lớn hơn, đó liền xoay rời , để cả gian nhà ấm áp. Mộ Thất Nguyệt đặt vững chãi chiếc thùng hấp cải tiến lên nồi sắt, rửa sạch đôi tay, động tác điềm tĩnh mà tỉ mỉ.
“Đông gia, nước sắp sôi , Người sắp bắt đầu chế hương thủy ? Ta… xin lui đây.” Tiểu Hà nhẹ giọng , đang định bước ngoài cửa, nhưng Mộ Thất Nguyệt gọi .
“Tiểu Hà, ngươi cần , vốn định dạy ngươi cách chế tạo hương thủy.” Mộ Thất Nguyệt ngữ khí ôn hòa, trong mắt mang theo một tia cổ vũ.
Tiểu Hà , nhất thời ngây , mặt hiện lên vẻ khó tin: “Đông gia, đây là bí pháp, Người thật sự bằng lòng dạy ?”
Mộ Thất Nguyệt khẽ mỉm , gật đầu : “Thật.”
Nàng đến phường thợ của nữ nhân , vốn là để khởi nghiệp đa dạng hóa, trong lòng sớm dự tính, chỉ dựa sức một nàng, rốt cuộc khó mà thành việc, nhất định bồi dưỡng một nhóm trung thành trụ cột.
Sau thời gian quan sát , nàng phát hiện, ngoài nữ đầu bếp và Cẩm Hoa nhiều suy nghĩ hơn, những cô nương khác đều tâm tư đơn thuần, sâu xa, đặc biệt là Tiểu Hà, việc cần mẫn, tâm tư tinh tế, đối với những thứ đẽ một sự cố chấp, thể bồi dưỡng thích đáng.
Tiểu Hà xong, vành mắt đỏ hoe, đùng một tiếng quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu, giọng nghẹn ngào: “Cảm ơn Đông gia tin tưởng và bồi dưỡng! Ta Chu Ngọc Hà kiếp nhất định đối với Đông gia trung thành tận tâm, dốc hết sức lực, tuyệt đối phụ sự kỳ vọng lớn lao của Người!”
Mộ Thất Nguyệt đỡ nàng dậy, giục giã : “Được , mau dậy . Nếu mau việc, nước trong nồi sẽ cạn khô mất.”
Tiểu Hà vội vàng dậy, lau lau khóe mắt, cung kính hỏi: “Đông gia, tiếp theo gì, xin Người cứ phân phó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-107-che-tac-lo-hoa.html.]
“Trước tiên rửa tay sạch, đổ hoa lài ráo nước thùng hấp mà hấp.” Mộ Thất Nguyệt hồi tưởng các bước, chậm rãi .
Tiểu Hà theo lời, cẩn thận đổ tất cả hoa lài thùng hấp.
Mộ Thất Nguyệt thì lấy một mảnh vải sa, nhúng nước rửa sạch, vắt khô đưa cho Tiểu Hà.
“Ngươi dùng mảnh vải sa ướt đậy kín mép thùng gỗ, niêm phong cho , đề phòng nước rò rỉ.” Mộ Thất Nguyệt chỉ dẫn.
“Vâng!” Tiểu Hà gật đầu đáp.
Nàng cẩn thận nhét vải sa cho kín, đó xoay tìm nắp thùng hấp. Tuy nhiên, Mộ Thất Nguyệt xua tay, hiệu nàng cần dùng nắp.
Tiểu Hà chút nghi hoặc, kìm hỏi: “Không dùng nắp ? Không để rò rỉ ?”
Mộ Thất Nguyệt khẽ mỉm , chỉ chiếc nồi sắt mới rửa sạch bên cạnh, : “Đem chiếc nồi sắt lớn đè lên , đổ đầy nước lạnh trong nồi.”
“Ồ!” Tiểu Hà chợt vỡ lẽ, vội vàng theo.
Chiếc nồi lớn ở tầng nhanh ch.óng đổ đầy nước.
Mộ Thất Nguyệt lấy vài chiếc lọ rỗng sạch, đặt vững vàng ống tre nơi nước chưng cất chảy .
Mọi thứ chuẩn xong, Tiểu Hà thêm một bó củi, canh ở chỗ cửa , chăm chú chiếc lọ rỗng đang hứng nước.
Rất nhanh đó, một giọt nước trong suốt sáng lấp lánh, từ trong ống tre lăn xuống, rơi chiếc lọ rỗng phía .
Tiếp đến là giọt thứ hai, thứ ba… liên tục ngừng, còn thoang thoảng tỏa một mùi hương hoa lài nhè nhẹ.
Tiểu Hà tức thì vô cùng phấn khích.
“Đông gia! Đông gia! Mùi hương thơm thế , xong ?”
Mộ Thất Nguyệt : “Còn sớm chán! Đợi nó nhỏ giọt hết . Ngươi luôn kiểm tra nước lạnh trong chiếc nồi đặt ở phía , hễ nước lạnh ấm lên là lập tức nước lạnh khác!”
“Vâng! Được!” Tiểu Hà bước ngoài, thò tay thử nhiệt độ nước trong chiếc nồi úp, quả nhiên bắt đầu nóng lên, lập tức đổ nước cũ , bằng nước lạnh.
Lặp lặp như , cho đến khi ống tre còn giọt nước chưng cất nào chảy nữa, lúc mới dừng .
Mèo Dịch Truyện
Tiểu Hà thở hổn hển, mệt đến vã mồ hôi.
Nàng dùng tay áo lau mồ hôi trán, chăm chú chiếc lọ trong tay Mộ Thất Nguyệt, trong mắt tràn đầy sự hiếu kỳ.
“Đông gia, hương thủy hình dạng ? Có thể cho xem thử ?” Tiểu Hà cẩn thận hỏi.
Mộ Thất Nguyệt ngửi một chút nước hoa hồng trong lọ, hài lòng gật đầu: “Ừm, thơm thật! Lát nữa sẽ rót cho ngươi một ít, ngươi thử xem.”
Nàng cẩn thận đổ nước hoa hồng trong lọ một chiếc bình nhỏ sạch sẽ, dùng nút gỗ đậy kín .
Nước hoa hồng còn trong lọ, chỉ còn chừng đó.
Nàng đổ vài giọt lòng bàn tay, dùng ngón tay chấm một chút, bôi tai, ngửi mùi còn vương tay.
“Ừm, hương thơm nước hoa hồng tự nhiên pha tạp thế , thật dễ chịu.”
Nàng đưa chiếc lọ rỗng cho Tiểu Hà, Tiểu Hà dốc lọ thu thập vài giọt, học theo Đông gia, bôi tai.
“Chà… Thật là thơm đến say đắm lòng !” Tiểu Hà cảm thấy cả đều hương thơm bao quanh, khỏi vô cùng phấn khích trong lòng!