Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 112: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sự Ấm Áp Của Gia Đình

 

Mộ Thất Nguyệt cùng thôn trưởng tản bộ bên bờ sông, nơi đây yên tĩnh dễ chuyện.

 

“Thất Nguyệt, học đường bên mỗi ngày chi tiêu nhỏ, ba mươi lượng bạc con đưa dùng gần hết .” Thôn trưởng thở dài, ngữ khí mang theo một tia bất đắc dĩ và lo âu.

 

Mộ Thất Nguyệt khẽ mỉm , từ trong tay áo lấy một cái túi tiền màu xanh lam cũ, đưa cho thôn trưởng: “Thôn trưởng, đây là khoản dự phòng để xây học đường, ba mươi lượng, giữ lấy.”

 

Thôn trưởng nhận lấy túi tiền, ngón tay run rẩy, trong mắt xẹt qua một tia cảm kích: “Đa tạ Thất Nguyệt!”

 

Ông siết c.h.ặ.t túi tiền, tựa như nắm giữ hy vọng của cả thôn, ngữ khí kiên định: “Thất Nguyệt, con cứ yên tâm, tiền nhất định sẽ dùng việc cần thiết nhất, tuyệt đối để lãng phí một phân một hào.”

 

Mộ Thất Nguyệt gật đầu, nụ ôn hòa: “Người việc luôn đáng tin cậy, chúng đều yên lòng.”

 

Thôn trưởng xong, nếp nhăn mặt giãn , trông càng thêm từ ái. Ông an ủi :

 

“Có câu của con, liền yên tâm . mà, Thất Nguyệt , chuyện học đường tuy thỏa, nhưng những việc khác trong thôn vẫn nhờ con tốn nhiều tâm tư hơn. Con trẻ tuổi, kiến thức rộng, sự phát triển của thôn chúng , vẫn nhờ con hiến kế nhiều hơn.”

 

Mộ Thất Nguyệt đưa mắt về phía xa, trong mắt xẹt qua một tia kiên định: “Thôn trưởng, cứ yên tâm, sẽ dốc hết sức . Thôn chúng tuy hiện giờ phú quý, nhưng chỉ cần đồng lòng hiệp lực, cuộc sống nhất định sẽ ngày càng hơn.”

 

Thôn trưởng xong, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm, tựa hồ thấy cảnh tượng tươi của thôn làng trong tương lai. Ông gật đầu, ngữ khí kiên định: “Tốt, ! Có lời của con, liền yên tâm . Thôn chúng trẻ tuổi như con, thật là phúc khí!”

 

Mộ Thất Nguyệt khẽ khổ, khiêm tốn đáp: “Thôn trưởng quá khen .”

 

Hai hàn huyên vài câu, đó ai nấy tự bận rộn công việc của .

 

 

“Tiểu Diệp! A Yến!” Mộ Thất Nguyệt bước tới gần các nàng, mặt mang theo ý ấm áp.

 

“Đông gia?” Tiểu Diệp ngẩng đầu, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.

 

“Đông gia! Sao thời gian về thăm chúng ?” A Yến cũng chào đón, ngữ khí mang theo vài phần vui mừng.

 

Mộ Thất Nguyệt mỉm các nàng, ánh mắt quét qua bãi sông: “Tiểu Diệp, các ngươi khai hoang tốc độ cũng thật nhanh. Mới vài ngày công phu, mảnh bãi sông khai khẩn một nửa !”

 

A Yến đông gia khen ngợi, lập tức chút đắc ý, ưỡn n.g.ự.c: “Đó là lẽ đương nhiên, A Yến ở đây, khai hoang cuốc đất thành vấn đề!”

Mèo Dịch Truyện

 

Tiểu Diệp mím môi , nhẹ giọng giải thích: “Đông gia lẽ , mảnh đất hoang ở bãi sông là đất cát mềm xốp, tương đối dễ khai khẩn, cho nên so với đất đồi phía nhà, tốc độ tự nhiên là nhanh hơn nhiều.”

 

“Đất cát đó!” Mộ Thất Nguyệt gật đầu, trong mắt xẹt qua một tia mong đợi, “Mảnh đất ven sông màu mỡ, chúng thể trồng thêm nhiều rau để qua mùa đông.”

 

Nàng mảnh bãi sông cát dài mắt, tựa hồ thấy rau xanh mơn mởn đung đưa trong gió, trong lòng khỏi âm thầm vui vẻ.

 

Đột nhiên, ánh mắt nàng rơi đống cỏ dại chất bên cạnh, trong lòng khẽ động, liền dặn dò: “Tiểu Diệp, những loại cỏ dại khi phơi thành cỏ khô, hãy bó mang về nhà, việc cần dùng.”

 

Tiểu Diệp gật đầu, tiện tay nắm một nắm cỏ khô xem xét: “Loại cỏ khô ven sông , dùng để nuôi ngựa thì thích hợp.”

 

Mộ Thất Nguyệt mỉm , thêm gì nhiều, chỉ : “Ừm, hôm nay nắng gắt, các ngươi hãy thu công sớm về nhà ăn trưa .”

 

Tiểu Diệp và A Yến đáp: “Vâng!”

 

Mộ Thất Nguyệt về nhà, bước sân, liền thấy Tiểu Thiên và Tiểu Bảo đang xổm đất, bên cạnh đặt nửa bao nhựa thông.

 

“A tỷ, chúng nhặt ít nhựa thông, thể nhiều nến nhựa thông !” Tiểu Thiên hưng phấn ngẩng đầu, mặt dính đầy vết nhựa thông.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-112.html.]

Mộ Thất Nguyệt tới, xoa đầu : “Ừm, các đều chứ? Lần chúng cùng , còn nhớ ?”

 

“Nhớ ạ!” Tiểu Thiên gật đầu mạnh.

 

“A tỷ, cũng nến!” Tiểu Bảo xích gần, mặt đầy vẻ tự hào.

 

“Tốt , thì nhiệm vụ nến nhựa thông cứ giao cho các !” Mộ Thất Nguyệt bộ dạng lấm lem của hai , ngay cả tóc cũng dính nhựa thông, khỏi nhíu mày, “Hai mau tắm rửa, một bộ quần áo sạch sẽ .”

 

Hai , toe toét.

 

“Tiểu Bảo tắm .”

 

“Không, Đại ca tắm !”

 

Hai tranh cãi, chạy nhà tìm quần áo.

 

Lúc , cha thu công trở về, lượt bước sân.

 

“Thất Nguyệt, bụng con đói ? Nương cơm cho con nhé?” A nương đặt cuốc xuống, rửa tay, chuẩn bếp.

 

“A nương, con nấu cơm xong , rau xanh cũng rửa sạch sẽ !” Tiểu Từ từ trong bếp thò đầu , ngoan ngoãn .

 

“Ai chà, thật , Tiểu Từ đúng là một cô nương chăm chỉ!” Lữ thị mỉm an ủi, liên tục khen ngợi.

 

“Phu nhân, tới xào rau, nàng nghỉ một lát !” Mộ Thiên Phú xắn tay áo lên, rửa tay, chuẩn bếp.

 

Lữ thị vui vẻ nhàn nhã, gật đầu: “Được! Các con đều thích ăn món xào, cầm chảo .”

 

Trong sân dần dần tràn ngập hương thơm món ăn, Mộ Thất Nguyệt một bên, bóng dáng bận rộn của nhà, trong lòng tràn đầy ấm áp và thỏa mãn.

 

Chẳng bao lâu , bữa trưa xong.

 

“Dùng bữa thôi!” Theo lệnh của A cha, quây quần quanh bàn chuẩn ăn cơm.

 

Mộ Thất Nguyệt các món ăn bàn, trứng xào hẹ, canh lá khoai lang, thịt ba chỉ xào tỏi non, củ cải muối, cá kho.

 

Mộ Thất Nguyệt ngạc nhiên: “Cá từ ?”

 

“A Yến bắt ở bờ sông đó, hai hôm chẳng con bảo các nàng ngâm mấy bó tre ở bờ sông ? Không ngờ cá ẩn nấp ở đó!” A cha .

 

Nhắc đến A Yến các nàng, các nàng thu công về , Mộ Thất Nguyệt đầu sân nhà cũ kế bên, thấy bóng .

 

“A Yến các nàng thu công nhanh như , ít nhất qua một canh giờ nữa mới về! Ta để cơm canh trong nồi cho các nàng .” Lữ thị .

 

“Tốt, thì ăn cơm thôi!” Mộ Thất Nguyệt đói từ lâu, xuống liền chén một miếng thịt ba chỉ thơm lừng cùng cơm trắng, thật là thơm ngon hết sảy!

 

“Ừm, tài nấu ăn của A cha tinh tiến ! Có tiềm chất của đầu bếp đại tài đó! Ha ha…” Mộ Thất Nguyệt nghĩ, lời khen nhất định đúng chỗ.

 

thì A cha quả thật dụng tâm nấu cơm, tài nấu ăn cũng thật sự tệ.

 

“Hợp khẩu vị của các con là ! Các con ăn vui vẻ, cha cũng vui vẻ!” A cha vẻ mặt vui mừng và tự hào, đến nỗi mặt mày hồng hào.

 

Lữ thị nếm thử tất cả các món ăn một lượt, cũng ngớt lời khen ngợi: “Không ngờ A cha các con thiên phú nấu ăn đến , chỉ tiếc nhà chúng mở t.ửu lầu, nếu thì đầu bếp đại tài ai khác ngoài !”

 

“Ha ha ha…”

 

 

 

Loading...