Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 113: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại Gặp Người Áo Đen
Sau bữa trưa, Mộ Thất Nguyệt kéo xe ngựa , chuẩn đến nhà Tam gia để chất hàng.
“Thất Nguyệt, con đợi một lát, cha cùng con qua đó vác đồ.” Cha nàng vội vàng về nhà, bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi.
“Không cần , bên Tam gia chất xe , cần chúng động tay.” Mộ Thất Nguyệt nhẹ giọng đáp.
“Ồ, con trấn thì đường cẩn thận một chút.” Mộ Thiên Phú dặn dò.
Mèo Dịch Truyện
Mộ Thất Nguyệt đáp một tiếng, xoay về phía chuồng ngựa, Tiểu Thiên theo nàng, bước chân nhẹ nhàng.
“A tỷ, Sở khi nào thì về ạ?” Tiểu Thiên ngẩng đầu hỏi, trong mắt mang theo một tia mong đợi.
“Sao , nhớ Sở ?” Mộ Thất Nguyệt hỏi ngược .
“Ừm, Sở còn về nữa ? Chàng sẽ ở trường mầm non trong trấn để dạy học chứ?” Tiểu Thiên tỏ chút lo lắng.
Nhìn dáng vẻ của , Mộ Thất Nguyệt nhịn , “Yên tâm , Sở qua một thời gian nữa sẽ trở về. Trường mầm non trong trấn mới khai trương, còn giúp đỡ vài ngày.”
“Ồ.” Tiểu Thiên thở phào nhẹ nhõm, mặt lộ vẻ an tâm.
“Mấy ngày Sở ở đây, các cũng mỗi ngày kiên trì ôn tập sách vở, lười biếng nhé.” Mộ Thất Nguyệt nhẹ giọng nhắc nhở.
“Đệ ạ.” Tiểu Thiên ngoan ngoãn gật đầu.
Tiểu Thiên theo xe ngựa của nàng một đường đến nhà Tam gia, lặng lẽ quan sát cái sân chất đầy gỗ.
31_Ánh mắt một món đồ chơi gỗ hình mộng chốt nhỏ xinh ở góc tường thu hút, nhịn nhặt lên, tỉ mỉ ngắm nghía.
Hắn tháo rời bộ món đồ chơi, đó lắp ráp , phát hiện món đồ thật sự vô cùng thú vị.
“Sao ? Tiểu Thiên con thích chơi món gỗ ghép hình con giáp ?” Tam gia tủm tỉm tới, giọng ôn hòa.
Tiểu Thiên ngẩng mắt thấy Tam gia, chút bồn chồn yên.
Nghe Tam gia là một thợ mộc tính tình cổ quái, bình thường sống ẩn dật, từng tiếp xúc gần gũi như .
“Trong kho của còn ít đồ chơi gỗ, các t.ử của bình thường việc gì , liền thích mày mò những món đồ nhỏ .” Tam gia , trong mắt mang theo vài phần từ ái.
Tiểu Thiên mắt sáng rực, thử chơi món đồ chơi gỗ , thấy thú vị, trong lòng bắt đầu mong đợi trong kho của Tam gia còn cất giấu những món đồ chơi mới lạ nào.
“Vậy bảo mang cho con.” Tam gia xoay phân phó vài câu.
“Đa tạ Tam gia.” Tiểu Thiên vội vàng lời cảm tạ, mặt tràn đầy vẻ vui mừng.
…
Mộ Thất Nguyệt bên nhanh chất xong hàng, còn tiện tay chất thêm một bao tải gỗ nhỏ, lớn nhất chỉ bằng lòng bàn tay.
“Thất Nguyệt, con những mảnh gỗ nhỏ , chuẩn thứ gì mới lạ nữa đây?” Tam gia thấy nàng cố ý chọn mấy mảnh gỗ màu sắc tươi sáng, khỏi tò mò hỏi.
Mộ Thất Nguyệt khẽ mỉm , trong mắt xẹt qua một tia giảo hoạt: “Tạm thời giữ bí mật, đợi xong sẽ cho xem.”
Tam gia ha ha lớn, vỗ vỗ vai nàng: “Con nha đầu , luôn nhiều ý tưởng kỳ quái đến .”
Mộ Thất Nguyệt mà , trong lòng bắt đầu tính toán để biến những mảnh gỗ thành từng món đồ nhỏ tinh xảo. Nàng nghĩ đến đầu tiên là mạt chược.
Mấy ngày nay nàng dò hỏi ở trong trấn , ở đây còn từng thấy mạt chược.
Sau khi từng món đồ chất lên xe, Mộ Thất Nguyệt phủi bụi tay, sang Tam Gia : "Tam Gia, thời gian ít đồ ở chỗ , khi nào rảnh rỗi cứ tính xem tổng cộng hết bao nhiêu tiền, lát nữa sẽ mang qua cho ."
Tam Gia xua tay, giọng điệu nhẹ nhàng: "Chuyện vội, chẳng đáng bao nhiêu tiền, cứ lo việc ở cửa hàng ! Khi nào những món đồ mới lạ của xong, hãy mang qua cho xem."
"Dạ !" Mộ Thất Nguyệt khẽ đáp, giọng mang theo vài phần cảm kích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-113.html.]
Nàng thấy Tiểu Thiên vẫn còn xổm bên giỏ đồ chơi, vẻ mặt lưu luyến rời , bèn bước tới gọi hai tiếng: "Tiểu Thiên, A tỷ trấn , lát nữa tự về nhà nhé."
"Vâng, A tỷ." Tiểu Thiên ngẩng đầu lên, trong tay vẫn chăm chú nghịch một chiếc khóa Lỗ Ban hình tròn.
Mộ Thất Nguyệt cúi đầu nửa giỏ đồ chơi phủ bụi, ngoài khóa Lỗ Ban, còn cờ tướng, trống bỏi, túc cầu, con rối, quạt... vài món.
Mắt nàng sáng lên, thầm nghĩ: Đây chẳng là những món đồ chơi mà nhà trẻ c.ầ.n s.ao? Thế là nàng đầu hỏi Tam Gia: "Tam Gia, những món đồ chơi bán ?"
Tam Gia nét mặt nghiêm nghị xua tay: "Đây đều là đồ cũ, nếu thích thì cứ lấy , thể lấy tiền của chứ."
"Vậy thì khách khí nữa! Đang lo chuẩn đồ chơi gì cho bọn trẻ ở nhà trẻ đây!" Mộ Thất Nguyệt vui vẻ , vác nửa giỏ đồ chơi lên, đặt vững vàng xe ngựa.
Chiếc xe ngựa chở hàng là nàng mới mua gần đây.
Cứ mãi mượn xe ngựa của thôn trưởng cũng bất tiện, huống hồ trong thôn đang xây trường học, cũng thường xuyên dùng xe chở vật liệu. Nàng cần một chiếc xe chở hàng của riêng mới tiện.
"Tam Gia, đây."
"Được, chậm một chút!"
"Biết ạ!"
Mộ Thất Nguyệt đáp một tiếng, kéo Tiểu Thiên cùng bước khỏi sân, đ.á.n.h xe ngựa rời .
Nàng trực tiếp đ.á.n.h xe thẳng tới trấn, Tiểu Thiên chơi khóa Lỗ Ban trong tay vui vẻ chạy về nhà.
Mộ Thất Nguyệt nhanh ch.óng thúc ngựa, cuối cùng cũng mau ch.óng tới trấn.
Nhóm áo đen tới , đang vây quanh tên ăn mày điên ở đầu trấn để hỏi chuyện.
Lòng Mộ Thất Nguyệt bỗng giật thót, vội vàng rút khăn che mặt đeo , chỉ để lộ đôi mắt linh động.
Khi xe ngựa ngang qua bọn họ, Mộ Thất Nguyệt thấy đoạn đối thoại của họ.
"Ngươi thật sự từng thấy hắc lệnh bài như thế ?"
"Từng thấy, từng thấy!"
"Vậy ngươi mau xem, ngươi thấy lệnh bài ở ?"
"Ngươi thấy ở ? Lệnh bài đó ở nơi nào?"
"Lệnh bài? Hắc lệnh, lệnh bài..."
Môi tên ăn mày run rẩy, dường như sợ hãi, trong sự hoảng sợ ánh mắt mang theo chút hưng phấn, : "Hắc lệnh bài, ăn mất , ha ha ha..."
Cả đám áo đen lập tức mất kiên nhẫn.
"Đệt , đúng là một tên ngốc, hỏi thế nào đây?"
" thế! Cái thằng nhóc thối chẳng nửa câu thật!"
"Biết tên ngốc thật sự từng thấy! Chỉ là đầu óc minh mẫn, rõ thấy ở ."
"Vậy thì lưu hai ở Thanh Thủy trấn tiếp tục tìm kiếm manh mối, những còn theo về một chuyến!"
Những đoạn đối thoại phía , Mộ Thất Nguyệt nữa, xe ngựa xa !
Nàng thúc ngựa chạy nhanh, vội vàng đưa xe ngựa đến cổng căn trạch mới mua của nhà , đúng lúc Sở Vân Chu từ nhà bên cạnh bước .
Nhìn thấy nàng xe ngựa, Sở Vân Chu chút kinh ngạc, "Thất Nguyệt? Muội về ?"
"Sở Vân Chu, mau tới giúp một tay, chuyện gấp cần ngoài một chút." Mộ Thất Nguyệt nhảy xuống xe ngựa, nhét dây cương tay Sở Vân Chu, vội vàng chạy về phía đầu hẻm.
Sở Vân Chu nghi hoặc bóng lưng vội vã của nàng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Rốt cuộc là chuyện gì mà khiến nàng vội vã như ?"