Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 115: --- Mở Một Cánh Cửa Nhỏ
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:50
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đông gia, từng qua hai câu chuyện ..." Tiểu Thúy nghĩ đến ngày mai kể chuyện cho bọn trẻ mặt một đám nhà, trong lòng liền lo lắng yên, đập loạn như đ.á.n.h trống.
"Không , bây giờ sẽ kể cho các ."
Mộ Thất Nguyệt đem điển cố Tào Xung cân voi và Tư Mã Quang đập bể chum sửa thành những câu chuyện ngắn gọn, kể cho các nàng một lượt.
Các cô nương xong mơ hồ như lọt sương mù, dường như hiểu, dường như hiểu rõ đạo lý trong đó.
Mộ Thất Nguyệt đau đầu một trận, cuối cùng vẫn là Sở Vân Chu tay cứu vãn tình thế.
“Thất Nguyệt, là để thử .”
Sở Vân Chu tự tiến cử, bước lên bục giảng, kể hai câu chuyện nhỏ một cách sinh động, truyền cảm, cuối cùng còn dùng lời lẽ dễ hiểu để giảng giải đạo lý ẩn chứa trong đó.
Ba cô nương mặt ở đó lập tức bỗng nhiên khai sáng, như rót cam lồ, vỗ tay tán thưởng ngớt!
“Hay! Quả hổ danh Sở ! Giảng quá !”
Mộ Thất Nguyệt trong lòng cảm thán, Sở Vân Chu quả thực là một cộng sự khởi nghiệp năng !
“Thế , mấy ngày khi nhà trẻ khai giảng, Sở sẽ dẫn dắt các hài t.ử sách, kể chuyện, Tiểu Thúy các ngươi hãy hỗ trợ bên cạnh, quan sát học hỏi.”
Tiểu Thúy cùng những khác vui vẻ gật đầu đáp lời.
Mèo Dịch Truyện
Có Sở uyên bác sư phụ dẫn dắt, các nàng liền vài phần tự tin và hân hoan.
Liễu Nhi và Hạnh Nhi tuy chữ, nhưng dạo ngày ngày Sở dạy Tiểu Thúy niệm Thiên Tự Văn, các nàng cũng thuộc lòng, nhắm mắt cũng thể niệm vài đoạn.
Mấy đang trò chuyện, Lăng Tuyết vội vàng .
“Đông gia, chủ nhà bên cạnh đến, là để bàn bạc chi tiết với về việc mở một cánh cửa phụ.”
“Được , đến ngay đây.” Mộ Thất Nguyệt dậy, khi còn dặn dò một câu: “Sở Vân Chu, ngươi tiếp tục dẫn dắt Tiểu Thúy và những khác luyện tập kể chuyện, nhất là thể học thuộc lòng.”
Nàng một vội vã sang viện kế bên.
Lúc , trong sân khách, các cô nương đang bận rộn đồ thủ công.
Cẩm Hoa đang trò chuyện cùng chủ nhà.
“Hứa phu nhân, rảnh ghé qua ?” Mộ Thất Nguyệt chào hỏi chủ nhà.
“Mộ cô nương, các mở một cánh cửa phụ, liền vội vã đến đây.” Hứa phu nhân đoạn, dùng khăn tay lau giọt mồ hôi li ti trán.
“ , vất vả cho chạy một chuyến . Hiện giờ mua căn nhà bên cạnh, vì để tiện lợi, mở một cánh cửa phụ bức tường . Người yên tâm, nếu thuê nữa, chúng nhất định sẽ bịt , phục hồi nguyên trạng bức tường !” Mộ Thất Nguyệt .
Hứa phu nhân xong chút khó tin, “Mua ? Chẳng tốn ít bạc ?”
Trước đây khi thuê nhà, chẳng các nàng đều là cô nương nghèo khổ, nên bảo bà giảm tiền thuê ?
Lúc đó bà còn nổi lòng trắc ẩn, giảm một thành tiền thuê đó! Chẳng lẽ , các nàng khai trương mấy ngày thể kiếm đủ tiền mua nhà ?
Không, , tuyệt đối thể nào!
“Vâng, mua . Vậy Hứa phu nhân, chuyện mở cửa phụ, cân nhắc thế nào ? Có đồng ý ?”
Hứa phu nhân ánh mắt mong chờ của , nghĩ đến khoản tiền thuê nhà đáng kể mỗi tháng, kiên định : “Được, cứ mở , nhưng cũng nên mở quá lớn, sợ đến lúc đó khó bịt .”
“Tốt!” Mộ Thất Nguyệt đáp, “Vậy sẽ tìm thợ đến xây tường ngay.”
Hứa phu nhân vội : “Thợ tìm bừa bên ngoài , tay nghề sẽ hỏng tường! Ta gọi mấy thợ quen đến , nửa ngày là xong, xây tường lắp một cánh cửa gỗ, tổng cộng tốn một lượng bạc, các ngươi chi trả.”
Mộ Thất Nguyệt gật đầu, “Được, thợ quen thì còn gì bằng! Vậy bây giờ bắt đầu việc , tiền công chúng sẽ chi trả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-115-mo-mot-canh-cua-nho.html.]
Hứa phu nhân gọi hai thợ đang đợi bên ngoài , bảo họ bắt đầu xây tường, dặn dò thêm vài câu mới rời .
Trong sân truyền đến tiếng đập tường “ầm ầm ầm”, âm thanh lớn, khiến những hàng xóm khác đổ xem.
“Tiếng gì ? Lớn thế?”
“Ai đang đập tường ?”
“Hình như là từ Nữ T.ử Công Phường truyền !”
“Đi thôi, xem các nàng đang gì? Gây động tĩnh lớn như .”
Hàng xóm tiếng tìm đến, mới hóa là Nữ T.ử Công Phường đang xây tường trong sân, đều phàn nàn quá ồn, chế nhạo con cái nhà họ ngủ .
“Xin các vị láng giềng, chúng sẽ sớm thành thôi, nhiều nhất một canh giờ, xin các vị hết lòng thông cảm.” Mộ Thất Nguyệt mỗi nhà biếu hai quả trứng gà để bày tỏ lời xin .
“Ôi chao, dễ dễ , các cô xong sớm là !”
“Đa tạ Mộ cô nương, còn tặng chúng trứng gà, khách khí quá!”
Chòm xóm láng giềng cầm trứng gà, vui vẻ ai nấy về nhà, trứng gà an ủi, họ cảm thấy tiếng ồn cũng đáng ngại.
Mộ Thất Nguyệt bưng một ấm , đích giám sát hai thợ việc, đảm bảo thành đúng thời hạn và loại trừ mối lo an .
“Đông gia, đây là bánh quế hoa mới , nếm thử xem.” Nữ đầu bếp Anh tỷ mang một đĩa bánh màu vàng nhạt cho nàng.
“Ôi chao, Anh tỷ còn bánh nữa ? Trông ngon đó, để nếm thử.” Mộ Thất Nguyệt cầm một miếng, đưa miệng.
“Ưm! Thanh nhã thơm lừng, mềm dẻo ngọt ngào mà hề ngấy, còn thoảng hương quế hoa nữa, tay nghề của Anh tỷ quả tồi! Có thể mang ngoài bày bán !”
Nghe Đông gia khen ngợi như , nữ đầu bếp Anh tỷ vui mừng khôn xiết, “Thật ? Bánh quế hoa của mang ngoài, chịu bỏ tiền mua ?”
Mộ Thất Nguyệt phủi vụn bánh tay, : “Nhất định hoan nghênh! Tranh thủ mùa quế hoa hiện giờ, chúng hái nhiều quế hoa về bánh.”
Tiểu Hà đang trâm cài hoa khô bên cạnh liền vui, “Đông gia, quế hoa dùng để hương lộ, thể hết thành bánh !”
Nữ đầu bếp Anh tỷ giải thích: “Tiểu Hà, dùng bã quế hoa các ngươi hương lộ còn thừa mà bánh đó, hương vị cũng nhạt ít!”
Mộ Thất Nguyệt xong, tỏ vẻ tán đồng, “Anh tỷ ! Dùng bã quế hoa bánh, cũng xem như tận dụng vật thừa , hương vị nhạt một chút chúng cho thêm đường phèn, ngọt đủ tự nhiên sẽ thích ăn.”
“ đường phèn cũng rẻ.” Nữ đầu bếp Anh tỷ thở dài .
Nhắc đến đường phèn, Mộ Thất Nguyệt chợt nhớ đến núi thấy một bụi mía dại, nhưng vẫn thời gian đào về.
Nàng định đợi bận rộn qua đợt , sẽ đào về trồng.
Bận rộn suốt buổi chiều, cánh cửa phụ cuối cùng cũng lắp đặt xong.
“Cô nương, cánh cửa phụ mới lắp đặt, đất sét trám kẽ hở vẫn khô , hai ngày nay các cô chú ý một chút, đừng dùng sức mạnh mà va cửa là .” Người thợ dọn dẹp dụng cụ dặn dò.
“Được, chúng sẽ chú ý, đa tạ hai vị sư phụ!”
Mộ Thất Nguyệt trả một lượng bạc tiền công, tiễn hai thợ , đó sai đến tiệm tạp hóa mua một ổ khóa về, khi cần thiết thể khóa cánh cửa phụ .
“Có cánh cửa phụ , sang bên cạnh cần vòng qua cửa chính nữa, quả thực tiện lợi hơn nhiều.”
“Phải đó!”
“Tối chúng sang bên cạnh ngủ, cũng cần cửa chính nữa! Thật quá.”
Các cô nương cánh cửa phụ mới xong, vui vẻ bàn tán.