Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 118: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lệnh tăng cường quân dịch

 

Còn vài cô nương tranh hương lộ, tức đến giậm chân liên hồi, mặt tràn đầy thất vọng.

 

“Ai da, vị cô nương , ngài thể mang thêm mấy bình tới ? Chúng vẫn mua kìa.” Một cô nương vội vàng , trong mắt tràn đầy mong đợi.

 

Mộ Thất Nguyệt khẽ mỉm , gật đầu đồng ý: “Xin , mang nhiều, đợi hàng, nhất định sẽ mang tới cho các ngươi .”

 

“Cô nương, ngài còn tìm Vương ma ma ?” Có bên cạnh chen hỏi.

 

Mộ Thất Nguyệt bất đắc dĩ nhún vai, : “Không cần , hương lộ đều các ngươi mua hết , Vương ma ma đến cũng còn hàng tồn nữa.”

 

“Vậy ngài thong thả, hàng nhớ mang tới sớm nhé!” Mọi lưu luyến dặn dò.

 

Mộ Thất Nguyệt khi cáo từ, vội vã rời khỏi Thúy Hương Lâu. Nàng vòng qua mấy con hẻm, xác nhận phía ai theo dõi, lúc mới yên tâm, bước chân nhẹ nhàng về.

 

Mèo Dịch Truyện

Khi ngang qua nha môn, nàng phát hiện bảng bố cáo tụ tập ít , trong đám đông truyền đến từng trận tiếng bàn tán ồn ào. Một nha sai đang cao, tay cầm chiêng đồng, dùng sức gõ liên hồi.

 

“Choang! Choang! Choang!”

 

Tiếng chiêng đồng vang lên đinh tai nhức óc, nha sai hét lớn: “Mọi yên lặng một chút! Ta sẽ một lượt bố cáo mới nhất của quan phủ cho các ngươi!”

 

Đám đông dần yên tĩnh, ánh mắt đều đổ dồn về phía tên nha sai, bốn phía im ắng đến nỗi tiếng kim rơi cũng thể thấy.

 

Nha sai hắng giọng, cao giọng tuyên : “Vì chiến sự biên cương khẩn cấp, triều đình hạ lệnh trưng binh, mỗi nhà mỗi hộ cử một tráng đinh, phục dịch ba năm. Nếu thực sự thể xuất đinh, thể nộp hai lượng bạc để miễn dịch!”

 

Lời dứt, đám đông lập tức vỡ òa.

 

“Cái gì? Lại trưng binh? Chẳng mới trưng binh cách đây lâu ?” Một nam t.ử trung niên phẫn nộ kêu lên.

 

đó! Chúng đều nộp ba trăm văn tiền miễn canh , còn xuất đinh?” Một phụ nữ khác cũng theo đó mà oán trách.

 

“Quan gia, năm nay là thứ mấy trưng binh ? Còn để cho dân chúng sống nữa đây?” Một tiểu hỏa kế trẻ tuổi tức giận chất vấn.

 

“Miễn đinh cần hai lượng bạc? Đây chẳng là công khai cướp tiền ?” Một lão giả lắc đầu thở dài, vẻ mặt đầy bất lực.

 

“Mấy tên quan lớn cả ngày trong nha môn, nghĩ gì nấy, khổ chỉ là chúng , những bách tính thôi!” Trong đám đông phẫn nộ .

 

33_Thông cáo trưng binh như một hòn đá ném mặt hồ phẳng lặng, khuấy động từng lớp sóng gợn. Sự bất mãn của nhanh ch.óng lan rộng, tiếng mắng c.h.ử.i nổi lên ngừng, cảnh tượng lúc mất kiểm soát.

 

“Choang! Choang! Choang!”

 

Nha sai thấy đám đông kích động, tình thế , vội vàng dùng sức gõ trống đồng, khản giọng hô to: “Mọi yên lặng! Yên lặng! Nghe đây!”

 

Dưới tiếng hô hết sức của y, đám đông cuối cùng cũng dần yên tĩnh trở , nhưng khuôn mặt mỗi đều đầy vẻ phẫn uất và bất lực. Có thì lầm bầm nguyền rủa, thì lắc đầu thở dài, phần lớn hơn là cau mày, trong mắt lộ vẻ lo lắng sâu sắc.

 

Mộ Thất Nguyệt trong đám đông, lặng lẽ lắng một lúc lâu, trong lòng thầm than: “Xem hoàng đế của triều đại là một minh quân gì cả, chiến tranh liên miên, bách tính lầm than, quả là dân chúng còn đường sống.”

 

Nàng lặng lẽ rời khỏi đám đông, trong lòng vẫn suy nghĩ về chuyện trưng binh đột ngột . Chẳng lẽ nhóm phóng ngựa phố mấy hôm liên quan đến lệnh trưng binh ?

 

Nàng càng nghĩ càng thấy đúng, trong đầu hiện lên một vài manh mối gần đây, lờ mờ cảm thấy chuyện hề đơn giản.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-118.html.]

Nàng cố gắng sắp xếp suy nghĩ: Lần cùng Tam Thúc đòi tiền lương, từng gặp một mặc giáp binh đường, đó vẻ mặt vội vã, dường như nhiệm vụ khẩn cấp;

 

Sau đó trong trấn xuất hiện một áo đen thần bí, lén lút dò hỏi khắp nơi, dường như đang tìm kiếm một "hắc lệnh bài";

 

Cộng thêm nhóm phóng ngựa phố mấy hôm , và lệnh trưng binh đột ngột ban bố ngày hôm nay...

 

Giữa mấy chuyện , rốt cuộc mối liên hệ nào? Vì trực giác của nàng lờ mờ cảm thấy, dường như một tấm lưới lớn đang treo lơ lửng đầu , mà nàng thể thấu.

 

Mộ Thất Nguyệt càng nghĩ càng thấy lòng thắt c.h.ặ.t, như thể một áp lực vô hình đang bao trùm lấy nàng. Nàng ngẩng đầu trời, sắc trời dần tối, mây đen giăng kín, như báo một cơn bão sắp ập đến.

 

“Chẳng lẽ... đằng âm mưu lớn hơn?” Nàng thì thầm tự , cau mày c.h.ặ.t.

 

Trong thời đại thông tin lạc hậu , chỉ nắm giữ nhiều thông tin hơn mới thể kịp thời ứng phó, bảo vệ bản và những bên cạnh.

 

Nàng quyết định khi về sẽ tìm hiểu rõ ngọn nguồn những chuyện , tuyệt đối thể yên chờ c.h.ế.t.

 

Nghĩ đến đây, Mộ Thất Nguyệt khỏi đẩy nhanh bước chân, về phía tân trạch, trong lòng sẵn sàng đón gió mưa.

 

Nàng trở về tầng một tân trạch, các hài t.ử của nhà trẻ đang học vẽ trong phòng học, Sở Vân Châu ở vị trí giảng sư, đang cầm một quyển sách mới mua, vô cùng say sưa.

 

Tiểu Thúy cùng các nàng đang chuẩn đạo cụ cho tiết học thủ công của các hài t.ử.

 

Mộ Thất Nguyệt tìm Sở Vân Châu chuyện về việc gia tăng binh dịch, hỏi ý kiến của .

 

Sở Vân Châu vẻ kinh ngạc, “Triều đình gia tăng binh dịch? Chuyện ... thật phi thường!” Nói xong, cau mày.

 

Mộ Thất Nguyệt truy hỏi: “Nói thế nào? Vì thấy phi thường?”

 

“Trước đây đều là mỗi năm chỉ trưng binh một , tuy biên cương năm nào cũng những trận chiến nhỏ ngừng, nhưng đều là những trận đ.á.n.h nhỏ, chung, biên cương vẫn giữ .”

 

Mộ Thất Nguyệt gật đầu, “Ừm ừm, nữa?”

 

Sở Vân Châu nắm c.h.ặ.t t.a.y hai vòng, tiếp tục phân tích: “Nay đột nhiên gia tăng binh dịch, chẳng lẽ biên cương xảy chuyện gì ?”

 

Mộ Thất Nguyệt lắc đầu, “Ta rõ... chúng bất kỳ tin tức nào! Rất động, vạn nhất biên cương thật sự thất thủ, chúng ở đây liên lụy ?”

 

Sở Vân Châu suy nghĩ một lát, : “Trước đây vẫn luôn phía Tây đang đ.á.n.h , cách trấn Thủy Thanh của chúng khá xa, chắc sẽ đ.á.n.h tới đây, nhưng giá lương thực thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng!”

 

Mộ Thất Nguyệt khẽ cau mày, “Ta lờ mờ cảm thấy. Dường như chuyện gì đó sắp xảy , gần đây hai ngày, còn một nhóm áo đen đang điều tra chuyện về hắc lệnh bài trong trấn.”

 

Sở Vân Châu gần đây khỏi cửa, chuyện phố, kêu lên chút bất ngờ.

 

“Hắc lệnh bài gì? Là cái hắc lệnh bài hình chim ưng mà nàng cho xem ?” Sở Vân Châu hỏi.

 

“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi! Đừng để khác thấy!” Mộ Thất Nguyệt đặt ngón tay lên môi, động tác im lặng.

 

Sở Vân Châu gật đầu, nhỏ giọng đáp: “Ồ ồ, hiểu ! Nàng cho xem lệnh bài đó kỹ hơn .”

 

Mộ Thất Nguyệt tới kéo rèm cửa , lúc mới lấy hắc lệnh bài cho xem.

 

Sở Vân Châu cầm hắc lệnh bài trong tay, cân nhắc một chút, nghi hoặc : “Lệnh bài khá nặng, bằng gỗ, mà giống như bằng sắt đen.”

 

 

 

Loading...