Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 120: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:55
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mượn tiền

 

Sau khi Mộ Thất Nguyệt xuất lô hương lộ cuối cùng, các cô nương ở Túy Hương Lâu mỗi một bình, ngay cả Vương ma ma cũng tự cất giữ hai bình, trong thời gian ngắn sẽ nhu cầu nữa.

 

Mộ Thất Nguyệt cũng vội, chỉ riêng khoản tiền hàng đủ hai mươi bốn lượng bạc, sớm kiếm tiền các cô nương nộp thuế đó.

 

“Đông gia, phụ của đến .”

 

Mộ Thất Nguyệt đang đếm tiền trong phòng lầu hai, còn đếm xong thì Lăng Tuyết lên gõ cửa.

 

Nàng cách cửa rõ ràng, chỉ là nàng vẫn còn lạ, cha nàng đến?

 

Nàng vội vàng cất tiền , mở cửa, “Được, , sẽ xuống ngay.” Nói xong, nàng khóa c.h.ặ.t cửa phòng, theo Lăng Tuyết xuống lầu.

 

Tầng một im ắng, chính là giờ ngọ, các hài t.ử nhà trẻ đang ngủ trưa.

 

“Đông gia, phụ của và các vị ở hậu viện ạ.” Lăng Tuyết khẽ , chỉ về phía hậu viện.

 

Mộ Thất Nguyệt gật đầu với nàng, “Được, , nàng nghỉ .”

 

Để tiện cho Lăng Tuyết nghỉ trưa, nàng mua cho Lăng Tuyết một chiếc ghế tựa, đặt ở góc phía cổng lớn.

 

Lăng Tuyết khẽ gật đầu, nhẹ nhàng về giữ cửa.

 

Mộ Thất Nguyệt kéo rèm cửa hậu viện , bước , chỉ thấy bên bàn hậu viện ba đang , chính là cha nàng, Tam Thúc và Sở Vân Châu.

 

“Cha, tam thúc, hai đến đây? Có chuyện gì gấp ?” Mộ Thất Nguyệt nhanh bước tiến lên, chào hỏi họ.

 

Tam thúc lộ vẻ khó xử, cha nàng nàng, thôi. Trong lòng Mộ Thất Nguyệt đoán vài phần.

 

“Tam thúc, chuyện gì cứ , xem giúp .”

 

Tam thúc thở dài, dường như nỗi khó .

 

Cuối cùng, vẫn là cha nàng lo lắng mở miệng: “Thất Nguyệt , hai ngày quan phủ phái đến thôn dán bố cáo, tăng thêm binh dịch, nhưng mà… tiền miễn đinh nhiều hơn gấp mấy so với ! Nửa nhà trong thôn đều nộp nổi tiền !”

 

Tam thúc mặt đầy lo âu thở dài: “Không nộp nổi tiền miễn đinh thì đưa biên quan phục dịch, biên quan đang đ.á.n.h trận, lính mới kinh nghiệm, chẳng chịu c.h.ế.t ?”

 

Mộ Thất Nguyệt xong, trong lòng năm vị lẫn lộn.

 

Nàng hiểu rõ chiến tranh ý nghĩa gì đối với bách tính, đặc biệt là đối với những gia đình mà đàn ông trưởng thành duy nhất trưng binh , nghi ngờ gì là họa vô đơn chí.

 

“Cha, yên tâm, nhà chỉ một là đàn ông trưởng thành, sẽ để biên quan mạo hiểm , việc đồng áng trong nhà còn trông cậy quán xuyến mà.” Mộ Thất Nguyệt bày tỏ thái độ.

 

Mộ Thiên Phú , gật đầu mãn nguyện: “Cha con là đứa con gái hiếu thuận, chỉ là tam thúc của con…”

 

Cha nàng thôi.

 

Mộ Thất Nguyệt đầu hỏi thẳng: “Tam thúc, còn thiếu bao nhiêu mới đủ nộp tiền miễn đinh?”

 

Tam thúc ngại, dạo Thất Nguyệt giúp nhà họ ít việc , thật sự nên tìm nàng vay tiền nữa.

 

Chỉ là… bây giờ, thật sự còn cách nào khác!

 

“Ta, gần đây đều công trường học đường giúp việc, cũng cố gắng kiếm ít tiền cho gia đình, vốn dĩ gắng gượng qua một thời gian tính, nhưng ngờ… quan phủ đột nhiên yêu cầu trưng binh hai.

 

Nếu biên quan, tam thẩm và Hoa Nhi, Quả Nhi chúng nó đây!” Tam thúc , giọng nghẹn .

 

Mộ Thất Nguyệt khẽ thở dài, nghĩ bụng, nhà tam thúc vốn dĩ luôn cận với nhà nàng, vẫn giúp ông .

 

“Tam thúc, còn thiếu bao nhiêu tiền ?”

 

Tam thúc hổ khó xử : “Trong nhà chỉ còn hai ba trăm văn tiền thôi! Nếu chịu giúp chúng vượt qua khó khăn , từ nay về và tam thẩm sẽ trâu ngựa báo đáp .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-120.html.]

 

Mộ Thất Nguyệt lấy bốn lượng bạc đặt mặt họ: “Cha, tam thúc, hai đừng gì nữa, mau nha môn nộp tiền miễn đinh !”

 

Tam thúc cảm kích : “Đa tạ Thất Nguyệt! Đợi học đường trong thôn xây xong, nhất định sẽ nhanh ch.óng tìm cách kiếm tiền trả cho con.”

 

Mộ Thất Nguyệt khẽ gật đầu: “Được! Hai mau !”

 

Hai dậy, khi khỏi cửa, cha nàng dường như nhớ điều gì đó, nhắc nhở: “Thất Nguyệt, ngày nha môn đến thôn dán bố cáo, thôn trưởng đến nhà tìm con, chắc cũng là vì chuyện trong thôn nộp nổi tiền miễn đinh…”

 

Ông xong, thở dài: “Theo , thôn chúng ít nhất cũng mười mấy trưng , con giúp nổi đây?”

 

Mộ Thất Nguyệt xong trong lòng rõ, : “Cha, con hiểu , con cách đối phó. Hai mau nha môn , xong việc cũng sớm về thôn.”

 

Hai vội vã khỏi cửa, thẳng đến nha môn trong trấn.

 

Mộ Thất Nguyệt đầu, phát hiện Sở Vân Chu pha xong cho nàng. Chưa đợi mở miệng, nàng liền lấy hai lượng bạc đặt mặt .

 

“Này, đây là hai lượng bạc, trong đó một lượng là thù lao ngươi dạo đến trấn giúp việc. Lượng bạc còn coi như là mượn, mỗi tháng sẽ khấu trừ từ tiền công của ngươi!”

 

Sở Vân Chu : “Được! Đa tạ!”

 

Hắn cầm hai lượng bạc bỏ túi: “Vậy cũng nha môn một chuyến, nếu còn chuyện gì khác, đợi về .”

 

“Ừm, .” Mộ Thất Nguyệt mỉm nhấp một ngụm , ngờ thứ hồ lô khá ngọt.

Mèo Dịch Truyện

 

Hôm nay chi sáu lượng, Mộ Thất Nguyệt thầm ghi nhớ, đợi thời gian rảnh sẽ ghi sổ sách.

 

Sở Vân Chu bao lâu, thôn trưởng quả nhiên đến.

 

Bộ dạng phong trần mệt mỏi, giống hệt những chiến sĩ xóa đói giảm nghèo từng bôn ba vì hộ nghèo trong thôn ở kiếp .

 

Mộ Thất Nguyệt thầm cảm khái trong lòng: Thôn Mộ Gia một vị thôn trưởng hết lòng vì cả thôn như , coi như là phúc khí của dân làng !

 

“Thất Nguyệt…” Thôn trưởng mặt đầy sầu muộn Mộ Thất Nguyệt, dường như gì khó mở lời.

 

Mộ Thất Nguyệt rót cho ông một chén : “Thôn trưởng gia gia, đừng vội, hết uống chén , nghỉ một lát hãy .”

 

Thôn trưởng thấy nàng bình tĩnh như , dường như đoán sẽ đến, ông chột cúi đầu, uống cạn chén mà Thất Nguyệt rót cho.

 

“Thôn trưởng gia gia, kế hoạch gì ? Hay vẫn là để trong thôn lên núi c.h.ặ.t cây ?” Mộ Thất Nguyệt hỏi.

 

“Con đều đoán ? Thật ngại quá, thời gian gấp rút, chỉ cho năm ngày, dù c.h.ặ.t cây cũng kịp nữa .” Thôn trưởng vẻ sốt ruột.

 

“Vậy tính toán gì?” Mộ Thất Nguyệt hỏi.

 

“Trong tay còn hai mươi tám lượng bạc, mượn cho họ nộp tạm. Nếu con con đường kiếm tiền nào, liệu thể dẫn theo bà con trong thôn cùng ?” Thôn trưởng cầu khẩn , trong mắt tràn đầy mong đợi.

 

Mộ Thất Nguyệt gãi đầu: “Con đường kiếm tiền… thì quả thật một. Ta sẽ thu mua hoa quế và hoa nhài tươi với giá cao, mỗi giỏ như , giá thu mua là ba trăm văn.”

 

Hoa lộ lo bán , chỉ là hoa tươi mọc dại khó tìm, mùa hoa cũng quanh năm.

 

Nếu thu mua với giá cao, thể mang về nhiều hoa tươi hơn. Một giỏ ba trăm văn chi phí, khi luyện chế thành hoa lộ, thể thu về gấp mười .

 

“Bao nhiêu? Ba trăm văn một giỏ?”

 

Thôn trưởng thấy ba trăm văn, lập tức kích động thôi: “Cao như ? Trong thôn thì mấy cây hoa quế, chỉ là hoa nhài thì từng đến, nó trông như thế nào?”

 

Mộ Thất Nguyệt nhớ ở cổ đại gọi là hoa nhài, giải thích: “Hoa nhài, chính là hoa nai t.ử!”

 

Thôn trưởng xong chợt hiểu .

 

“Ồ ồ! Thì là hoa nai t.ử! Có , hoa nai t.ử ở hậu sơn cũng từng thấy, sẽ về ngay để báo tin về việc thu mua giá cao cho !”

 

 

 

Loading...