Cậu hào sảng vốc một nắm hạt dưa ngũ vị lớn, nhét tay Mộ Thất Nguyệt, mặt tràn đầy nụ tự hào: “Đến đến đến, mau nếm thử hạt dưa ngũ vị rang đây, đây là từ bí quyết ngươi cho đó!”
Mèo Dịch Truyện
Mộ Thất Nguyệt nhận lấy hạt dưa, nhẹ nhàng c.ắ.n một cái, hương thơm quen thuộc lập tức lan tỏa trong miệng. Nàng hài lòng gật đầu: “Ừm, ngon thật, chính là hương vị !”
Nàng hứng thú bừng bừng nếm thử các vị hạt dưa khác. Hương thanh mát, hương sữa nồng nàn, vị ngọt caramel, mà đều lượt tái tạo .
Mộ Thất Nguyệt kìm mà khen ngợi: “Cậu ơi, thật lợi hại! Vậy mà những hương vị !”
Cậu đắc ý , phủi phủi vỏ hạt dưa tay: “Hắc hắc, nếu ngươi thích ăn, hôm nay bán nữa. Dù còn cũng nhiều, tất cả đều để cho ngươi mang về ăn.” Vừa , ông xắn tay áo lên, chuẩn dọn hàng.
Mộ Thất Nguyệt đống hạt dưa chất đầy quầy, ít nhất cũng mười cân tám cân, vội vàng lắc đầu.
“Không , ơi, mà ăn hết nhiều thế ! Người cứ bán thêm chút nữa , thấy hạt dưa của hoan nghênh.”
Lời dứt, hai vị khách đến, chỉ hạt dưa ngũ vị hỏi: “Ông chủ, hạt dưa bán thế nào?”
Cậu chào khách, Mộ Thất Nguyệt một bên, dáng vẻ bận rộn của , trong lòng ấm áp. Nàng lặng lẽ vốc một nắm hạt dưa, tiếp tục c.ắ.n, khóe miệng bất giác nhếch lên.
Mộ Thất Nguyệt thuần thục đóng gói cho khách, thu tiền, động tác liền mạch, mặt luôn nở nụ chất phác.
Nàng kìm mà cảm thán, tuy bán đồ rang sấy chỉ là một quầy hàng nhỏ bé, nhưng là kế sinh nhai nuôi sống gia đình của , ông vô cùng tận tâm.
“Cậu ơi, công việc ăn của thật sự ngày càng hơn!” Mộ Thất Nguyệt c.ắ.n hạt dưa, .
Cậu lau mồ hôi trán, ha ha đáp: “Đấy, từ khi dùng bí quyết của ngươi, hương vị hạt dưa càng ngon hơn, khách quen cũng nhiều lên.
Bây giờ thuê một tiệm nhỏ trấn bán hạt dưa, để mợ ngươi trông coi tiệm mà bán. Ta thì chạy quanh mấy trấn gần đây bày quầy, ngày phiên chợ cũng bán ít .”
Mộ Thất Nguyệt xong, trong lòng vui mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-130-cau-cua-mo-that-nguyet-kinh-ngac.html.]
Công việc ăn của hơn, cuộc sống cũng thể sung túc hơn chút, chỉ là cứ luôn chạy tới chạy lui thế , cũng là cách .
Khoảng cách giữa mấy trấn gần chút nào, đều cách hai, ba mươi dặm, mà đường vắng , dễ gặp thổ phỉ.
Có lẽ thể hợp tác với , giúp việc kinh doanh đồ rang sấy của phát đạt hơn.
“Cậu, một ý .”
Mộ Thất Nguyệt ghé sát , thì thầm: “Cậu thuê cửa hàng , chỉ bán mỗi hạt dưa rang sấy há chẳng quá đơn điệu ? Khách ăn mãi cũng chán sẽ đến nữa, hoặc những khách thích đồ rang sấy thì dứt khoát sẽ bước chân cửa.”
Cậu thở dài: “Ai chứ! ngoài đồ rang sấy thì còn thể bán thứ gì khác nữa?”
“Đương nhiên , những thứ thể kết hợp bán cùng đồ rang sấy thì nhiều lắm, chỉ là bàn chuyện ở đây tiện, lát nữa về sẽ chuyện kỹ càng với .” Mộ Thất Nguyệt nhắc nhở.
Cậu xong, trong mắt xẹt qua một tia mong đợi, nhanh hồn: “Vậy thu dọn hàng ngay bây giờ! Giờ chỉ còn năm, sáu cân thôi, cháu mang về cho Tiểu Thiên và các em ăn.”
Mộ Thất Nguyệt từ chối, nhận lấy túi: “Đa tạ ! Vậy khách khí !”
Cậu dọn dẹp quầy hàng, dặn dò: “Về nhà đừng ăn nhiều quá, kẻo nóng trong . Nếu thích, sẽ rang sấy thêm nhiều hương vị mới cho cháu.”
Mộ Thất Nguyệt gật đầu: “Cậu, bận rộn cả nửa ngày trời chắc cũng mệt , ghé qua chỗ nghỉ một chút, uống ngụm , trò chuyện.”
Cậu hiểu ý, sảng khoái đồng ý: “Được thôi! Ta đang khát đây! Đến nhà cháu uống ngụm .”
Cậu thu dọn đồ đạc, cất gọn đồ bày hàng, đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ gọn, theo Mộ Thất Nguyệt về ngõ Hai.
Đến cửa Xưởng Nữ Công, Mộ Thất Nguyệt dừng : “Cậu, chúng đến , đây chính là cửa hàng mở.”
Cậu kinh ngạc thôi: “Xưởng Nữ Công , thật sự do nhà cháu mở ?”