Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 132: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:14:07
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cậu, bình thường bán hạt dưa bao nhiêu tiền một cân ?” Mộ Thất Nguyệt khẽ kéo tay áo , trong mắt xẹt qua một tia phấn khích, tiên dò hỏi tình hình giá cả .

 

Lữ Trường An , thành thật : “Ta bình thường đều bán theo lạng, một lạng hạt dưa ba văn tiền, ít mua cả cân.”

 

Mộ Thất Nguyệt ghé gần hơn, hạ giọng nhắc nhở: “Cậu, nhà Lý viên ngoại là phú hộ nhất trấn Thanh Thủy đó, thiếu tiền. Hạt dưa ngũ vị của là độc nhất vô nhị, hương vị đặc biệt, lo bán , giá cả đừng giảm quá thấp.”

 

Lữ Trường An gật đầu, trong mắt xẹt qua một tia hiểu rõ, nhẹ giọng đáp: “Ta hiểu , yên tâm, lát nữa chúng sẽ tùy cơ ứng biến.”

 

“Đi thôi, chúng bây giờ qua đó, tránh để khách hàng đợi lâu.” Mộ Thất Nguyệt dậy.

 

Hai cùng Xưởng Nữ Công bên cạnh, qua cửa nhỏ thấy Đại phu nhân nhà Lý viên ngoại đang bên bàn , nhàn nhã c.ắ.n hạt dưa.

 

“Hạt dưa của các ngươi đúng là thơm, mỗi vị đều khá đặc biệt, nhất là vị ngũ vị , ăn mãi chán.”

 

Lý phu nhân ba la ba la , ngẩng đầu thấy chưởng quỹ đến, lập tức đặt hạt dưa xuống, tươi :

 

“Mộ chưởng quỹ, nhà họ Lý chúng mùng một tháng tổ chức tiệc đầy tháng, còn mời cả đoàn hát, đến lúc đó khách khứa đông đúc, nếu những hạt dưa hương vị độc đáo để thêm phần vui vẻ, chắc hẳn sẽ vui mừng.

 

Mèo Dịch Truyện

Cho nên định đặt của các ngươi năm mươi cân hạt dưa, ba mươi cân vị ngũ vị, hai mươi cân vị sữa, hạt dưa của các ngươi giá cả thế nào?”

 

Lời của Lý phu nhân trong ngoài đều lộ vẻ khoe khoang, Mộ Thất Nguyệt xong tức thì hiểu rõ, liền thuận nước đẩy thuyền, tiên khen ngợi một phen.

 

“Quả hổ danh là gia đình Lý viên ngoại, tiệc đầy tháng cũng tổ chức náo nhiệt đến ! Cả trấn Thanh Thủy thể náo nhiệt như thế , e rằng tìm nhà thứ hai !”

 

Đại phu nhân , trong lòng khoan khoái dễ chịu. Vốn dĩ chuyện mua sắm , nàng chẳng cần tự nhọc công, tùy tiện sai một nha , bà lão tiểu tư cũng xong. Chỉ là nàng ngoài khoe khoang một chút, để trong lòng thư thái.

 

Lữ Trường An khẽ mỉm , cung kính : “Lý phu nhân, loại hạt dưa ngũ vị giá bán lẻ bình thường là ba văn tiền một lạng. Nếu ngài đặt mua năm mươi cân, thì thấp nhất cũng hai mươi tám văn một cân.” Hắn thầm tính toán trong lòng, nếu khách hàng chê đắt, thì giảm một văn cũng muộn, cứ từ từ thương lượng là .

 

nào ngờ, Lý phu nhân mặc cả, mà chỉ gật đầu: “Hạt dưa ngũ vị thêm hương liệu, giá đó cũng hợp lý. Chỉ là năm mươi cân, liệu ngươi giao hàng thể đảm bảo hương vị hạt dưa vẫn ngon như đợt ?”

 

Lữ Trường An liên tục gật đầu, khẳng định chắc chắn: “Lý phu nhân xin cứ yên tâm, tại hạ nghề rang hạt mười mấy năm, chất lượng và hương vị tuyệt đối bảo đảm!”

 

Lý phu nhân xong vô cùng hài lòng gật đầu, giọng mang theo ý tán thưởng: “Ừm, thì lắm. Hai trăm văn là tiền đặt cọc của , sẽ dùng mùng hai tháng , các ngươi nhất định giao hàng tận nhà mùng một.” Nói đoạn, nàng móc túi tiền , lấy hai xâu tiền đồng nhỏ nhẹ nhàng đặt lên bàn.

 

Lữ Trường An tự tin đáp: “Được ạ, mùng một tháng , bảo đảm sẽ giao đến phủ ngài đúng hẹn.”

 

“Ừm, cáo lui, chờ các ngươi giao hàng.” Lý phu nhân dậy cáo từ, xách chiếc túi thơm thêu hoa mới mua và một gói hạt dưa quà tặng, tủm tỉm rời .

 

“Lý phu nhân thong thả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-132.html.]

 

Mộ Thất Nguyệt và nàng nhiệt tình tiễn khách đến cửa.

 

Nhìn bóng lưng Lý phu nhân dần xa, Mộ Thất Nguyệt đầu , lo lắng hỏi Lữ Trường An: “Cậu ơi, cách mùng một tháng còn hai ngày nữa, liệu kịp xong ?”

 

Lữ Trường An sang sân rộng rãi bên cạnh, trầm tư : “Nếu thể rang hạt trực tiếp ở chỗ cháu, thì sẽ tiết kiệm thời gian đường, như thể thành đơn hàng một cách thỏa đáng.”

 

Mộ Thất Nguyệt vui vẻ đồng ý: “Không thành vấn đề! Nhà mới của , nhà bếp và nhà củi ở sân thường bỏ trống, rang trực tiếp ở đây cũng mà.”

 

Lữ Trường An vui mừng, tiếp: “Thật một ý , là chúng cùng hợp tác bán hạt rang ? Vì xưởng nữ công của các cháu thể nhận đơn hàng , chắc chắn sẽ còn đầu .”

 

Nghe nhắc đến hợp tác, mắt Mộ Thất Nguyệt sáng lên, nàng vội hỏi: “Được ạ! Vậy xem hợp tác thế nào?”

 

Lữ Trường An suy nghĩ một lát, mới : “Mỗi tháng sẽ thu mua nguyên liệu thô mang đến đây, nhân tiện rang một mẻ hàng để bán dần ở tiệm của cháu. Đến ngày chợ phiên, cháu hãy sắp xếp một bày sạp, khi trừ chi phí, lợi nhuận ròng chúng chia đôi.”

 

Mộ Thất Nguyệt chút do dự đồng ý: “Được, cứ quyết định !”

 

Nói là , nàng lập tức dẫn nhà bếp ở sân kiểm tra. Mộ Thất Nguyệt chỉ hai cái chảo sắt trong góc hỏi: “Cậu ơi, hai cái chảo dùng ? Còn thiếu gì nữa, chúng mua thêm.”

 

Lữ Trường An kiểm tra hai cái chảo sắt lớn, gật đầu : “Hai cái chảo lớn thể dùng , chúng cần mua thêm mấy cái nia tròn lớn, cùng với hương liệu, muối và sữa bò.”

 

Hai tức thì lên phố mua sắm, hầu như chạy khắp các cửa tiệm trong trấn, cuối cùng cũng mua đủ các nguyên liệu cần thiết. Trở về sân , họ xắn tay áo bắt đầu bận rộn.

 

Mộ Thất Nguyệt ngờ nàng việc nhanh nhẹn đến , cả buổi chiều đều ở sân rửa rửa lau lau, còn rang xong mẻ hạt dưa hương sữa.

 

Nàng chứng kiến bộ quá trình rang hạt của , kìm tán thán: “Quả hổ danh là lão luyện mười mấy năm, nhanh rang xong hai mươi cân hạt dưa hương sữa! Mùi vị thơm sữa nồng nàn, thật sự là tuyệt hảo!”

 

Trời dần tối, Lữ Trường An phủi phủi bụi tay, : “Trời tối , còn thiếu ba mươi cân hạt dưa ngũ vị rang. Sáng mai tiếp tục , thời gian vẫn kịp.”

 

Mộ Thất Nguyệt gật đầu phụ họa: “Được ạ, thời gian chắc là đủ dùng, mai hẵng .”

 

Lúc , Tiểu Thúy đến gọi họ ăn bữa tối.

 

Mộ Thất Nguyệt phất tay: “Tiểu Thúy, bưng bữa tối đây , bên đông đủ, ăn ở đây.” Nàng thật sự di chuyển nữa.

 

Lăng Tuyết và Sở Vân Chu cũng lượt bưng bát cơm đến sân ăn.

 

“Lăng Tuyết, Sở Vân Chu, đây , ăn gì?” Mộ Thất Nguyệt thấy họ xa xa, liền gọi tất cả gần.

 

 

 

Loading...