Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 133: --- Bày Sạp Bán Hạt Rang
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:14:08
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thất Nguyệt và nàng liên tục vất vả mấy ngày, cuối cùng cũng thành đơn hàng hạt rang cho Lý viên ngoại đúng hẹn. Mộ Thất Nguyệt còn nhân cơ hội .
Sau khi giao hàng, nàng nhận một lạng bốn trăm đồng tiền hàng một cách thuận lợi, trong lòng vô cùng vui mừng, đặc biệt đến quán ăn mua hai cân thịt ba chỉ, định thêm món ngon đãi Thất Nguyệt và các cô gái, để bày tỏ lòng cảm ơn.
“Nhờ phúc của chủ, bữa trưa nay thịt ba chỉ ăn !” Đầu bếp nữ A Anh hớn hở bưng món ăn lên.
Trên bàn bày hai đĩa thịt ba chỉ xào mầm tỏi, một bát canh trứng đậu phụ thơm ngon, hai đĩa rau lang xào chay thanh đạm, thêm đó là cơm trắng tinh khiết, bữa trưa như , đối với các cô gái mà , thể coi là thịnh soạn.
“Đa tạ chủ ban thịt ăn!” Các cô gái tươi rạng rỡ, ai nấy đều bưng bát đũa lên, chuẩn thưởng thức bữa ăn ngon lành .
Trong bữa ăn, Lữ Trường An đầy lòng ơn : “Đơn hàng thể thành thuận lợi, là nhờ sự giúp đỡ hết của các cô nương. Lữ mỗ trong lòng vô cùng cảm kích. Từ nay về , chúng quyết định hợp tác lâu dài với xưởng nữ công của các cháu, cung ứng hạt rang. Cũng mong ủng hộ nhiều hơn, cùng nỗ lực, để việc ăn ngày càng phát đạt.”
Các cô gái , ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Mộ Thất Nguyệt.
“Đông gia, chúng cũng sẽ bán hạt rang ?” Có kìm hỏi.
Mộ Thất Nguyệt khẽ mỉm : “ , lời sai. Từ hôm nay trở , chúng chỉ bán hạt rang trong xưởng, mà mỗi ngày còn lên phố bày sạp bán.”
Các cô gái , tức thì hớn hở mặt.
“Tốt quá! Thế là chúng thêm một con đường kiếm tiền !” Có phấn khích .
34_“Đông gia, nguyện ý ngoài bày sạp!” Thu Vũ tiên bày tỏ, trong mắt tràn đầy mong đợi.
“Ta cũng cùng Thu Vũ bày sạp bán hạt rang!” Tiểu Lê liền theo phụ họa, mặt tràn ngập vẻ hăm hở thử.
Mộ Thất Nguyệt gật đầu, ánh mắt lướt qua những khác. Ngoài Thu Vũ và Tiểu Lê, các cô gái khác dường như vẫn còn chút do dự, mấy dám lộ mặt ngoài ăn.
Cũng thể hiểu , dù trong xã hội cổ đại theo thứ bậc sĩ nông công thương, thương nhân là tầng lớp coi thường nhất, mà nữ giới kinh doanh càng hiếm hoi.
“Được, thì để Thu Vũ và Tiểu Lê phụ trách bày sạp .” Mộ Thất Nguyệt : “ mà, các loại hạt rang của chúng thể quá đơn điệu. Ngoài hạt dưa, còn hạt dẻ rang, đậu phộng và bắp rang bơ.”
Mọi xong, tức thì phấn chấn hẳn lên, ngay cả nàng, kinh doanh hạt rang nhiều năm, cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Thường ngày nàng bày sạp, thường chỉ bán hạt dưa rang, thỉnh thoảng thêm ít đậu phộng rang, còn các loại khác thì hoặc giá nhập cao, hoặc thường xuyên thiếu hàng, thật sự khó mà kiêm .
Cậu nàng kìm nhắc nhở: “Thất Nguyệt , hạt dẻ sống dễ tìm . Còn bắp rang bơ, mua lương thực về ngay tại chỗ, chi phí quá cao, e rằng lợi.”
Mộ Thất Nguyệt khẽ, trong mắt lóe lên vẻ kiên định: “Cậu ơi, cứ yên tâm, tính toán trong lòng . Chúng , thì chút kiểu cách, thể cứ giữ mãi lối cũ . Hạt dẻ sống tuy khó tìm, nhưng cũng là tìm ; bắp rang bơ tuy chi phí cao, nhưng chỉ cần bán chạy, lợi nhuận cũng sẽ tệ. Chủng loại đa dạng, khách hàng thỉnh thoảng đổi khẩu vị, thì việc ăn mới dễ nhàm chán.”
Cậu nàng xong, trầm tư gật đầu, dường như cũng quyết tâm của nàng lây nhiễm: “Được, hai ngày chúng sẽ tìm kiếm nguồn hàng nhiều hơn, xem mua hạt dẻ .”
“Cậu cứ yên tâm, cũng chỗ nào bán hạt dẻ sống, hỏi qua , đại khái một trăm cân hàng tồn, chiều nay sẽ mua về.” Mộ Thất Nguyệt nhanh chậm .
Cậu nàng xong, mày giãn : “Được đó, một trăm cân hạt dẻ sống chuyện thường thấy, nếu mua về thì nhất !”
“Cậu chủ ơi, mau dạy chúng cháu, thế nào để bày sạp bán hạt rang, bí quyết gì ạ?” Thu Vũ chủ động thỉnh giáo, trong mắt tràn đầy mong đợi.
Lữ Trường An thấy vẻ hăm hở thử của các cô gái, đành nhắc nhở một chút: “Bày sạp bán hạt rang chuyện dễ dàng , gió táp nắng chang, còn giao tiếp với khách hàng. Hai cô nương các cháu, thật sự chịu đựng nổi ?”
Mộ Thất Nguyệt ánh mắt hai cô gái, : “Hai nàng tính cách hoạt bát, ăn cũng ngọt ngào, hợp nhất để giao tiếp với khách hàng. Hơn nữa, chúng cũng để các nàng đơn độc chiến đấu. Mỗi ngày khi bày sạp, cũng sẽ giúp trông nom một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-133-bay-sap-ban-hat-rang.html.]
Thu Vũ và Tiểu Lê Đông gia , trong lòng yên tâm ít: “Đông gia thật sự chu đáo, chúng cháu nhất định sẽ học bày sạp thật , sẽ việc thật chăm chỉ!”
Một bữa trưa, ăn hết nửa canh giờ, khi bàn bạc xong xuôi, bắt đầu hành động.
Cậu nàng phụ trách thu mua hạt dưa sống và đậu phộng còn vỏ;
Mộ Thất Nguyệt phụ trách thu mua hạt dẻ sống, cùng một phụ liệu rang hạt; Thu Vũ và Tiểu Lê thì chuẩn bàn ghế để bày sạp.
“Ngày mai là chợ phiên , cũng là ngày nghỉ cuối cùng của học đường, chiều mai phố sẽ ít học trò ngoài dạo chơi. Chúng nhất định chọn một vị trí nhất để bày sạp.” Mộ Thất Nguyệt dặn dò.
Mọi đồng thanh đáp lời, ai nấy đều bận rộn công việc của .
Vốn dĩ Mộ Thất Nguyệt phụ trách bán hạt dẻ sống, nhưng trong gian của nàng một trăm cân hạt dẻ sống, là hạt Nhị Cẩu bán cho nàng mấy ngày ở trong thôn.
Nàng chỉ cần ngoài mua một ít hạt bắp và phụ liệu rang hạt là .
…
Cả buổi chiều đều bận rộn với chuyện , Mộ Thất Nguyệt thử rang một ít hạt dẻ rang đường, mùi vị vô cùng thơm ngon.
Sau khi cho nàng nếm thử, khen ngợi ngớt.
“Thất Nguyệt ! Hạt dẻ rang đường của cháu thật sự quá ngon, nếu mang bày sạp nhất định sẽ bán chạy, cháu nhớ chuẩn nhiều một chút đó.”
“Vâng, cháu .” Mộ Thất Nguyệt lau mồ hôi, bảo nàng cầm hạt bắp bắp rang bơ.
Chảo sắt lớn đun nóng, đó cho hạt bắp rang, theo nhiệt độ ngày càng cao, hạt bắp liên tục nổ bung, phát âm thanh “tách tách tách”, nửa chảo bắp rang bơ nhanh ch.óng thành.
…
Mùng một tháng mười một âm lịch, ngày chợ phiên của trấn Thanh Thủy.
Mộ Thất Nguyệt từ sáng sớm tinh mơ, cùng Thu Vũ và Tiểu Lê sạp bán hàng.
Sau mấy phen xoay sở, cuối cùng chọn một ngã tư đông qua phố địa điểm bày sạp.
Ngày khai trương, Mộ Thất Nguyệt đặc biệt treo một tấm bảng hiệu bắt mắt sạp, đó mấy chữ “Hạt Rang Xưởng Nữ Công, Hạt Rang Hương Vị Đặc Trưng”.
Mèo Dịch Truyện
Thu Vũ và Tiểu Lê mặc quần áo chỉnh tề, sạp hàng nhiệt tình chào hỏi khách.
Quả nhiên, hạt dẻ rang tươi và bắp rang bơ giòn rụm tỏa một mùi hương độc đáo. Thu hút ít qua đường dừng chân, việc ăn còn hơn dự kiến.
Khi dọn hàng buổi tối, Thu Vũ và Tiểu Lê hào hứng đếm tiền đồng, mặt tràn đầy cảm giác thành tựu.
Mộ Thất Nguyệt các nàng, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nàng : “Đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng chỉ cần đồng lòng hợp sức, việc kinh doanh hạt rang nhất định sẽ bán chạy.”
Liên tục ba ngày lên phố bày sạp, tin tức về việc xưởng nữ công bán hạt rang dần lan truyền, trở thành món ăn vặt nhỏ bữa , bữa cơm của cư dân trong trấn.
Và Mộ Thất Nguyệt, cũng con đường kiếm tiền mới mẻ , tìm thấy thêm nhiều cơ hội và hy vọng.