Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 135: --- A nương lại thúc giục hôn sự rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:14:10
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thất Nguyệt gần đây về nhà một chuyến, lúc chuyện phiếm với a nương, nhắc đến chuyện dượng bán đồ rang ở Thanh Thủy trấn.
A nương việc buôn bán của dượng phát đạt, mặt lập tức hiện lên nụ mãn nguyện, nhưng , khóe mắt từ lúc nào đỏ hoe.
"A nương, ? Trong lòng chuyện gì ?" Mộ Thất Nguyệt nhận sự đổi cảm xúc của a nương, khẽ nắm lấy tay nàng, dịu giọng hỏi.
Lữ thị thở dài một tiếng, trong mắt dâng lên một gợn sóng nhớ nhung: "Ôi, qua hai ngày nữa là đến ngày giỗ ngoại bà của con . Mấy năm nay, đều thể về tế bái, trong lòng luôn cảm thấy . Năm nay, về xem thử."
Mộ Thất Nguyệt , lập tức an ủi: "A nương, về thì cứ về thôi! Chúng xe ngựa, tiện lợi vô cùng. Năm nay con sẽ cùng trở về, cũng tiện thăm đại dượng."
Nhà đại dượng ở ngay trấn bên cạnh, cách chỉ chừng năm sáu mươi dặm đường, tính cũng tầm hai mươi lăm cây , cũng là xa.
Lữ thị lời con gái , lòng ấm áp, nước mắt lưng tròng: "Tốt , năm nay chúng cùng về!"
Mộ Thất Nguyệt gật đầu: "Ừm, a nương, cứ chuẩn cho trong hai ngày , sáng sớm ngày chúng sẽ khởi hành."
Vừa , nàng lấy hai bộ quần áo mới từ trong bọc, đưa cho Lữ thị: "A nương, đây là con đặc biệt mua cho , về nhà đại dượng thể mặc."
Thật , hai bộ quần áo là tang vật lục soát từ kho của thổ phỉ, chất liệu là gấm vóc hoa ẩn loại thượng hạng, sờ trơn mượt, đường may tinh xảo.
Lữ thị sờ quần áo, trong lòng mừng xót: "Ôi chao, chất liệu thế , chắc tốn ít tiền bạc nhỉ?"
Mộ Thất Nguyệt tủm tỉm : "A nương, điều đáng là gì. Giờ nhà chúng cũng mở hai cửa tiệm , là nương của chưởng quầy, ăn mặc tề chỉnh hơn một chút cũng là điều nên . Các phu nhân chưởng quầy trong trấn đều ăn mặc như cả mà."
Lữ thị trong lòng vui vẻ, cũng từ chối nữa.
Mộ Thất Nguyệt nghĩ thầm, a nương tiếc tiền, cho cùng vẫn là vì trong tay bạc, trong lòng chỗ dựa.
Trước cha Mộ Thất Nguyệt nghiện c.ờ b.ạ.c, nàng dám cầm nhiều tiền, sợ a cha mang đ.á.n.h bạc.
Giờ đây, a cha trải qua kiếp nạn sinh t.ử, cuối cùng cũng hối cải. Mộ Thất Nguyệt cũng an tâm hơn, bèn quyết định cho a nương thêm ít bạc, để nàng trong lòng vững hơn.
Nàng đóng cửa, hạ thấp giọng với Lữ thị: "A nương, dạo con kiếm ít bạc, hai mươi lượng cứ cầm lấy, coi như tiền riêng của , tiêu thế nào thì tiêu."
Lữ thị , lập tức ngẩn , trong tay nâng bạc nặng trịch, lòng kích động thấp thỏm: "Thất Nguyệt , nhiều bạc như , là con cứ giữ lấy . Con ở bên ngoài ăn, tiền để xoay sở chứ."
Mộ Thất Nguyệt lắc đầu: "A nương, đừng lo lắng, trong tay con còn mấy trăm lượng bạc nữa , đủ để xoay sở . Hai mươi lượng cứ an tâm cầm lấy, mua gì thì mua, đừng tiếc rẻ."
Lữ thị mắt đỏ hoe, đôi môi khẽ run. Hai mươi lượng bạc, đối với nàng mà quả thực là một khoản tiền kếch xù.
Ở trong thôn, năm sáu lượng bạc là thể cưới một nàng dâu, xây mấy gian nhà đất cũng chẳng tốn mấy lượng bạc. Giờ đây, nàng trong tay đột nhiên nhiều tiền như , lòng kích động chút bối rối.
"Thất Nguyệt, a nương... a nương thật sự nên gì cho nữa." Lữ thị nghẹn ngào, nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-135-a-nuong-lai-thuc-giuc-hon-su-roi.html.]
Mộ Thất Nguyệt khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, dịu giọng : "A nương, đừng nghĩ nhiều, cuộc sống của chúng sẽ ngày càng hơn."
Vừa , nàng còn lấy năm sáu bộ quần áo mới, a cha và đám đều phần, nhưng vì đều là đồ mặc trong thôn, nàng chọn những chất liệu khá giản dị.
Ngoài , nàng lấy nửa thớt vải lụa và nửa thớt vải bông mềm mại đưa cho a nương, tất cả đều là nàng cắt từ mấy thớt vải trong gian của .
"A nương, hai loại vải mềm mại thoáng khí con đưa cho , giúp con may vài bộ y phục mặc trong , bản vẽ con vẽ xong cả , xem, chúng là như thế ..."
Mộ Thất Nguyệt giải thích bản vẽ nội y giấy cho a nương .
Lữ thị thấy lạ lùng, cảm thấy khó tin: "Cái áo lót hai dây vai thể thế yếm mà mặc bên trong ư?"
Mộ Thất Nguyệt gật đầu, “Phải, cách bài trí như càng ôm sát cơ thể, bên trong đệm thêm một miếng bông nhỏ, thoải mái dáng, đối với nữ t.ử mà thì vô cùng thích hợp.”
Lữ thị nữ nhi , vô cùng kinh ngạc, “Thất Nguyệt, những thứ con học từ ?”
Mộ Thất Nguyệt khẽ, đáp: “Thiếp xem từ sách vở. Mấy tháng nay ngày ngày theo Sở học tập, giờ sách chữ đều thành vấn đề.”
Lữ thị bán tín bán nghi, nhưng nhắc đến Sở , quả thực là một thanh niên vô cùng , tính tình ôn hòa, hiểu lễ nghĩa, dung mạo cũng xứng đôi với Thất Nguyệt. Nếu hai đứa chúng nó thể thành đôi, đó thật sự là một đại hỷ sự.
“Thất Nguyệt, con thấy Sở là thế nào?” Lữ thị mỉm hỏi, trong mắt lấp lánh tia mong đợi.
Mộ Thất Nguyệt ngẩng đầu, thấy nụ đầy ẩn ý của mẫu , trong lòng lập tức vang lên tiếng chuông cảnh báo.
A nương sẽ là trúng Sở Vân Chu, con rể đó chứ? Nàng vội vàng : “Sở Vân Chu là tri kỷ hảo hữu của , nhân phẩm tự nhiên là vô cùng .”
Ánh mắt Lữ thị tràn đầy vẻ an ủi, tiếp tục : “Sở Vân Chu tính tình ôn hòa, hiểu lễ nghĩa, dung mạo cùng vóc dáng đều tuấn tiêu sái. Đặt mắt khắp cả trấn Thanh Thủy, khó lòng tìm một thanh niên xuất sắc thứ hai như . Nếu con thể thành với , đó thật sự là một mối lương duyên !”
Mộ Thất Nguyệt xong chút bất đắc dĩ, khẽ thở dài: “A nương, bắt đầu . Năm con mới tròn mười lăm, vội vã gả con ? Con là đến hai mươi tuổi sẽ nghĩ đến chuyện thành .”
Lữ thị vội vàng : “Ôi chao, con bé ngốc ! Gả chồng là chuyện sớm muộn gì cũng , lương duyên khó tìm lắm ! Nay khó khăn lắm mới gặp Sở như , con mà mau nắm bắt, về để khác cướp mất, lúc đó hối hận cũng chẳng kịp nữa!”
Mộ Thất Nguyệt chút cạn lời: “A nương, duyên phận là chuyện như thế, là của thì cuối cùng vẫn là của , dù bao lâu nữa, khác cũng cướp . Nếu là của , dù nắm c.h.ặ.t trong tay, cũng sẽ mất .
Hơn nữa, giữa và Sở Vân Chu chỉ là tình bằng hữu thuần túy, nam nữ chi tình. A nương, chuyện đừng nhắc tới nữa, đặc biệt là thể nhắc mặt Sở Vân Chu.”
“Ôi chao, con bé , quá nhiều thoại bản ? Giữa nam nữ gì tình bằng hữu thuần túy? Giữa nam nữ thể lâu dài dựa duyên phận? Đợi các con con cái, đó mới là điều đáng tin cậy nhất!”
Mộ Thất Nguyệt trong lòng bất đắc dĩ, nàng vốn trải qua chín năm giáo d.ụ.c nghĩa vụ, đối với quan niệm hôn nhân kiểu xã hội phong kiến thực sự thể nào đồng tình.
Không bàn luận thêm nữa, nàng liền lảng sang chuyện khác: “A nương, xem chúng cần chuẩn những gì để về bái tế ngoại bà? Người nghĩ kỹ , khi chúng về, ngang qua trấn mua sắm đầy đủ.”
Mèo Dịch Truyện
Lữ thị thấy nữ nhi cố ý lảng chuyện, trong lòng khẽ thở dài, nữ nhi dù vẫn còn quá trẻ, đợi đến năm giục nàng .