Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 139: Góp tiền ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:14:14
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhị Nha tức giận một tràng, thật lòng bất bình cho tỷ tỷ. thôn trưởng trong làng uy tín cao, thêm việc gia đình từng vay tiền thôn trưởng, còn nợ một ân tình, nên nếu tranh luận thì khó tránh khỏi việc thiếu tự tin.
Cả nhà ai nấy đều cau mày ủ dột, đắc tội thôn trưởng, đành lòng trơ mắt Đại Nha nhảy hố lửa, tiến thoái lưỡng nan.
Mộ Thất Nguyệt Đại cữu Lữ Trường Bình một bên, im lặng rít t.h.u.ố.c lào, một bên tay áo trống rỗng, trong lòng khỏi siết c.h.ặ.t.
Vừa ở bến đò, nàng các bà các cô trong làng thì thầm bàn tán, hình như tay của Đại cữu thành thế , chút liên quan đến nhà nàng?
Trong lòng nàng nghi hoặc trùng trùng, hỏi A nương rốt cuộc là chuyện gì, nhưng hiện giờ nhiều , tiện mở lời, đành chờ đến tối tìm cơ hội hỏi cho rõ.
“Thất Nguyệt, con cùng A nương nhà xí một chuyến .” Giọng A nương cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng.
Mộ Thất Nguyệt hồn, cùng A nương khỏi cửa. Nhà xí công cộng trong làng đa đều xây ở nơi hẻo lánh, hai con mãi đến chỗ qua , A nương mới dừng bước.
“Thất Nguyệt, A nương một chuyện, bàn với con.” Giọng A nương chút chần chừ.
“A nương, chuyện gì cứ thẳng ạ.” Mộ Thất Nguyệt thấy thần sắc A nương ngưng trọng, trong lòng ẩn ẩn bất an, nhưng là chuyện gì.
“Trước Đại cữu con giúp đỡ chúng ít, hơn nữa tay của cũng là vì giúp Tiểu Thiên chữa bệnh mới thành thế ! Chúng nợ Đại cữu quá nhiều .” A nương thở dài một .
“A nương, rốt cuộc là chuyện gì ạ?”
Mộ Thất Nguyệt hỏi cặn kẽ mới , hóa những lời các bà các cô ở bến đò đều là thật.
Năm đó Tiểu Thiên mắc một căn bệnh quái lạ, chạy khắp các y quán mấy trấn gần đó, các lang trung đều bó tay, chỉ thể đưa đến huyện thành chữa trị.
Lữ thị thật sự thể nào lấy tiền, đành mặt dày trở về nhà đẻ tìm Đại cữu vay. Đại cữu nuôi ba cô con gái, cuộc sống cũng chật vật, nhưng lúc đó Đại cữu một câu “Mạng là quan trọng”, chạy khắp làng vay giúp nàng hai lượng bạc.
Mãi mới , đồng ý cùng thợ săn lên núi đ.á.n.h gấu đen, mới vay khoản tiền lớn như .
Lữ thị mắt đỏ hoe : “Thất Nguyệt. A nương con bình thường kiếm tiền cũng dễ dàng gì, nhưng nhà Đại cữu thật sự gặp nạn… Nếu chúng giúp bọn họ, e rằng Đại Nha sẽ ép thủ tiết mất!”
Mộ Thất Nguyệt xong, khẽ nhíu mày, “A nương tính toán gì ?”
Lữ thị chần chừ mãi, cuối cùng : “Chẳng con đưa cho A nương hai mươi lượng tiền tiêu vặt , A nương đưa cho Đại cữu để giải quyết việc cấp bách, hôn sự của Đại Nha nhất định hủy.”
Mộ Thất Nguyệt ánh mắt mong đợi của A nương, chậm rãi : “Hai mươi lượng bạc đó là tiền tiêu vặt của A nương, A nương cứ tự quyết định là .”
Lữ thị lập tức vui mừng đến mức nước mắt lưng tròng, “Vậy thì A nương sẽ tự quyết một , Thất Nguyệt trách A nương là .”
Mộ Thất Nguyệt vòng tay ôm lấy cánh tay A nương, : “Đại cữu giúp đỡ gia đình chúng , giờ gặp nạn, chúng đền ơn đáp nghĩa là điều nên , con thể trách chứ?”
“Vậy chúng mau về với Đại cữu, bảo mau mau hủy hôn !” Lữ thị kích động nắm tay con gái, về.
Hai đến ngoài cửa nhà Đại cữu, gặp Tiểu cữu Lữ Trường An vội vàng trở về.
“Tiểu cữu.” Mộ Thất Nguyệt khẽ gọi.
Lữ Trường An thấy các nàng, tỏ vẻ vô cùng bất ngờ.
Y trợn tròn mắt, đáp: “Chị? Thất Nguyệt! Các ở đây? Đến từ lúc nào ?”
“Chúng cũng mới đến thôi.” Lữ thị bước cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-139-gop-tien.html.]
Lữ Trường An theo các nàng nhà, mặt lộ vẻ căng thẳng và bất an.
Y quanh, hạ giọng : “Chị, Thất Nguyệt, các đến đúng lúc lắm, chuyện bàn với các .”
Lữ thị và Mộ Thất Nguyệt liếc , trong lòng đều chút nghi hoặc. Lữ Trường An ngày thường hì hì, hiếm khi nào nghiêm túc như .
“Tiểu cữu, chuyện gì cứ thẳng ạ.” Mộ Thất Nguyệt khẽ .
Lữ Trường An thở dài một tiếng, : “Vừa nhà thôn trưởng dò hỏi một chút, tình hình mấy khả quan. Phía thôn trưởng thái độ cứng rắn, hôn sự của Đại Nha định , thể hối hận.
Hơn nữa y còn ám chỉ, nếu nhà chúng dám hủy hôn, khoản nợ đó gấp mười trả cho bọn họ, còn tính thêm lãi.”
Lữ thị xong, sắc mặt tức thì trở nên tái nhợt. “Mười là bốn mươi lượng bạc đó! Giờ đây? Chúng lấy nhiều tiền như chứ?”
Mộ Thất Nguyệt nhíu mày, trong lòng cũng chút lo lắng. Nàng thế lực của thôn trưởng trong làng, nếu thật sự căng, cuộc sống của nhà Đại cữu sẽ càng thêm khó khăn.
“Đi thôi, trong bàn bạc với Đại ca.” Lữ Trường An xuyên qua sân, bước chân kiên định đại đường. Mộ Thất Nguyệt và A nương nàng theo sát phía , nhẹ nhàng khép cửa .
Trong nhà, Lữ Trường Bình đang bên bàn, lông mày nhíu c.h.ặ.t. Thấy bọn họ , ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo vài phần mệt mỏi và lo âu.
“Đại ca, ba lượng bạc là tiền kiếm dạo .” Lữ Trường An từ trong lòng lấy bạc, đặt lên bàn, giọng trầm mà mạnh mẽ, “Chúng sẽ nghĩ cách gom đủ mười lượng bạc, tìm thôn trưởng hủy hôn!”
Lữ Trường Bình sững sờ một lát, ánh mắt rơi bạc bàn, trong mắt xẹt qua một tia áy náy và cảm động.
Người mở miệng, giọng chút khàn khàn: “Trường An, đa tạ giúp đỡ… Đợi chuyện giải quyết xong, sẽ từ từ dành tiền trả cho .”
Lữ Trường An vội vàng xua tay, giọng điệu kiên định : “Đại ca gì chứ, chúng đều là một nhà, trả cũng cả.”
Lữ Trường Bình trầm mặc một lát, đưa tay thu bạc , thần sắc nghiêm túc: “Huynh ruột cũng cần sòng phẳng. Sau đợi tiền, nhất định sẽ trả cho !”
Lữ Trường An , gật đầu : “Tùy .”
Lúc , Lữ thị tiến lên hai bước, từ trong tay áo lấy một cái túi tiền căng phồng, nhẹ nhàng đặt tay Lữ Trường Bình, giọng ôn hòa nhưng mang theo vài phần kiên định: “Đại ca, tiền cứ cầm lấy dùng tạm để giải quyết việc gấp.”
Lữ Trường Bình sững sờ, cúi đầu túi tiền trong tay, sức nặng trĩu nặng khiến tim chấn động.
Trước tiểu về nhà đẻ, đa phần đều là đến vay tiền, mà chủ động lấy bạc, thật đúng là mặt trời mọc đằng Tây ! Người cân nhắc túi tiền, ít nhất cũng hai mươi lượng!
Người vội vàng mở túi tiền, bên trong là bạc trắng lóa mắt. Không khỏi kinh ngạc trợn tròn mắt, giọng chút run rẩy: “Cái, cái … Tiểu , lấy nhiều bạc như ?”
“Dạo , Thất Nguyệt ở trấn mấy mối ăn, kiếm chút tiền.” Lữ thị giải thích.
Lữ Trường An , ghé sát lên một cái, mặt tức thì lộ vẻ vui mừng: “Cái ít nhất cũng hai mươi lượng bạc ! Đại ca, bây giờ thể nhà thôn trưởng hủy hôn !”
Dương thị và Nhị Nha đang một bên, thấy “hai mươi lượng bạc”, cũng khỏi kinh ngạc bật dậy.
Có tiền , Đại Nha cuối cùng cũng cứu !
Nàng kìm tiến lên nắm lấy tay Lữ thị, giọng nghẹn ngào: “Tiểu cô, thật sự là nhờ …”
Lữ thị khẽ mỉm , nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay Dương thị, giọng điệu ôn hòa: “Tẩu t.ử, cứ yên tâm, chuyện của Đại Nha, cả nhà chúng sẽ cùng nghĩ cách giải quyết.”
Mèo Dịch Truyện