Tiểu Hà cứ thế lặng lẽ biến mất, một dấu hiệu báo .
Mộ Thất Nguyệt bỏ ba mươi văn tiền đến quan phủ tra hộ tịch của nàng, phát hiện hộ tịch của nàng vẫn còn ở Trấn Thanh Thủy, dời .
Cũng nàng .
Mộ Thất Nguyệt ban đầu nghĩ nàng gặp t.a.i n.ạ.n đường, nhưng cả nhà nàng đều dọn , mới loại trừ khả năng .
Nàng hẳn là dọn cùng nhà, chỉ là vì họ vội vàng đến thế, ngay cả một lời chào cũng , chẳng lẽ là sợ nàng đòi hai lượng tiền thuế độc ứng ?
Mộ Thất Nguyệt yên lặng ghế bập bênh ở hậu viện, ghế nhẹ nhàng đung đưa, phát tiếng kẽo kẹt khe khẽ.
Nàng nhắm mắt, dường như đang dưỡng thần, nhưng trong lòng ngừng nghĩ đến chuyện của Tiểu Hà.
Giữa lúc suy nghĩ rối bời, nàng khỏi khẽ thở dài, trong lòng nghĩ: Đi thì cứ ! Chỗ nàng cô nương ít, nhân lực đủ dùng, hai lượng tiền thuế ứng cũng kiếm .
Chỉ là chuyện , nàng đề phòng hơn, về bí phương kiếm tiền chỉ và nhà , tuyệt đối thể dễ dàng truyền cho ngoài.
“Đông gia, sáng nay cữu cữu của đưa một cô nương đến, là biểu tỷ Lữ Tú của , nàng theo các cô nương trong Xưởng Nữ Công học hỏi một ít nghề.” Cẩm Hoa nhẹ nhàng bước đến, khẽ báo cáo.
Mộ Thất Nguyệt , lập tức mở mắt, từ ghế bập bênh dậy, Lữ Tú chính là Đại Nha con gái của đại cữu, nàng đến đây?
“Bọn họ ?”
37_Cẩm Hoa đáp: “Cậu của việc vội vã về Trấn Đường . Lữ Tú cô nương cùng Tiểu Thúy phố mua xà phòng tắm, vẫn về.”
“Thôi , .” Mộ Thất Nguyệt gật đầu, hiệu Cẩm Hoa lui xuống.
Mộ Thất Nguyệt ghế bập bênh, trong lòng âm thầm suy tính.
Cữu cữu lúc đột nhiên đưa Đại Nha tới, e rằng chỉ đơn thuần là để nàng đến học nghề.
Chuyện hủy hôn đó, ít nhiều cũng ảnh hưởng đến danh tiếng của Đại Nha, chắc là những lời đồn đại trong thôn khiến nàng thể ở nhà nữa, cữu cữu mới đưa đến chỗ nàng để tránh sóng gió.
Nghĩ đến đây, Mộ Thất Nguyệt cũng nghĩ nhiều nữa. Người đưa đến , thì cứ ở giúp việc .
Nếu nàng thể nhận việc, thì sẽ cấp thêm một phần công xá cho nàng, còn nếu thể, thì cứ để nàng các tạp vụ, chỉ cần lo cho nàng ăn ở là .
Mèo Dịch Truyện
Nàng đang thầm suy tính, thì Sở Vân Chu bước .
"Thất Nguyệt, dạo nàng bôn ba khắp chốn, hiếm thấy nàng nhàn rỗi như ." Sở Vân Chu tự rót một chén giải khát.
"Ngày mai bắt đầu bận rộn . Rơm rạ trong thôn ngâm đủ lâu, trở về nghiên cứu xem thế nào để tạo giấy rơm." Mộ Thất Nguyệt thong thả , giọng điệu mang theo chút mong chờ.
Sở Vân Chu nàng về nghiên cứu giấy, lập tức hứng thú, "Ngày mai sẽ cùng nàng về thôn. Giờ Tiểu Thúy và ba quen việc , thêm Lăng Tuyết hỗ trợ, các việc vặt thường ngày của nhà trẻ, các nàng thể lo liệu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-142-bieu-ty-tu-nhi.html.]
Mộ Thất Nguyệt đồng ý, "Được. Dạo để dạy dỗ nhiều đứa trẻ như , vất vả cho . Một lượng bạc còn nợ tiền thuế , coi như là thưởng cho , cần trả nữa."
Sở Vân Chu lập tức mừng rỡ, mặt lộ nụ , "Vậy thì còn gì bằng."
Hai trò chuyện hồi lâu, Lữ Tú và Tiểu Thúy cùng các nàng khác mua đồ trở về.
"Tú Nhi, Đông gia về , nàng ở hậu viện, mau !" Tiểu Thúy nhắc nhở.
Lữ Tú lặng lẽ bước hậu viện, bước chân nhẹ nhàng, mang theo vài phần e dè. Nàng từ xa thấy Mộ Thất Nguyệt đang cùng Sở Vân Chu bóng cây, hai đàm tiếu phong sinh, khí thoải mái.
Nàng khỏi dừng bước, do dự một lát, mới lấy hết dũng khí bước tới.
"Thất Nguyệt... Biểu ." Lữ Tú khẽ gọi, giọng mang theo chút e sợ.
Mộ Thất Nguyệt tiếng ngẩng đầu, thấy là Lữ Tú, mặt lập tức lộ nụ ôn hòa, "Biểu tỷ Tú Nhi, tỷ đến ! Mau đây ." Nàng dậy mời Lữ Tú, hiệu nàng xuống ghế cạnh .
Lữ Tú rụt rè Sở Vân Chu bên cạnh, bước chân chút chần chừ.
Sở Vân Chu hiểu ý dậy, "Ta còn vài cuốn sách chép xong, xin phép ở nữa, các nàng cứ từ từ trò chuyện."
Mộ Thất Nguyệt gật đầu.
Sau khi Sở Vân Chu rời , Lữ Tú mới cẩn thận xuống, hai tay đan đặt đầu gối, trông vẻ lúng túng. Nàng cúi thấp mắt, dường như dám thẳng Mộ Thất Nguyệt.
Mộ Thất Nguyệt thấy nàng bất an, dịu giọng : "Biểu tỷ Tú Nhi, đừng câu nệ. Đến đây chính là nhà , chuyện gì cứ với ."
Lữ Tú lúc mới ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo vài phần cảm kích và áy náy, "Thất Nguyệt, đột nhiên đến đây phiền ."
Mộ Thất Nguyệt dịu giọng : "Không . Chỗ đang thiếu , tỷ thể đến giúp là quá .
Xưởng dệt của mười mấy cô nương, các nàng đều nghề khéo léo sở trường, tỷ rảnh thì nên học hỏi thêm từ các nàng ."
Lữ Tú mắt đỏ, gật đầu, "Đa tạ , Thất Nguyệt. Ta nhất định sẽ học thật , để mất mặt."
Nàng xong, dường như nhớ điều gì, : "Sau cứ gọi là Tú Nhi thôi. Muội là Đông gia, mặt bao nhiêu mà gọi là biểu tỷ, thấy chút ."
Mộ Thất Nguyệt , "Được, cứ theo ý tỷ."
Thấy vẻ mặt Tú Nhi còn chút buồn bã, đoán chừng nàng nhất thời vẫn giải tỏa nỗi lòng, bèn chuyển đề tài : "À đúng , tỷ và Tiểu Thúy mua xà phòng tắm, thuận lợi ?"
Lữ Tú gật đầu, "Vâng, chúng đến tiệm tạp hóa mua xà phòng tắm, Tiểu Thúy còn chỉ cách chọn nữa."
"Tiểu Thúy là tinh tường đó, theo nàng chắc chắn sai. Sau tỷ gì hiểu, cứ việc hỏi nàng ."
Mấy trò chuyện thêm vài câu, khí dần trở nên thoải mái hơn. Lữ Tú tuy ít , nhưng thần sắc thư thái hơn nhiều.