Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 144: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:14:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giấy Rơm Đã Được Tạo Ra

 

Xe ngựa chầm chậm tiến thôn Mộ Gia, bánh xe lăn qua con đường đất nhỏ, phát tiếng kẽo kẹt khe khẽ.

 

Lữ Tú hiếu kỳ vén rèm xe, thò đầu ngó. Thôn Mộ Gia lớn hơn thôn Lữ Gia của các nàng nhiều.

 

Ba bốn mươi căn nhà đất thấp bé, rải rác xung quanh sân phơi lúa, chỉ một ngôi nhà sân gạch xanh mái ngói ở cuối thôn là đặc biệt nổi bật.

 

Ánh mắt Lữ Tú dừng một lát, nhà cô ruột mới xây nhà gạch mái ngói, chắc hẳn chính là căn nhà ở cuối thôn .

 

Mèo Dịch Truyện

"Tú Nhi, chúng sắp về đến nhà ."

 

"Thất Nguyệt, nhà là căn nhà ở cuối thôn đó ư?"

 

"Ừm, ."

 

Mộ Thất Nguyệt đưa tay vén rèm cửa, Sở Vân Chu đang ngay ngắn ở phía tập trung đ.á.n.h xe.

 

"Sở Vân Chu, lát nữa về đến nhà, hãy đổi khung xe chở hàng, chúng cần bờ sông chở một ít rơm rạ để giấy."

 

Nghe giấy rơm, Sở Vân Chu lập tức tinh thần phấn chấn, trong mắt lóe lên một tia sáng hưng phấn, "Được thôi!"

 

Những năm , y vì việc học mà bán hết thứ, chỉ riêng b.út mực giấy nghiên tốn ít tiền, nếu thể tự giấy, thì sẽ tiết kiệm nhiều tiền.

 

Vừa nghĩ đến đây, y sảng khoái đáp lời, giơ roi ngựa thúc xe tăng tốc, chẳng mấy chốc, xe ngựa vững vàng dừng cửa nhà.

 

Tiểu Bảo và các thấy động tĩnh, vui vẻ chạy từ trong viện , mặt tràn đầy nụ hưng phấn.

 

"Ôi! Là Sở đ.á.n.h xe kìa!"

 

"Tiên sinh Sở về !"

 

Các đồng thanh reo lên, giọng điệu tràn đầy niềm vui, lũ lượt chạy đến mặt Sở Vân Chu.

 

"Tiên sinh Sở, ngài về !"

 

"Chúng con ngày ngày nhớ ngài, mong ngài sớm trở về!"

 

"Tiên sinh Sở, ngài còn dạy chúng con sách chữ nữa ?"

 

"Tiên sinh Sở, ngài còn nữa ?"

 

……

 

Đối mặt với những câu hỏi thi tới tấp của đám học trò, Sở Vân Chu nên trả lời câu nào, đành chỉ tươi xoa đầu đứa , xoa đầu đứa .

 

"Mới nửa tháng gặp, các con đều cao lớn hơn nha."

 

"Tiểu Thiên, mau giúp xách những nguyên liệu bếp." Mộ Thất Nguyệt từ trong xe ngựa xách từng túi lớn túi nhỏ nguyên liệu, đưa cho Tiểu Thiên và các .

 

Tiểu Thiên và Tiểu Bảo nhận lấy, thấy trong giỏ rau một tảng thịt ba chỉ lớn và những khúc xương ống to, hớn hở xách giỏ rau lướt nhanh bếp.

 

Dạo thường xuyên ăn thịt hun khói, ăn đến nỗi gần như nôn . A Đa cũng thỉnh thoảng nhờ thôn trưởng và các vị khác giúp mua một ít thịt heo tươi về, nhưng vẫn đủ cho một Trì Phong ăn uống hoang phí.

 

"Tiểu Từ, A Nương ở nhà ?" Mộ Thất Nguyệt dịu giọng hỏi, lấy một gói kẹo mạch nha đưa cho Tiểu Từ.

 

Tiểu Từ thấy kẹo nhịn nuốt nước bọt, vội vàng nhận lấy gói kẹo, hớn hở đáp: "A Nương và A Đa đang ở bờ sông lắp cối đá đó ạ." Nàng sốt ruột bóc một viên kẹo nhét miệng.

 

Mộ Thất Nguyệt về phía bờ sông, từ trong nhà thể thấy khu đất đó, học đường mới xây che khuất.

 

Học đường nay lợp xong mái, gạch xanh ngói biếc trông khí phái. Các thợ thủ công đang xây bếp ăn và ký túc xá bên cạnh. Bản vẽ học đường là do Mộ Thất Nguyệt và thôn trưởng cùng quyết định, nên nàng chỉ cần một cái là tiến độ .

 

"Thất Nguyệt, hai con gà ... đặt ở đây?" Giọng Lữ Tú khiến nàng hồn.

 

"Ồ." Mộ Thất Nguyệt nhận lấy l.ồ.ng gà, "Đưa ."

 

Nàng xách l.ồ.ng gà qua chuồng ngựa và vườn rau, đến khu chăn nuôi buổi chiều.

 

Khu chăn nuôi rào bằng hàng rào tre thành một vòng lớn, còn xây hai căn lán cỏ tranh đơn sơ. Ở giữa một hàng rào chia hai, một bên nuôi thỏ, một bên nuôi gà vịt ngan.

 

Mộ Thất Nguyệt thả hai con gà , đó múc một gáo nước từ chum nước bên cạnh đổ máng đá.

 

"Ôi, Thất Nguyệt, nhà nuôi nhiều thỏ ?" Lữ Tú theo , thấy thỏ, hiểu chút hưng phấn.

 

"Phải đó, thỏ sinh sản nhanh, dễ nuôi."

 

Mộ Thất Nguyệt ánh mắt lướt qua những con thỏ lớn nhỏ , lặng lẽ đếm một lượt, tổng cộng ba mươi bảy con thỏ.

 

Lần nương nhắc đến, đôi thỏ trưởng thành mà Trương Đại Tráng mang tới m.a.n.g t.h.a.i thỏ con, mang tới lâu sinh một ổ.

 

"Thỏ dễ thương thật, lông mềm mượt. Ta đây khi lên núi đốn củi, nhặt một con thỏ thương về nuôi, thật thú vị. nuôi béo cha g.i.ế.c thịt, đau lòng c.h.ế.t ." Lữ Tú lẩm bẩm .

 

"Hề hề, ngờ còn nuôi thỏ, nếu thích thỏ, những con thỏ sẽ giao cho chăm sóc!" Mộ Thất Nguyệt .

 

"Được thôi!"

 

Lữ Tú mắt sáng rỡ, thể thấy nàng thật sự thích động vật nhỏ.

 

Mộ Thất Nguyệt múc nước rửa tay, , "Đi thôi, xe ngựa suốt đường, mệt ? Mau nhà nghỉ ngơi ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-144.html.]

Lữ Tú vội vàng theo Thất Nguyệt, dọc theo một con đường đá nhỏ từ một cổng nhỏ bên cạnh vườn rau sân, mắt bỗng sáng bừng.

 

Sân nhà gạch xanh ngói lớn rộng rãi sạch sẽ, ngay cả nền đất cũng lát gạch đá bằng phẳng, giữa sân còn trồng một cây hải đường, gốc cây đặt một bộ bàn ghế đá, bàn bày biện chỉnh tề bộ cụ.

 

Dưới hành lang còn một hàng cột đỏ, treo mấy chiếc đèn l.ồ.ng, Lữ Tú từ tới nay nào từng thấy qua cao tường đại viện như thế , nhất thời nàng đến ngẩn ngơ.

 

"Tiểu Từ, con dẫn Tú Nhi biểu tỷ tới phòng khách nghỉ ngơi ."

 

Mộ Thất Nguyệt lên tiếng chào, với Lữ Tú: "Muội cứ nhà nghỉ ngơi một lát , chờ chọn vài thứ công cụ, chúng lát nữa sẽ bờ sông việc."

 

Lữ Tú theo Tiểu Từ nhà đặt hành lý xuống, liền lập tức , nàng từ nhỏ dạy dỗ, ban ngày trốn trong nhà lười biếng.

 

Thấy Mộ Thất Nguyệt đang ở trong sân chọn công cụ, nàng bước tới hỏi.

 

"Thất Nguyệt, cần gì, cứ việc sắp xếp." Trong giọng điệu mang theo một chút hưng phấn và mong chờ.

 

"Vậy giúp chuẩn nước , chúng năm sáu sẽ việc ở bờ sông." Mộ Thất Nguyệt tùy tiện .

 

"Được!" Lữ Tú tìm một cái giỏ rau, động tác thành thạo đặt đó một ấm và năm sáu cái cốc tre, lấy một mảnh vải sạch đậy lên.

 

Mộ Thất Nguyệt đang chọn công cụ, cầm lấy những công cụ giấy chuẩn sẵn, và kiểm tra cái cối đá cùng hai tấm ván gỗ dày trong sân.

 

Hai thứ cũng là nàng nhờ Tam gia giúp chuẩn , đều là một trong những thiết giấy, hành lang còn hàng chục tấm ván gỗ mỏng hình chữ nhật, chuẩn dùng để phơi giấy.

 

Ba kéo xe ngựa chở hàng đến bờ sông, từ xa thấy cha nàng đang thử dùng cái cối đá mới lắp đặt.

 

Trì Phong cùng Tiểu Diệp, A Yến ba đang ở bên cạnh ao vớt rơm, từng bó từng bó phơi giàn gỗ.

 

"Thất Nguyệt, chúng lắp đặt xong cối đá theo lời dặn, rơm trong ao cũng vớt gần hết . Tiếp theo gì?" Mộ Thiên Phú cầm nón lá quạt, quạt tới.

 

"Tiếp theo là rửa nguyên liệu." Mộ Thất Nguyệt , cầm một bó rơm ngâm tới bờ sông, mẫu cách bỏ rơm nước sông chà rửa nhiều , loại bỏ tạp chất và bùn đất.

 

Sau khi rửa sạch xong, Mộ Thất Nguyệt vớt rơm lên, đặt lên sàng tre cho ráo nước.

 

"Sau khi rửa xong, chúng cần phơi khô rơm, chờ khi chúng khô ráo, mới thể tiến hành bước gia công tiếp theo."

 

"Được, chúng cứ rửa rơm ."

 

Mộ Thiên Phú gọi cùng rửa rơm, đông sức mạnh lớn, chỉ mất một tiếng rưỡi đồng hồ, tất cả rơm đều rửa sạch.

 

Họ trải rơm phơi, đảm bảo mỗi cọng rơm đều thể tiếp xúc đầy đủ với ánh nắng.

 

Công nghệ giấy cổ truyền khá là tinh xảo, mỗi bước đều cần thao tác cẩn thận, mới thể giấy chất lượng cao.

 

"Thất Nguyệt, chúng rửa những bó rơm ngâm nát để ?" Lữ Tú chút hiểu rõ.

 

Mộ Thất Nguyệt bí ẩn một tiếng, "Qua hai ngày nữa sẽ thôi."

 

"Thất Nguyệt , khi phơi khô xong, tiếp theo gì đó? Tốt nhất thể báo , chúng cũng chuẩn ." Sở Vân Chu tới, nhẹ giọng hỏi.

 

Mộ Thất Nguyệt đơn giản giới thiệu các bước tiếp theo: "Chờ khi rơm khô, còn cho nồi lớn đun sôi, cho chúng mềm , dùng cối đá giã nát, chế thành bột giấy. Cuối cùng, trải đều bột giấy lên khuôn tre, phơi khô đó sẽ thành giấy thô mà chúng dùng."

 

Sở Vân Chu đến nhập thần, trong mắt lấp lánh ánh sáng cầu thị, cảm thán : "Không ngờ công đoạn giấy phức tạp đến , thảo nào giấy bán đắt thế. Đây chỉ là một nghề thủ công, mà còn là một sự truyền thừa văn hóa."

 

" mà, bí quyết giữ bí mật đấy nhé. Chúng còn trông cậy nó để kiếm tiền đó." Mộ Thất Nguyệt dặn dò.

 

"Ta mà." Sở Vân Chu vẻ mặt hiểu rõ.

 

Mộ Thất Nguyệt bận rộn bên bờ sông hai ngày, cuối cùng cũng chế biến hết đống rơm thành bột rơm.

 

Bột rơm đổ nước sạch, thêm nước ép trúc đào, khi khuấy đều, bắt đầu dùng khuôn tre vớt bột.

 

Ban đầu, còn đủ thành thạo, khi vớt bột, hai tay khó giữ thăng bằng, dẫn đến bột giấy đều.

 

Sau nhiều luyện tập lặp lặp , thao tác càng ngày càng thành thạo, bột giấy ướt chồng chất lên từng lớp từng lớp, cho đến khi tất cả bột rơm đều dùng hết, cuối cùng cũng một chồng giấy thử dày cộp.

 

Mộ Thất Nguyệt lặng lẽ dặn dò cha nàng: "Cha, chúng mang những tờ giấy ướt về nhà, dùng cối đá đè nặng một đêm cho ráo nước, ngày mai thể từng tờ từng tờ gỡ dán lên ván gỗ, phơi giấy, phơi khô xé xuống là !"

 

Nghe đến đây, Mộ Thiên Phú vô cùng kích động.

 

"Cha, con cố ý giữ một phần công đoạn giấy, cho họ , cuối cùng việc ép giấy, phơi khô, lột giấy đều do nhà chúng tự tay ."

 

"Được ! Cha nhớ !" Mộ Thiên Phú nhẹ giọng đáp.

 

Mặt trời lặn về tây, ánh chiều tà vàng óng trải dài những tờ giấy thô đang phơi trong sân, những tờ giấy màu vàng nhạt cuối cùng cũng thành, mặc dù thành phẩm đủ tinh tế, nhưng so với giấy vệ sinh bán ở tiệm tạp hóa thì hơn nhiều.

 

"Tốt quá! Chúng thành công !" Mộ Thất Nguyệt vô cùng kích động.

 

Lần đầu tiên thử giấy mà thể đạt đến trình độ , Mộ Thất Nguyệt trong lòng thấy mãn nguyện.

 

"Tỷ tỷ, những tờ giấy thô tổng cộng năm trăm ba mươi bảy tờ." Tiểu Thiên hưng phấn .

 

"Không ngờ một xấp hơn năm trăm tờ giấy, những tờ giấy tương đương với khổ giấy 8 khai, gấp đôi cắt chính là khổ giấy 16 khai thường dùng trong thời đại ."

 

Mộ Thất Nguyệt thầm mừng thầm, hơn một nghìn tờ giấy, cũng uổng công nàng thu mua hết rơm của mấy thôn làng xung quanh!

 

Sở Vân Chu qua thấy trong thư phòng một xấp giấy màu vàng nhạt dày cộp, lập tức mắt sáng bừng, vô cùng kinh ngạc.

 

"Không ngờ rơm rạ bình thường, cũng thể những tờ giấy tinh tế đến !"

 

 

 

Loading...