Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 147: Đơn hàng mới của Thanh Lâu ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:14:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thất Nguyệt, chờ ."
Sở Vân Chu hít sâu một , cố gắng bình những gợn sóng trong lòng, đó tăng tốc bước chân đuổi theo.
"Thất Nguyệt, tiếp theo chúng sẽ ?"
"Đến Thanh Lâu!"
"Đến ? Thanh Lâu ư?"
Sở Vân Chu tưởng lầm, kìm mà lặp một .
Cho đến khi thấy Mộ Thất Nguyệt từ trong n.g.ự.c áo lấy khăn che mặt đeo lên, thẳng tới cửa lớn Xuân Hương Lâu, mới bỗng nhiên hồn.
Hắn vội vàng vươn tay, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay nàng, "Thất Nguyệt, nàng định gì? Cớ đến nơi như thế ?" Trong giọng mang theo vài phần lo lắng và nghi hoặc.
Mộ Thất Nguyệt vỗ vỗ túi vải , khóe môi khẽ nhếch lên, "Đương nhiên là đến kiếm tiền !"
"Kiếm tiền ư?" Sở Vân Chu càng thêm hiểu.
"Đây chính là Thanh Lâu! Cô nương nhà lành thể nơi như thế ..."
Lời còn dứt, hai cô nương đón khách ở cửa uốn éo eo ong, tươi tắn mà đón gần.
"Công t.ử, xin mời !"
"Ôi chao, công t.ử đây là đầu đến ? Đừng ngại ngùng mà! Mau ."
Hai cô nương một trái một , năng gì kéo trong lầu.
Sở Vân Chu sức giãy giụa, "Không , chỉ là ngang qua thôi, buông ..."
Hắn giãy giụa thoát, đầu về phía Mộ Thất Nguyệt cầu cứu.
Hắn hy vọng nàng thể giúp một tay, thế nhưng, Mộ Thất Nguyệt những ngăn cản, trái còn sải bước ung dung , Xuân Hương Lâu.
Nghe các văn nhân thi sĩ thời cổ đại đều thích đến Thanh Lâu, Mộ Thất Nguyệt nhất thời nổi hứng, thử dò xét xem rốt cuộc kinh nghiệm đến Thanh Lâu bao giờ .
"Thất Nguyệt? Chờ ."
Sở Vân Chu dùng hết sức lực, thoát khỏi hai cô nương eo ong bên trái bên , hoảng loạn theo Mộ Thất Nguyệt.
Hắn còn quên dùng ống tay áo che mặt, sợ khác nhận . Lúc , các cô nương trong lầu đều nghiêng sang.
"Đây chẳng là cô nương bán hương lộ đó ?"
"Ta cũng thấy giống..."
"Ôi chao, cơn gió nào đưa cô nương đến đây ?" Má Vương tươi tắn đón gần.
Mộ Thất Nguyệt chút kinh ngạc, "Má Vương quả thật mắt tinh tường, che mặt như mà cũng nhận ."
Má Vương lấy lòng , "Đó là bởi vì cô nương khí chất xuất chúng, khác biệt với , khiến chúng khó quên ngay cả khi chỉ qua!"
Má Vương mắt mở trừng trừng dối, bà căn bản từng thấy dung mạo thật của Mộ Thất Nguyệt, hai nàng đến cũng đều đeo khăn che mặt.
"Má Vương, những hương lộ hiệu quả ?"
"Đương nhiên là ! Các cô nương đều hài lòng! Lần cô nương đến, mang theo hương lộ mới ?" Má Vương gần hỏi.
"Chưa , hương lộ tạm thời hết hàng , đợi khi nào hàng, nhất định sẽ đưa đến cho các vị . Hôm nay đến đây, là mang đến cho các vị một thứ mới!"
Nghe thứ mới, các cô nương đều tò mò gần.
"Là thứ gì ? Mau lấy , cho chúng xem với."
" , mau lấy cho xem."
Mộ Thất Nguyệt quanh bốn phía, thấy trong mắt đều tràn đầy mong đợi, liền khẽ mỉm , nhẹ nhàng : "Vật phẩm mang đến, quả thực thích hợp để trưng bày cái của . Không thể mời các cô nương tìm một nơi yên tĩnh chăng?"
Má Vương , lập tức dứt khoát đáp lời: "Nếu như , thì xin mời theo lên nhã gian lầu ."
"Rất ." Mộ Thất Nguyệt gật đầu đồng ý, liền theo Má Vương lên lầu.
Sở Vân Chu vẫn dùng ống tay áo che nửa mặt, cẩn thận theo Mộ Thất Nguyệt.
Mộ Thất Nguyệt đầu liếc thấy cử chỉ của , hiển nhiên là từng đặt chân đến nơi phong nguyệt .
Nàng nhẹ giọng dặn dò: "Chàng cần theo , thể chờ ở bên ngoài, hoặc là về phường chờ ."
Sở Vân Chu tuy chút yên tâm, nhưng thấy thần sắc nàng kiên định, liền gật đầu đồng ý, quyết định rời khỏi nơi khiến cảm thấy thoải mái .
Đợi Sở Vân Chu rời , Mộ Thất Nguyệt theo Má Vương bước nhã gian ở lầu hai.
"Cô nương, rốt cuộc là vật phẩm quý hiếm nào ? Mau lấy cho các tỷ chúng mở rộng tầm mắt ." Ánh mắt Má Vương chăm chú túi vải trong tay nàng, khó che giấu vẻ sốt ruột.
Chỉ thấy Mộ Thất Nguyệt từ trong túi vải lấy hai vật hình dáng kỳ lạ, khâu vá tỉ mỉ từ vải cotton mềm mại và vải sa, hình dáng giống hai cái che, còn dây đeo rộng bắt chéo.
Nàng đặt một món lên n.g.ự.c mẫu, các cô nương lập tức bừng tỉnh đại ngộ.
"Đây là... yếm ư?"
"Chính là ." Mộ Thất Nguyệt mà gật đầu, "Đây là kiểu yếm mới, sử dụng thiết kế hai cúp, càng ôm sát cơ thể, thể khiến dáng càng thêm thẳng tắp. Các cô nương ngại thử mặc một chút xem ."
"Để thử !" Má Vương nôn nóng .
Mộ Thất Nguyệt đưa cho bà một chiếc cỡ lớn. Má Vương bình phong yếm kiểu mới, liền cảm thấy n.g.ự.c ôm lấy một cách nhẹ nhàng, tấm bông dày ở phía càng mang đến cảm giác nâng đỡ từng , vô cùng thoải mái.
Bà sửa sang y phục bước khỏi bình phong, các cô nương thấy cảnh tượng đầy đặn n.g.ự.c bà , lập tức mắt sáng rực, đều nhao nhao khen ngợi: "Ôi chao, Má Vương mặc chiếc yếm , dáng quả nhiên thẳng tắp hơn nhiều!"
"Chậc chậc, mặc như , Má Vương dường như đỉnh cao thời trẻ, dáng mềm mại yêu kiều động lòng !"
"Trông như trẻ mấy tuổi !"
Lời khen ngợi của các cô nương, tránh khỏi vài phần nịnh nọt, song khi Má Vương mặc chiếc yếm kiểu mới , sự đổi về vóc dáng là thể thấy bằng mắt thường.
Má Vương xong, trong lòng vui sướng khôn tả, thầm nghĩ thứ cô nương mang đến quả nhiên phi phàm.
"Cô nương, chiếc yếm bán thế nào?" Má Vương nôn nóng hỏi.
Mộ Thất Nguyệt trực tiếp báo giá, mà tiên giới thiệu một ưu điểm lớn khác: "Chiếc yếm cần may đo theo đo cơ thể, mới thể đạt hiệu quả nhất. Mặc trong thời gian dài, còn thể cải thiện vấn đề n.g.ự.c chảy xệ."
Các cô nương , lập tức hăm hở thử.
"Ta mua một cái!"
"Ta hai cái, để đổi mà mặc!"
"Ta cũng hai cái!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-147-don-hang-moi-cua-thanh-lau.html.]
"Cô nương, chiếc yếm kiểu mới bán thế nào?" Má Vương kìm nén sự kích động trong lòng, hỏi giá.
"Chiếc yếm kiểu mới khi khá tốn công sức thủ công, cần thợ thêu với tay nghề tinh xảo từng đường kim mũi chỉ mà may vá, mới thể đảm bảo nó vặn thoải mái, nâng đỡ đúng mức. Chất liệu vải khác , giá cả cũng chút khác biệt.
Loại vải cotton thoải mái thoáng khí, thích hợp mặc mùa thu đông, năm trăm văn một chiếc. Nếu kiểu dáng thoải mái hơn, mắt hơn, thể chọn loại chất liệu lụa, cảm giác mềm mại, chất lượng cao cấp, giá cả đương nhiên cũng sẽ đắt hơn một chút, thấp nhất là một lượng bạc một chiếc."
Các cô nương xong lòng dâng trào, nôn nóng hỏi loại gấm vóc hàng sẵn .
Mộ Thất Nguyệt từ trong túi lấy ba chiếc yếm lụa kiểu dáng khác , gia công tinh xảo, chất liệu mềm mại, mỗi chiếc đều hoa văn thêu độc đáo, các cô nương lập tức mắt sáng rực, đều tranh thử mặc.
Má Vương cuối cùng để cô nương Hồng Hương đầu thử mặc , xem hiệu quả .
Ba chiếc yếm đều một vẻ riêng, thiết kế ôm n.g.ự.c đặc biệt tôn lên vẻ đầy đặn quyến rũ, khiến mắt sáng rực.
"Ba chiếc yếm , hết." Cô nương Hồng Hương hào sảng phất tay, lấy ba lượng bạc, trực tiếp thu những chiếc yếm tinh xảo nhất trong túi.
Các cô nương khác đến chạm còn , trong lòng tránh khỏi buồn bực, song dám nổi giận. Ai bảo là hoa khôi cơ chứ? Lại còn Má Vương yêu chiều!
"Không , nếu các cô nương nhu cầu, sẽ đo thể may đo cho các vị, đảm bảo mặc lên thoải mái mắt!" Mộ Thất Nguyệt từ trong n.g.ự.c áo lấy một cuộn thước dây, chuẩn đo kích cỡ cho các nàng.
Các cô nương đều xúm gần, lượt để Mộ Thất Nguyệt đo thể cho các nàng. "Vòng n.g.ự.c ba thước ba, vòng là..." Mộ Thất Nguyệt tay cầm b.út than, cẩn thận ghi kích cỡ của từng cô nương sổ.
Sau một hồi bận rộn, Mộ Thất Nguyệt đo kích cỡ cho tổng cộng mười sáu cô nương, trung bình mỗi đặt may hai chiếc yếm.
Má Vương càng đặc biệt yêu thích từng kiểu, mỗi loại đều đặt một chiếc. Cuối cùng, Mộ Thất Nguyệt nhận đơn hàng lớn bốn mươi chiếc yếm, và thu tiền đặt cọc hai trăm văn mỗi chiếc, tổng cộng tám lượng bạc.
Sở Vân Chu đang canh ngoài cửa Xuân Hương Lâu, thấy Mộ Thất Nguyệt mặt tràn đầy vẻ vui mừng bước khỏi Thanh Lâu, vội vàng đón gần.
"Thất Nguyệt, nàng chứ?" Sở Vân Chu lo lắng hỏi.
"Ta thể chuyện gì chứ? Ta chỉ là đến đây để bàn chuyện ăn với các nàng thôi." Mộ Thất Nguyệt thản nhiên đáp lời.
Mèo Dịch Truyện
"Nàng bàn chuyện ăn gì với các nàng ?" Sở Vân Chu tò mò truy hỏi. Chuyến bọn họ vốn là ngoài bán giấy, khi chỉ mang theo một chồng giấy mà thôi.
Sở Vân Chu các cô nương Thanh Lâu bàn tán về việc hương lộ dùng , lúc mới bỗng nhiên tỉnh ngộ. Hóa hương lộ mà Mộ Thất Nguyệt hái hoa tươi chế tạo dạo , là bán cho các cô nương trong Thanh Lâu.
Trong lòng thầm khâm phục.
Thanh Lâu là nơi như , các cô nương bình thường tuyệt đối dám gần, sợ hỏng danh tiếng của , hoặc lừa Thanh Lâu mà hủy hoại cả đời.
Thế nhưng Mộ Thất Nguyệt những dám , còn dám bàn chuyện ăn với các nàng, kiếm tiền của các nàng! Quả thật khiến kinh ngạc.
Mộ Thất Nguyệt với Sở Vân Chu: "Đều là những thứ các cô nương dùng, cũng hiểu ."
Hai thong thả bước con phố tấp nập, Mộ Thất Nguyệt cất khăn che mặt , lượt tiệm may và tiệm tạp hóa, cẩn thận chọn lựa một ít kim chỉ thông thường cùng những sợi chỉ tơ đủ màu sắc sặc sỡ, những sợi chỉ tơ sẽ dùng để thêu những đường viền tinh xảo.
Sau khi mua sắm xong các nguyên liệu và công cụ cần thiết cho đơn hàng, Mộ Thất Nguyệt ghé chợ rau, mua năm cân thịt heo tươi cùng một ít đậu phụ chiên giòn, định lát nữa mang về làng cho gia đình.
“Chúng về xưởng sắp xếp một chút, hãy về làng nhé.” Mộ Thất Nguyệt đề nghị.
“Đi thôi.” Sở Vân Chu sánh bước cùng nàng.
Trở Xưởng Nữ Công, chỉ thấy các cô nương đang thong thả khâu đế giày, chuẩn ủng cho mùa đông.
Gần đây xưởng đơn hàng nào, mỗi ngày chỉ bán một vài món lặt vặt, chẳng kiếm mấy tiền.
Thấy Mộ Thất Nguyệt bước , các cô nương liền phấn chấn, đồng loạt chào hỏi: “Đông gia, đến ạ.”
Mộ Thất Nguyệt đáp lời, cẩn thận quanh, vẻ mặt trầm tư.
Bên trong xưởng, khung thêu đầy đủ, mặt bằng khá rộng rãi, các cô nương đang nhàn rỗi, nàng bèn quyết định sắp xếp thành đơn hàng lớn tại đây.
Thế nhưng, trong các nàng, ngoại trừ Cẩm Hoa, tay nghề thêu thùa của những cô nương khác vẫn đạt đến mức điêu luyện, chỉ thể các công đoạn phụ trợ.
Số mẫu yếm tinh xảo mà Mộ Thất Nguyệt bán cho thanh lâu, kỳ thực đều do đích A nương nàng may.
Tay nghề thêu thùa của mẫu nàng thậm chí còn nhỉnh hơn Cẩm Hoa một bậc.
A nương nàng thiên phú về thêu thùa, những năm đầu khi xuất giá, may mắn học trò trong một tiệm thêu nổi tiếng ở thành, theo học một tú nương lừng danh trong thành, chuyên tâm học tập suốt hai năm.
Sự kết hợp giữa thiên phú và cần cù khiến tay nghề thêu của bà tiến bộ vượt bậc, trở thành học trò kỳ vọng nhất trong tiệm thêu.
Tuy nhiên, trong một về quê thăm dịp Tết, A nương gặp A cha. Hai gặp yêu, A cha mượn men mà gạo sống thành cơm chín. A nương đành từ bỏ ước mơ trở thành tú nương nhất phẩm, về quê nhà thành , gả vợ .
Những năm qua, dù cuộc sống gian khó, mẫu vẫn luôn giữ vững tình yêu với nghề thêu. Bà chỉ dựa việc bán sản phẩm thêu thùa để kiếm thêm sinh kế cho gia đình, mà còn coi nghề thêu là một nơi gửi gắm tinh thần.
Đơn hàng lên đến bốn mươi món, chỉ dựa mẫu và Tam thẩm thì rõ ràng khó mà thành.
Mộ Thất Nguyệt định đưa cả mẫu và Tam thẩm đến Xưởng Nữ Công, cùng các cô nương lô hàng .
Về thiết kế kiểu dáng y phục, giống như bí phương, những công đoạn cốt lõi nhất, vẫn nên do nhà tự thì mới thỏa.
Ngoài việc bảo vệ các công đoạn then chốt tiết lộ ngoài, Mộ Thất Nguyệt còn tính toán về việc định giá.
Nàng rõ theo quy luật thị trường, một kiểu y phục bán chạy sẽ nhanh ch.óng nhái, bởi nàng quyết định định giá cao hơn một chút, để đảm bảo kiếm lợi nhuận đáng kể trong thời gian đầu khi sản phẩm còn ăn khách, đợi đến khi lượng kẻ bắt chước tăng lên, giá cả tự nhiên sẽ dần giảm xuống.
“Cẩm Hoa, nhận một đơn hàng lớn thêu yếm tùy chỉnh, cần các công đoạn phức tạp như cắt vải, may vá, thêu thùa. Những đơn hàng nhỏ đây đều do mẫu tự , nhưng nay đơn hàng quá nhiều, bảo bà đây dẫn dắt các ngươi cùng .
Ngày mai sẽ đón mẫu đến, các ngươi hãy chuẩn . Chọn vài cô nương tay nghề thêu thùa khá hơn một chút, phụ giúp, đảm bảo đơn hàng thành sớm nhất.” Mộ Thất Nguyệt dặn dò.
Nghe đơn hàng lớn, các cô nương lập tức phấn chấn hẳn lên.
Lại Đông gia : “Bình thường trong xưởng thỉnh thoảng nhận vài việc thủ công, bán một món đồ lặt vặt, tiền thu đủ cho các ngươi sống qua ngày, chỉ khi những đơn hàng lớn đặt riêng , xưởng nguồn thu, các ngươi mới thể nhận tiền công đáng kể.
Cho nên đối với đơn hàng , tất cả đều dốc hết mười hai phần tinh thần để cho , danh tiếng thì mới khách quen! Mới thể tranh thủ mỗi tháng đều tiền công định.”
Các cô nương xong ai nấy đều vô cùng xúc động.
“Đông gia, chúng nhất định sẽ cố gắng hết sức đơn hàng!”
Mộ Thất Nguyệt dặn dò vài câu, đưa hai cân thịt ba chỉ cho nữ đầu bếp A Anh: “Tối nay thêm món cho các cô nương!”
“Đa tạ Đông gia!” Nữ đầu bếp A Anh nhận lấy, hớn hở chạy về nhà bếp phía .
Các cô nương khác cũng nhao nhao phụ họa: “Đa tạ Đông gia!”
Mộ Thất Nguyệt dặn dò xong xuôi việc sắp xếp bên Xưởng Nữ Công, sang nhà trẻ bên cạnh xem xét tình hình.
Các hài t.ử đang tiểu thư Thúy kể chuyện trong lớp học, Liễu Nhi và Hạnh Nhi một bên thấy Đông gia đến, lặng lẽ bước chào.
“Đông gia, đến ạ?”
Mộ Thất Nguyệt gật đầu hiệu: “Gần đây bên nhà trẻ thế nào ?”
Liễu Nhi và Hạnh Nhi , lộ vẻ khó xử: “Trước đây thì vẫn , nhưng giờ các hài t.ử quen thuộc nơi nên bắt đầu nghịch ngợm , chúng khó quản.”
Mộ Thất Nguyệt liếc các hài t.ử trong lớp học, quả thực một đứa thể tập trung.
Thế là nàng dạy các nàng vài trò chơi tương tác chuyên dùng để rèn luyện sự tập trung của trẻ nhỏ: “Các ngươi mỗi ngày sắp xếp luyện tập, để các hài t.ử hề mà tăng cường sự tập trung trong khi chơi, việc quản giáo sẽ bớt nhọc công hơn nhiều.”