Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 150: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:14:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giao Hàng

 

Sáng sớm, nắng ấm mới lên, ánh nắng vàng kim rải khắp mặt đất, chim khách cành líu lo ríu rít, tựa như đang vui vẻ hót vang cho một ngày mới.

 

Bên trong xưởng của nữ nhân, các cô nương sớm bận rộn, khí lan tỏa mùi hương thoang thoảng đặc trưng của lụa tơ tằm.

 

Mộ Thất Nguyệt hắng giọng, dặn dò: “Mọi hãy tập trung tinh thần , chuyến hàng , danh tiếng của xưởng chúng sẽ vang xa, đến lúc đó sẽ thiếu phần lợi lộc cho .” Giọng điệu ôn hòa nhưng mang theo vài phần nghiêm túc.

 

Các cô nương lượt gật đầu, động tác tay càng thêm nhanh nhẹn, các nàng đang may tấm lót bông hình bán nguyệt.

 

Mộ Thất Nguyệt giao nửa cây vải bông, nửa cây lụa tơ tằm cho Lữ thị, “A nương, vải vóc đều ở đây , xem thử đủ dùng , nếu đủ dùng thì cứ tìm mà lấy.”

 

Lữ thị gật đầu, vải lụa tơ tằm thượng hạng , chất liệu mịn màng, ánh sáng óng ả như dòng nước chảy.

 

Chất liệu như , bà dám để các cô nương mới nghề luyện tay, sợ các nàng cẩn thận cắt hỏng vải, hư hao nguyên liệu , tăng thêm chi phí vô ích.

 

Bà quyết định đích cắt vải. Bà trải phẳng vải, dùng thước dây đo đạc kích thước, khi đ.á.n.h dấu vải, liền cầm kéo bắt đầu cắt, thủ pháp của bà thành thạo và chuẩn xác, mỗi nhát cắt đều vặn đúng chỗ.

 

Mộ Thất Nguyệt xong giơ ngón cái lên, “Thủ pháp cắt vải của a nương, quả là nhanh chuẩn! Tuyệt vời!”

 

Lữ thị , : “Thôi , con cứ ngoài sân nghỉ ngơi , con cứ đây việc .”

 

“Vâng, phiền nữa. Người cứ tiếp tục…” Mộ Thất Nguyệt , xoay sang phía tam thẩm xem .

 

Bên , An thị đang hướng dẫn Cẩm Hoa và mấy cô nương khác may lót trong áo yếm và tấm lót bông.

 

Trong xưởng tuy bận rộn, nhưng ngăn nắp trật tự, tiếng và tiếng kim chỉ đan xen, cấu thành một khung cảnh ấm áp và tràn đầy sức sống.

 

Mộ Thất Nguyệt từ đại sảnh bước , cùng Sở Vân Chu bên bàn đá trong sân kiểm tra sổ sách, thỉnh thoảng liếc mắt các cô nương đang bận rộn trong đại sảnh.

 

“Thất Nguyệt, con xem nội dung sổ sách , chút sai lệch, các nàng ghi sót .”

 

“Không , lát nữa hỏi .”

 

 

Mặt trời dần lên cao, ánh sáng trong xưởng càng thêm sáng rõ, xuyên qua song cửa sổ rải vai các cô nương, chiếu rõ bóng dáng bận rộn của các nàng.

 

Lữ thị cắt xong mảnh vải cuối cùng, khẽ thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu xung quanh, thấy ai nấy tròn phận sự, trong lòng cảm thấy an ủi.

 

đến bên cạnh Cẩm Hoa, cúi đầu công việc trong tay nàng, hài lòng gật đầu: “Tài nghệ của Cẩm Hoa thật sự càng ngày càng , đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, hoa văn cũng tinh xảo, quả hổ danh là trụ cột của xưởng chúng .”

 

Cẩm Hoa , mặt nổi lên một vệt hồng thẹn thùng, nhẹ giọng đáp: “Lữ thẩm quá lời , đều là do và An thẩm dạy cả.”

 

Lữ thị một vòng kiểm tra, xem xét những tấm lót trong và tấm lót bông các cô nương may, phát hiện điều gì bất thường, bèn cầm kim chỉ lên, bắt đầu may.

 

Kim chỉ trong tay bà như nước chảy mây trôi, kim thêu xuyên qua giữa các mảnh vải, dần biến những mảnh vải thành những bộ y phục tinh xảo.

 

 

Lữ thị và An thị dẫn các cô nương bận rộn ròng rã ba ngày, lúc mới xong chuyến hàng .

 

Mộ Thất Nguyệt kiểm đếm kỹ lưỡng một lượt, mỗi một bộ đều kiểm tra qua, xác định gì bất thường, lúc mới đóng gói , ngoài giao hàng.

 

Mộ Thất Nguyệt xem xét giờ giấc, qua giờ ngọ, bên ngoài ánh nắng chút ch.ói mắt, nàng mang theo hàng hóa đóng gói, cửa giao hàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-150.html.]

Hôm nay ngày họp chợ, đường phố vẻ vắng vẻ, nàng bước chân nhẹ nhàng về phía Xuân Hương Lâu.

 

Không ngờ, một ngày vắng vẻ như , thanh lâu tấp nập như chợ, tiếng trao chén mời rượu, tiếng trêu đùa, tiếng mắng c.h.ử.i ngớt.

 

Mộ Thất Nguyệt cửa, hít một thật sâu, cất bước . Cô nương tiếp khách thấy nàng xách theo bao lớn gói nhỏ, vội vàng tiến lên đón, : “Cô nương, đến giao hàng ?”

 

Mộ Thất Nguyệt gật đầu, khẽ : “Chính .”

 

Hai cô nương mắt sáng ngời, vội vàng dẫn nàng : “Mau mau mời ! Vương ma ma đợi từ sớm .”

 

Mộ Thất Nguyệt theo cô nương dẫn đường, xuyên qua hành lang dài, đến một gian đại sảnh trang nhã ở lầu ba.

 

Trong sảnh, đồ đạc bày biện hoa lệ, lư hương tỏa làn khói trầm hương nhàn nhạt, mấy vị nữ t.ử ăn mặc lộng lẫy đang bên bàn thưởng .

 

Thấy Mộ Thất Nguyệt che mặt bằng khăn voan bước , dẫn đường là đến giao hàng, đều sáng mắt.

 

Trong đó, một nữ t.ử vận hồng y dậy, rạng rỡ hỏi: “Có áo n.g.ự.c xong ?”

 

Mộ Thất Nguyệt khẽ gật đầu: “Chính . Đây là bốn mươi chiếc áo n.g.ự.c các ngươi đặt, mời kiểm tra.”

 

Hồng Hương gật đầu, hiệu cho nha bên cạnh nhận lấy gói hàng. Nàng tự tay mở một chiếc áo n.g.ự.c , tỉ mỉ quan sát.

 

Chỉ thấy chiếc áo n.g.ự.c may tinh xảo, đường kim mũi chỉ dày đặc, vải mềm mại thoải mái, đặc biệt là miếng lót cotton nửa cúp, vặn với vóc dáng mà hề cồng kềnh.

 

Trong mắt Hồng Hương lóe lên vẻ hài lòng, nàng nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn thêu áo n.g.ự.c, : “Quả nhiên là tay nghề khéo léo! Không xưởng thêu của cô nương ở ? Mai rảnh rỗi, sẽ đến tận nơi đặt thêm mấy món thêu.”

 

Mộ Thất Nguyệt suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng vẫn báo địa chỉ: “Chúng xưởng thêu, mà là Xưởng Nữ T.ử ở hẻm thứ hai.”

 

“Xưởng Nữ Tử? Đã sớm trong trấn mở một Xưởng Nữ Tử, vẫn dịp ghé qua. Nhất định đến xem một chuyến.” Hồng Hương thong thả .

 

“Luôn hoan nghênh.” Mộ Thất Nguyệt .

 

Vương ma ma bên cạnh khi kiểm tra xong hàng, liền lấy một túi tiền nặng trịch, đưa cho Mộ Thất Nguyệt: “Cô nương, đây là tiền hàng, ba mươi hai lượng bạc, nàng kiểm đếm .”

 

Mộ Thất Nguyệt nhận lấy túi tiền, kiểm đếm qua loa, đủ : “Số lượng đúng, đa tạ Vương ma ma.”

 

Vương ma ma hỏi loại sương thơm mới nào , bà vẻ đặc biệt yêu thích sương thơm.

 

“Thứ , hiện giờ vì nguyên liệu khan hiếm, sương thơm tạm thời hàng.” Mộ Thất Nguyệt lặng lẽ cất tiền, dậy chuẩn cáo từ.

 

Hồng Hương gọi nàng : “Cô nương, vẫn xưng hô thế nào với nàng?”

 

“Ta họ Mộ, cứ gọi là Mộ cô nương là .” Mộ Thất Nguyệt thẳng thắn .

 

“Xưởng của các ngươi thêu thùa như , còn đặt năm mươi chiếc khăn tay thêu thơ văn, dùng loại vải đặc biệt hương thơm, vải sẽ cung cấp cho các ngươi.” Hồng Hương .

 

Mộ Thất Nguyệt , trong lòng vui mừng, vội vàng hỏi: “Được, thành vấn đề, thêu chữ khá tốn công, phí gia công là hai trăm văn một chiếc khăn tay.”

Mèo Dịch Truyện

 

Mộ Thất Nguyệt nghĩ nàng sẽ chê đắt, nhưng ngờ nàng đồng ý, hề mặc cả.

 

Hồng Hương khẽ mỉm , lấy một tờ giấy từ trong lòng , đưa cho Mộ Thất Nguyệt: “Đây là một bài thơ thường chép, nhờ các thợ thêu của xưởng các ngươi giúp thêu lên khăn tay.

 

Ta năm mươi chiếc, mỗi chiếc khăn tay thêu hai câu thơ, điểm xuyết thêm vài cánh hoa, cây cỏ, đường thêu tinh xảo.”

 

Mộ Thất Nguyệt gật đầu, nàng ngờ vị đầu bài Hồng Hương chữ, còn chép thơ nữa ư?

 

 

 

Loading...