Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 152: --- Tâm tư của Tú Nhi

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:14:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi thành mấy đơn hàng ở trấn, các cô nương trong xưởng cuối cùng cũng rảnh rỗi, tụm ba tụm năm trong sân, khâu đế giày, trò chuyện.

 

Mèo Dịch Truyện

“Ta nhà Liễu Nhi chuyện hôn sự cho nàng .”

 

“Thật ? Nói là nhà ai? Trong trấn trong thôn?”

 

“Không là nhà nào, tháng khi về ăn Tết, sẽ định hôn sự!”

 

“À? Vậy sẽ gặp Liễu Nhi nữa ư?”

 

“Có thể gả chồng là chuyện , dù cũng một nơi nương tựa.”

 

“Vậy nhà ngươi chuyện hôn sự cho ngươi ?”

 

“Mẹ gả chồng quan trọng, mỗi tháng đưa tiền về nhà là .”

 

39_“Ôi chao, ngươi nghĩ thoáng nhỉ.”

 

Mộ Thất Nguyệt ngủ dậy xuống lầu, cảm thấy nhiệt độ hôm nay thấp, se se lạnh.

 

Tính toán ngày tháng, còn hai ba ngày nữa là đến mùng một tháng Chạp, thời tiết chuyển lạnh, nhưng các cô nương trong xưởng vẫn chăn bông và áo bông để qua mùa đông.

 

Thế là, phố mua năm mươi cân bông và hai xấp vải dày dặn, mang về để các nàng tự tay vài chiếc chăn bông và áo bông, nhằm chuẩn cho mùa đông giá rét.

 

“Cẩm Hoa, bông và vải là để các cô nương áo bông và chăn bông. Nhân lúc rảnh rỗi, các ngươi hãy nhanh ch.óng xong, thời tiết sắp sửa chuyển lạnh .” Mộ Thất Nguyệt dặn dò.

 

Các cô nương xong, nhao nhao vây , sờ những xấp vải mới tinh và mấy túi bông đầy ắp, lòng ấm áp, hốc mắt đỏ hoe.

 

“Đa tạ Đông gia!”

 

“Đa tạ Đông gia nhiều lắm!”

 

“Đông gia mỗi ngày bận rộn trong ngoài, còn lo lắng cho bọn liệu ăn no mặc ấm . Có thể gặp một vị Đông gia thiện tâm như , thực sự là phúc phận do bọn tu luyện từ kiếp .” Nữ đầu bếp A Anh trong mắt tràn đầy vẻ cảm kích.

 

Mộ Thất Nguyệt khẽ phất tay, : “Thôi , cứ bận rộn . Hôm nay về thôn, e là vài ngày, nếu các ngươi việc gì thì cứ tìm Cẩm Hoa mà thương lượng.”

 

Cẩm Hoa nén nỗi xúc động trong lòng, tiến lên : “Đông gia, thời gian nhờ các thôn lân cận thu mua vỏ cây dâu tằm, hai ngày nay đưa về vài gánh. Người xem là ngâm ở đây mang về thôn?”

 

Mộ Thất Nguyệt cùng Cẩm Hoa đến một góc sân, chỉ thấy ở đó một đống vỏ cây dâu tằm bó gọn gàng.

 

“Cẩm Hoa, việc , cứ tiếp tục thu mua. Số vỏ dâu sẽ mang về thôn . Nếu ai mang vỏ dâu hoặc vỏ cây gai đến, các ngươi hãy cạo bỏ lớp vỏ xanh bên ngoài, treo lên phơi khô, phơi khô sẽ mang về thôn.” Mộ Thất Nguyệt cầm một miếng vỏ dâu lên, mẫu cho nàng cách lột bỏ lớp vỏ ngoài.

 

“Vâng, rõ.” Cẩm Hoa gật đầu.

 

“Còn lau sậy, rơm rạ, cỏ tranh cũng thu mua, ba văn tiền một gánh. Bảo họ tích trữ nhiều một chút, chúng sẽ dùng xe ngựa đến thôn của họ để chở về.” Mộ Thất Nguyệt chợt nhớ liền tiện miệng nhắc nhở.

 

“Lau sậy, rơm rạ, cỏ tranh cũng thu mua ư? Khoảng bao nhiêu?” Cẩm Hoa kinh ngạc.

 

“Có bao nhiêu lấy bấy nhiêu!”

 

“Được! Ta sẽ sắp xếp ngay.”

 

Các cô nương Đông gia ngoài thu mua vỏ cây gai, vỏ dâu tằm, còn thu mua các loại lau sậy và rơm rạ, nhao nhao tìm cách báo cho nhà của cắt cỏ về bán. Trong núi của thôn cỏ tranh, lau sậy nhiều. Năm tháng kiếm tiền dễ, bán một văn cũng là một văn.

 

Các cô nương tuy rời khỏi nhà, nhưng trong lòng vẫn nhớ đến . Giờ đây sắp đông, tích trữ thêm chút tiền để mua lương thực qua mùa đông. Mộ Thất Nguyệt cũng hiểu tâm tư của các cô nương, đa họ là của các thôn gần trấn Thanh Thủy, nếu thể thu mua thêm một ít cỏ khô, đó cũng là chuyện .

 

Sắp xếp xong công việc ở trấn, Mộ Thất Nguyệt liền cùng a nương và thím ba xe ngựa về thôn. Trong thôn còn một lô vỏ cây gai chất lượng đang chờ ngâm và giấy. Lô vỏ cây gai chất lượng ưu việt, Mộ Thất Nguyệt đặc biệt dặn dò a cha, khi luộc xong phơi khô tự nhiên vài ngày, đợi nàng trở về sẽ đích tự tay giấy.

 

Xe ngựa của nàng thôn, thôn trưởng từ công trường trường học chạy tới từ đằng xa.

 

“Thất Nguyệt, c.o.n c.uối cùng cũng trở về !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-152-tam-tu-cua-tu-nhi.html.]

 

“Ông thôn trưởng, chuyện gì ?” Mộ Thất Nguyệt kéo c.h.ặ.t dây thừng, hai cỗ xe ngựa dừng .

 

“Cái đó...” Thôn trưởng thở hổn hển, nghỉ một lát, mới tiếp tục .

 

“Thất Nguyệt, trường học trong thôn xây xong , hôm nay công. Còn thiếu tám mươi hai lượng tiền gạch ngói của thôn Hạ Hà, các thợ thủ công về , tiền công cũng trả cho họ nữa.” Thôn trưởng nóng nảy lau mồ hôi trán.

 

“Tổng cộng chi phí xây trường học là bao nhiêu?” Mộ Thất Nguyệt hỏi qua tình hình một cách tượng trưng.

 

“Tổng cộng chi phí một trăm tám mươi bảy lượng bạc. Con đây đưa sáu mươi lượng bạc để mua gạch ngói và các vật liệu khác, tiền ăn uống ở công trường cũng tốn kém ít, hiện giờ chỉ còn vài chục văn tiền.”

 

“Số tiền bán ngựa đó còn một trăm hai mươi lượng, sẽ đưa hết cho ông, ông mau thanh toán các khoản thôi.” Mộ Thất Nguyệt lấy tiền xây trường học , giao hết cho thôn trưởng.

 

Thôn trưởng cảm kích nhận lấy túi tiền, “Đa tạ Thất Nguyệt, vẫn còn thiếu bảy lượng bạc, nếu các hộ trong thôn góp đủ, sẽ tìm Trương thợ săn, bảo cũng góp một phần tiền.”

 

“Hắn đồng ý ?” Mộ Thất Nguyệt hỏi.

 

“Chắc là sẽ đồng ý, dù con cái nhà cũng đến trường học sách mà.”

 

“Vậy , cứ để ông sắp xếp!”

 

Hai khách sáo vài câu, ai nấy bận việc của .

 

Mộ Thất Nguyệt đưa thím ba và a nương về nhà, đ.á.n.h xe ngựa bờ sông, a cha và những khác đang giã nguyên liệu ở bờ sông.

 

“A cha, , giã xong ?”

 

“Sắp , sắp xong .”

 

Đợi giã xong nguyên liệu, các công đoạn tiếp theo như rửa bột giấy, khuấy đều, và giấy sẽ do Mộ Thất Nguyệt đích thực hiện.

 

Mãi đến tối mịt mới thu dọn đồ đạc về nhà.

 

Những tấm giấy xong chất thành từng chồng dày cộp, Mộ Thất Nguyệt trực tiếp dùng ván gỗ chuyên dụng đỡ lấy, vác về nhà.

 

Theo lệ cũ, nàng dùng cối đá nặng và hai tấm ván dày ép c.h.ặ.t qua đêm. Để giấy định hình hơn, nàng còn dùng dây gai buộc c.h.ặ.t phía và phía , cho chắc chắn hơn.

 

Ngày hôm , khi mặt trời mọc.

 

Mộ Thất Nguyệt gỡ từng tấm giấy ép , dán lên ván phơi giấy, dùng chổi lông heo chải phẳng phiu.

 

Cứ thế lặp lặp .

 

May mắn Sở Vân Chu và Tú Nhi đến giúp, những khác thì chân tay lóng ngóng. Ba bận rộn cả buổi sáng, cuối cùng cũng thành.

 

“Thất Nguyệt, những tờ giấy dính ván gỗ phơi, nhỡ lấy thì ?” Tú Nhi chút lo lắng.

 

“Yên tâm, đợi nó khô, giấy sẽ dễ dàng bong thôi.”

 

Tú Nhi cảm thấy khó tin!

 

Trong thời gian nàng đến nhà Thất Nguyệt, mỗi ngày nàng đều những trải nghiệm mới mẻ, mỗi ngày đều mở mang kiến thức của nàng.

 

Nàng ở đây thể học ít điều hữu ích, còn tận mắt chứng kiến quá trình giấy, từ một đống cỏ dại ngâm nát hư thối, biến thành từng tờ giấy trắng tinh. Những chuyện , nàng từng dám nghĩ tới.

 

Giờ đây nàng mỗi ngày đều sống ý nghĩa, còn buồn bã vì chuyện hủy hôn nữa, nàng nhiều chuyện thú vị hơn để bận rộn. Không những thể mở rộng tầm mắt, còn thể tăng thêm tiền trong túi, ở nhà ngói lớn, ngày ăn ba bữa, đều thể ăn gạo trắng và thịt thà.

 

Những ngày như , thật sự quá thoải mái.

 

Tú Nhi càng nghĩ càng vui, bữa tối còn ăn thêm một bát cơm.

 

 

 

Loading...