Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 154: Thu Nhặt Thảo Liệu ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:14:36
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau hai trải nghiệm bán giấy, Mộ Thất Nguyệt nhận giấy chất lượng cao căn bản lo bán .

 

chỉ sợi vỏ thực vật mới thể giấy trắng, còn thảo liệu giấy vàng, chất liệu thô ráp, tương đối rẻ tiền.

 

Mặc dù đây là cổ đại, núi cây cối rậm rạp, nhưng núi sâu nhiều dã thú, dân làng dám lên núi, nếu bỏ tiền thuê dân làng cùng lên núi thu thập vỏ cây thì chi phí quá cao.

 

Suy nghĩ , nếu lập một xưởng giấy quy mô, nhất định trải qua vài năm nỗ lực, khai hoang trồng dâu gai, trữ liệu lượng lớn, mới thể bảo đảm hàng năm sản xuất một lượng lớn giấy.

 

Cứ như , coi như khoản đầu tư sẽ lớn.

 

Trong một thời đại cổ đại với năng suất lạc hậu như , chỉ dựa một gia đình nàng, khó để thực hiện một xưởng giấy quy mô lớn, trừ phi huy động thôn tham gia, cùng hợp tác mới thể lớn mạnh.

 

Mộ Thất Nguyệt lặng lẽ suy tính về tính khả thi của xưởng giấy quy mô lớn, giai đoạn đầu cần đầu tư một lượng lớn nhân lực vật lực, giai đoạn sản lượng định, thu nhập sẽ đáng kể.

 

Chuyện nàng cần tranh thủ thời gian chạy một chuyến đến huyện thành và tỉnh thành, điều tra mức độ của trong ngành và nhu cầu thị trường thực sự, đó mới quyết định.

 

“Thất Nguyệt, nghĩ gì mà thất thần ?” Sở Vân Chu đưa cho nàng một nắm lạc luộc, mua từ quầy hàng bên cạnh.

 

“Không gì, thôi, mua đá vôi, đá vôi trong nhà dùng gần hết .” Mộ Thất Nguyệt đoạn, về phía cửa trấn.

 

Mèo Dịch Truyện

Gần bến đò bên ngoài cửa trấn một bãi đá, nơi đây bán vật liệu đá, vôi và cát sông.

 

Mộ Thất Nguyệt chút kinh ngạc, cổ đại xi măng, cát sông cũng dùng trong kiến trúc ? Nàng một lượt, hỏi thăm một vị thợ đá.

 

“Thưa sư phụ, cát sông dùng để gì? Cũng thể xây nhà ?”

 

Vị thợ đá liếc nàng một cái, thấy giống đến mua vật liệu đá, bèn lẩm bẩm : “Cô nương điều , cát sông trộn với vôi và đất vàng chế thành ‘Tam Hợp Thổ’, dùng để xây đập sông, tường thành, cầu cống đều kiên cố!”

 

Mộ Thất Nguyệt lúc mới bừng tỉnh đại ngộ, “Ồ, , mua một ít vôi, bán thế nào ạ?”

 

Vị thợ đá chỉ một cái lán công trình lụp xụp ở góc : “Mua vật liệu đá thì đến cái lán đó tìm quản lý.”

 

“Được , đa tạ sư phụ.” Mộ Thất Nguyệt cảm tạ xong, liền đến lán công trình.

 

Mộ Thất Nguyệt hỏi thăm quản lý bãi đá xong, mua ba bao bố vôi, tốn một văn tiền nhờ họ giúp đưa lên xe ngựa ở cửa trấn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-154-thu-nhat-thao-lieu.html.]

 

Mua xong vôi, Mộ Thất Nguyệt chuẩn về thôn, ở cửa trấn gặp Cẩm Hoa và Tiểu Yêu.

 

“Cẩm Hoa, Tiểu Yêu? Hai ?” Mộ Thất Nguyệt chút kỳ lạ, đầu Tiểu Yêu còn dính một cọng rơm.

 

“Đông gia, từ Hạ Thạch thôn về, nhà Tiểu Yêu ít rơm và cỏ tranh, đủ kéo mấy xe bò , ngài qua xem thử ?” Cẩm Hoa .

 

Mộ Thất Nguyệt Tiểu Yêu, từ đầu nàng lấy xuống cọng rơm , “Đi thôi, lên xe ngựa, cùng xem.”

 

“Đông gia, Tiểu Yêu ở dẫn đường cho ngài là , về phường bận rộn đây.” Cẩm Hoa .

 

“Được, ngươi cứ bận rộn .” Ba Mộ Thất Nguyệt lên xe ngựa, theo hướng Tiểu Yêu chỉ đường, về phía Hạ Thạch thôn.

 

Hạ Thạch thôn cách trấn xa, chừng mười dặm đường là tới, sở dĩ gọi là Hạ Thạch thôn, vì cả thôn bọn họ đều mang họ Thạch, cách hai đỉnh núi bên cạnh còn một Thượng Thạch thôn.

 

“Thảo liệu chất đống sân phơi lúa ở đầu phía đông thôn, cha thu hết rơm rạ của cả thôn về , cỏ tranh và cây sậy là hôm qua họ sườn dốc hoang dã cắt về.” Tiểu Yêu dẫn họ về phía sân phơi lúa.

 

Trên con đường đều thể thông xe bò, xe ngựa của Mộ Thất Nguyệt thể thẳng tới sân phơi lúa.

 

Hai vị trưởng của Tiểu Yêu vẫn còn đang sắp xếp cỏ tranh sân phơi lúa, từng bó chất chồng cùng rơm rạ và cây sậy, ước lượng bằng mắt thể năm sáu xe bò thảo liệu.

 

Bọn họ thấy tiểu nhà rời thôn lâu từ một chiếc xe ngựa xa hoa bước xuống, khỏi chút kinh ngạc.

 

“Tiểu Yêu? Sao về ? Muội xe ngựa của ai về ?”

 

“Đại ca, Nhị ca, đây là Đông gia của xưởng chúng , nàng đến thu mua thảo liệu.” Tiểu Yêu giới thiệu với họ.

 

“Đông gia?” Hai vị trưởng kinh ngạc trợn tròn mắt.

 

Không ngờ Đông gia đích đến tận nhà thu mua thảo liệu, nhất thời căng thẳng đến mức nên lời.

 

“Ta đang bận việc gần đây, đường gặp Tiểu Yêu, nhà các ngươi thảo liệu bán nên tiện thể cùng đến.” Mộ Thất Nguyệt đoạn, bước đến kiểm tra những đống thảo liệu .

 

Dọn dẹp tồi, bó khá chắc chắn, xách lên là thể chất lên xe .

 

 

 

Loading...