Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 158: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:14:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
--- Lời thỉnh cầu của Tam thúc ---
41_“Thất Nguyệt , hôm nay con ngã khuỵu đường? Ai da, đừng dọa A cha sợ thế chứ! Thường ngày thấy con khỏe mạnh lắm mà, ngờ thể yếu ớt đến .
42_Không , sáng mai A cha mổ một con gà, bồi bổ cho con thật .”
Mộ Thiên Phú đến nhà, còn kịp bộ y phục ướt đẫm mồ hôi, vội vàng bước thăm hỏi bệnh tình của Thất Nguyệt.
43_Mộ Thất Nguyệt khẽ , an ủi : “A cha, đừng lo, con uống t.h.u.ố.c , cảm thấy khỏe hơn nhiều.”
44_“Vậy con cứ nghỉ ngơi cho , A cha ở ngoài sân đây, việc gì thì hé một tiếng.” Mộ Thiên Phú xong, về phòng, một bộ y phục sạch sẽ, thoáng mát.
Mộ Thất Nguyệt chằm chằm khe cửa hé mở, lắng động tĩnh của nhà ở sân, ngủ nữa, đoán chừng là do t.h.u.ố.c bắc phát huy tác dụng. Nàng một mồ hôi, cơn sốt lui, đầu cũng còn choáng váng.
Chỉ là nhớp nháp khó chịu, nàng liếc thấy Lữ Tú đang bận rộn ngoài vườn rau.
Thế là nàng bước đến bên cửa sổ, khẽ gọi: “Tú Nhi, giúp đun ít nước nóng, tắm rửa.”
Tú Nhi đáp lời, vội vàng chạy .
Nước tắm nhanh ch.óng chuẩn xong, Mộ Thất Nguyệt thoải mái tắm một chậu nước nóng, khi y phục khô ráo, cả sảng khoái tinh thần, tựa hồ bệnh khỏi đến hơn nửa.
“Thất Nguyệt, thể cảm thấy thế nào? Đã đỡ hơn ?” Tú Nhi đợi ở cửa phòng tắm, thấy nàng mở cửa bước liền ân cần hỏi.
“Ta cảm thấy khỏe hơn nhiều , đầu còn choáng, lực, nữa .” Mộ Thất Nguyệt đáp.
“Ồ, ngài nghỉ một lát , giúp ngài giặt y phục.” Tú Nhi xắn tay áo, bước phòng tắm.
“Đa tạ Tú Nhi.” Mộ Thất Nguyệt cảm kích .
“Đều là một nhà, khách sáo gì chứ.” Tú Nhi bỏ bồ kết trong y phục, dùng sức chà vài cái, một lớp bọt trắng nổi lên.
Mộ Thất Nguyệt tản bộ trong sân, cảm nhận làn gió mát rượi, tâm tình cũng thoải mái hơn nhiều.
45_A nương lượt bưng các món ăn nấu xong , khi món canh trứng cuối cùng dọn lên bàn, A nương liền gọi ăn cơm.
Cả nhà quây quần bên bàn, Tú Nhi cũng phơi xong y phục, cùng xuống dùng bữa. Tuy chỉ là vài món ăn nhà đơn giản, nhưng thơm lừng, tràn ngập ấm gia đình.
Mộ Thất Nguyệt cúi đầu uống canh, cảm nhận sự quan tâm từng từ nhà.
46_A nương ngừng gắp thức ăn cho nàng, miệng lẩm bẩm: “Thất Nguyệt , ăn nhiều để bồi bổ thể.”
Đệ cũng xúm , hiếu kỳ hỏi nàng chuyện hôm nay, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm.
47_Sau bữa cơm, Mộ Thất Nguyệt định giúp dọn bát đũa, nhưng A nương ngăn : “Con đừng động, cứ nghỉ ngơi cho , những việc cần con bận tâm, và Tú Nhi là .”
48_Nàng đành một bên, bóng dáng bận rộn của A nương và Tú Nhi, trong lòng ấm áp.
Vừa ăn tối xong, trong sân tán gẫu đủ chuyện trời đất, khí thật thoải mái vui vẻ, Tiểu Diệp và A Yến cũng dùng bữa xong, đến cùng trò chuyện.
lúc , ngoài cửa truyền đến một tràng tiếng bước chân, Tam thúc đẩy cửa bước . Ông xoa xoa tay, mặt mang theo vài phần nụ ngượng nghịu: “Đại ca, ăn cơm ?”
“Ăn , Tam tìm việc gì?” Mộ Thiên Phú hỏi.
Tam thúc gật đầu, giọng vẻ ngại ngùng: “Học đường trong thôn xây xong , cần thuê nữa. Bây giờ sắp đến Tết , kiếm ít bạc ăn một cái Tết sung túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-158.html.]
Gần đây Thất Nguyệt đang ăn ở trấn, đến hỏi xem việc gì thích hợp cho ? Việc dơ bẩn nặng nhọc gì cũng .”
Mộ Thiên Phú đặt chén trong tay xuống, ngẩng đầu Mộ Thất Nguyệt: “Chuyện vẫn hỏi Thất Nguyệt…”
49_Mộ Thất Nguyệt hiểu ý A cha, trầm ngâm chốc lát gật đầu: “Được thôi, A cha mỗi ngày bờ sông xử lý cỏ dại, Tam thúc cứ theo A cha cùng việc . Thêm một , công việc cũng nhanh hơn.”
Tam thúc , mặt lập tức lộ vẻ vui mừng, liên tục gật đầu: “Được lắm, lắm! Vậy sáng mai sẽ đến sớm.”
Mộ Thất Nguyệt Tam thúc, trong lòng cũng chút cảm khái. Chắc là vì hai lượng bạc mà Tam thẩm mang về, Tam thúc thấy theo nàng việc tiền công, nên mới chủ động xin .
50_A cha dậy, vỗ vai Tam : “Được, cứ quyết định . Sáng mai đến sớm, đừng để lỡ giờ.”
Tam thúc đáp lời, hàn huyên vài câu, cáo từ rời .
1. Lữ thị vẻ lo lắng, nhỏ với Mộ Thất Nguyệt: “Thất Nguyệt, để Tam thúc con đến giúp việc công , trả tiền công đó! Bây giờ trong nhà ba bốn thuê, cộng thêm cha con nữa, chắc đủ chứ?”
2. Mộ Thất Nguyệt gật đầu: “Con hiểu mà, , riêng việc giấy ít việc , thêm một nữa .”
Lữ thị vẫn yên tâm: “Nhiều như , chỉ riêng tiền công mỗi ngày nhỏ, những tờ giấy đó bán , kiếm vốn ?”
3. Tiểu Thiên bên cạnh chen : “Mẹ, giấy trắng ở trấn bán đắt lắm, một tờ mười mấy văn lận! Giấy trắng nhà chắc chắn cũng bán .”
“Tiểu Thiên đúng, giấy nhà ưa chuộng, chỉ cần , lo bán .” Mộ Thất Nguyệt , đoạn lấy một túi tiền: “Nhân tiện hôm nay đều mặt, con phát tiền công luôn .”
Mèo Dịch Truyện
4. “Trước tiên đưa cha một phần.” Mộ Thất Nguyệt lấy hai lượng bạc, giao cho Lữ thị cất giữ.
“Ai da, , giữ hộ !” Lữ thị vui vẻ nhận lấy bạc, cẩn thận cất trong lòng.
“Tiểu Diệp và A Yến, hai tháng nay khai hoang trồng trọt vất vả , mỗi bốn trăm văn tiền công.” Mộ Thất Nguyệt , đưa cho mỗi bốn xâu tiền nhỏ.
“Ngoài , Trì Phong cũng bốn trăm văn tiền công, nhưng bình thường giỏi giữ tiền, sợ mất, con tạm thời giữ hộ , đợi khi nào cần dùng tiền thì sẽ đưa cho .” Mộ Thất Nguyệt giải thích.
Tú Nhi thấy Thất Nguyệt đột nhiên lấy nhiều tiền như , trong lòng cũng vui lây. Nàng sống đến lớn như , còn từng thấy nhiều tiền như thế!
“Cuối cùng, một trăm văn là tiền công cho biểu tỷ Tú Nhi.” Mộ Thất Nguyệt đặt một xâu tiền nhỏ mặt Tú Nhi.
Tú Nhi chút ngạc nhiên: “Thất Nguyệt, mới đến đầy một tháng, cũng tiền công ?”
Mộ Thất Nguyệt mỉm : “Đương nhiên . Mặc dù mới đến lâu, nhưng mỗi ngày bao nhiêu việc trong nhà ngoài ngõ, đều thấy cả.”
Tú Nhi , trong lòng ấm áp. Vì là tiền do chính tay cần cù lao động mà kiếm , nàng liền nhận lấy.
“Vậy đa tạ Thất Nguyệt.” Nàng cất một trăm văn tiền túi gấm, nhét trong lòng, trong lòng hân hoan.
Lần đầu tiên lĩnh tiền công trong đời, quả nhiên là sung sướng đến !
Phát xong tiền, Lữ thị đột nhiên nhớ điều gì đó, hỏi: “Thất Nguyệt, Sở bình thường dạy dỗ Tiểu Thiên bọn chúng cũng vất vả, con đừng quên phát tiền công cho ông nhé.”
5. Mộ Thất Nguyệt thản nhiên : “Mẹ yên tâm, tiền công của Sở đưa cho ông .”
“Vậy thì .” Lữ thị lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
“Được , thời gian còn sớm nữa, rửa mặt nghỉ ngơi .” Mộ Thất Nguyệt dậy, chuẩn về phòng nghỉ.
Trong phòng dần trở nên yên tĩnh, Mộ Thất Nguyệt tựa ghế, ngắm màn đêm ngoài cửa sổ, trong lòng chút phức tạp. Nàng , những ngày sắp tới lẽ sẽ bận rộn, nhưng tràn đầy hy vọng.