Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 159: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:14:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
--- Tết Lạp Bát ---
Mộ Thất Nguyệt ở nhà dưỡng bệnh vài ngày, thể dần hồi phục.
Phụ nàng Mộ Thiên Phú gánh vác trọng trách giấy, dẫn Tam thúc và Trì Phong bọn họ bận rộn ngâm ủ nguyên liệu bên bờ sông, còn Tiểu Diệp và A Yến thì phụ trách ngoài đồng cắt cỏ.
Thời gian bận rộn luôn trôi qua thật nhanh, thoáng cái đến mùng tám tháng Chạp, Tết Lạp Bát!
Theo truyền thống trong thôn, Tết Lạp Bát sẽ tổ chức hoạt động tế tự, tại từ đường trong thôn dâng cúng cháo Lạp Bát, hoa quả bánh kẹo cùng thịt heo .
Trời còn sáng, thôn trưởng đ.á.n.h xe ngựa trấn mua sắm các vật phẩm cần thiết cho việc tế tự.
Mộ Thất Nguyệt và Lữ Tú cũng đ.á.n.h xe ngựa chợ mua sắm.
Tuy Tết Lạp Bát là ngày họp chợ ở Thanh Thủy Trấn, nhưng dân làng gần đó đều chọn ngày để lên phố mua sắm, vì hôm nay còn náo nhiệt hơn cả ngày họp chợ.
“Bán cháo Lạp Bát đây, cháo Lạp Bát thơm lừng ngọt ngào, qua , đều đến nếm thử !” Tiếng rao hàng của chủ quán con phố đông đúc đặc biệt thu hút sự chú ý, hấp dẫn ít qua đường dừng chân xem xét.
Mộ Thất Nguyệt cũng sự náo nhiệt thu hút, bước lên phía , mỉm hỏi: “Chủ quán, cháo Lạp Bát bán thế nào?”
“Bát nhỏ mười lăm văn, bát lớn hai mươi văn.” Chủ quán nhiệt tình trả lời.
“Ôi chao, giá cũng rẻ nhỉ.” Mộ Thất Nguyệt khẽ nhướng mày, giọng điệu mang theo chút trêu chọc.
Chủ quán vội vàng giải thích: “Cô nương , cháo Lạp Bát nấu từ nguyên liệu thượng hạng, bên trong còn thêm đường nữa đó! Không chỉ thơm ngon, bổ dưỡng, mùa đông uống một bát, ấm dưỡng . Mười lăm văn một bát, tuyệt đối đáng giá!”
Mộ Thất Nguyệt mỉm , gật đầu : “Vậy cho hai bát nhỏ .”
“Được thôi, cô nương đợi một lát!” Chủ quán nhanh nhẹn múc hai bát cháo Lạp Bát, đưa tới.
Mộ Thất Nguyệt trả ba mươi văn tiền, nhận lấy cháo Lạp Bát, cúi đầu , màu cháo đậm đà, hương thơm ngào ngạt, khá giống với bát cháo bát bảo trong ký ức của nàng.
Nàng múc một thìa đưa miệng, lập tức ngập tràn vị ngọt thơm, hạt gạo mềm mịn, đậu bở tơi, hương thơm thanh khiết của hồng táo, đậu phộng, hạt sen nở rộ đầu lưỡi.
“Ưm, cháo Lạp Bát ngon thật!” Mộ Thất Nguyệt hài lòng gật đầu, sang với Lữ Tú bên cạnh: “Tú Nhi, mau nếm thử !”
Lữ Tú cũng múc một thìa, nếm thử kỹ lưỡng : “Quả thật ngọt, xem chủ quán ít bỏ đường phèn !”
6. Mộ Thất Nguyệt : “Chúng tiên giải cơn thèm, lát nữa sẽ mua thêm nguyên liệu cháo mùng tám tháng chạp, về nhà nấu một nồi lớn, để bọn họ cũng nếm thử.”
Hai ăn xong cháo Lạp Bát, liền tách hành động.
Lữ Tú đến tiệm tạp hóa mua ít vật dụng cá nhân, Mộ Thất Nguyệt xách một chiếc hộp gỗ thư phường ở góc phố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-159.html.]
Vừa bước cửa liền thấy Tô chưởng quỹ đang bận rộn quầy.
Mộ Thất Nguyệt bước lên phía , từ trong lòng lấy ba cuốn sổ nhỏ, : “Tô chưởng quỹ, đây là tập truyện tiếp theo của thoại bản mà Sở nhờ mang đến.”
Tô chưởng quỹ , lập tức vui mừng mặt, vội vàng đón lấy thoại bản, mở xem xét kỹ lưỡng, liên tục gật đầu: “Hay quá! Tập tiếp theo cuối cùng cũng , các vị khách đang đợi sốt ruột lắm!”
Mộ Thất Nguyệt khẽ mỉm , đưa tay : “Tô chưởng quỹ, thoại bản ngài cũng nhận , phiền ngài thanh toán . Ba cuốn tổng cộng chín trăm văn.”
“ đúng đúng, chín trăm văn, đây liền lấy cho cô nương.” Tô chưởng quỹ vui vẻ từ trong quầy đếm một xâu tiền đồng, đưa cho Mộ Thất Nguyệt.
“Đa tạ Tô chưởng quỹ!” Mộ Thất Nguyệt cất tiền xong, lập tức lấy một xấp hoàng chỉ từ chiếc hộp gỗ tay, đặt lên quầy, hỏi: “Tô chưởng quỹ, những tấm hoàng chỉ ngài thu mua ?”
Tô chưởng quỹ cầm hai tấm hoàng chỉ lên, xem xét kỹ lưỡng, cau mày : “Cô nương, những tấm thảo chỉ phẩm chất trung bình, e rằng khó bán. Giá thu mua nhiều nhất là một văn tiền một tấm.”
Mộ Thất Nguyệt thầm mắng Tô chưởng quỹ gian xảo, nhưng mặt lộ vẻ gì, : “Tô chưởng quỹ, loại hoàng chỉ mà cửa tiệm ngài bán, giá là năm văn tiền một tấm mà. Giá thu mua một văn tiền, chẳng quá thấp ?”
Tô chưởng quỹ xua tay, bất đắc dĩ : “Hoàng chỉ quả thật khó bán, cũng chỉ thật.”
Mộ Thất Nguyệt vội vàng, tiếp tục : “Ba văn tiền một tấm, ngài lấy hàng từ chỗ , còn đỡ phí xe ngựa huyện thành nhập hàng. Nếu ngài thấy hợp lý, sẽ hỏi các nhà buôn khác ở trấn bên cạnh, còn bán giá hơn.”
Tô chưởng quỹ nàng tìm mua khác, trong lòng lập tức chút sốt ruột.
Nếu nàng thật sự hợp tác với các xưởng sách khác, về loại bạch miên chỉ chất lượng thì sẽ đến lượt nữa. Mặc dù giá nàng bằng với giá nhập hàng ở huyện thành, nhưng việc giao hàng tận nơi quả thật tiết kiệm ít phiền phức.
Nghĩ đến đây, Tô chưởng quỹ vội vàng : “Được thôi, ba văn thì ba văn. Cô nương bao nhiêu?”
“Một ngàn tấm.” Mộ Thất Nguyệt , sắp xếp bó hoàng chỉ quầy.
Tô chưởng quỹ trầm tư một lát, một ngàn tấm giấy quá nhiều, tiện đếm, thế là y nghĩ một cách.
Y rút hai mươi tấm giấy , cân thử trọng lượng, cân cả xấp giấy, ước lượng theo tỷ lệ,
Một ngàn tấm , cũng sai lệch là bao.
“Đây là ba trăm văn tiền, cô nương cất kỹ.”
Mộ Thất Nguyệt nhận lấy tiền, tủm tỉm : “Đa tạ Tô chưởng quỹ, chúc ngài buôn bán thịnh vượng, tài lộc dồi dào!”
“Mượn lời lành của cô nương!” Tô chưởng quỹ đáp .
Mèo Dịch Truyện
Mộ Thất Nguyệt rời khỏi thư phòng, phố mua thêm một ít nguyên liệu nấu cháo Lạp Bát. Các nguyên liệu trộn sẵn tám loại phố, giúp nàng tiết kiệm ít công sức.
Nàng mua thêm một ít, chia một nửa cho các cô nương ở Nữ t.ử công phường, tiện thể mua thêm bánh ngọt, thịt heo và các vật phẩm tế tự khác, mới hài lòng trở về xe ngựa ở đầu trấn tìm Lữ Tú, chuẩn về thôn.