Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 164: Kịch chiến giữa phố ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:14:46
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Vân Chu khẽ nhíu mày, cùng Mộ Thất Nguyệt , thấy trong mắt nàng một tia lo lắng nhàn nhạt, liền nhẹ giọng : "Ta sẽ một bên quan sát, nếu thật sự chuyện, cũng thể giúp đỡ."
Mộ Thất Nguyệt khẽ gật đầu.
Sở Vân Chu chậm rãi bước đám đông, bên tai truyền đến tiếng bàn tán xôn xao của . Hắn lắng một lúc, liền nắm đại khái đầu đuôi câu chuyện, trong lòng thầm chút lo lắng. Trì Phong đ.â.m , đ.á.n.h , e rằng nhà họ Lý sẽ dễ dàng bỏ qua.
lúc , một tiếng quát giận dữ vang lên từ phía đám đông, âm thanh hùng hồn mà uy nghiêm: "Là kẻ nào tổn thương tiểu thiếu gia nhà Lý Viên Ngoại chúng ?"
Mọi , trong lòng thắt , lũ lượt nhường đường. Chỉ thấy quản gia nhà Lý Viên Ngoại sải bước tới, phía là hơn chục gia đinh, ai nấy đều cầm gậy gộc, khí thế hung hăng.
Mèo Dịch Truyện
Quản gia mặt đầy tức giận, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông mặt, cuối cùng dừng Trì Phong.
"Quản gia, chính là ! Hắn đ.â.m trúng tiểu thiếu gia, còn tay đ.á.n.h !" Tên tiểu tư Trần Tam về báo tin, giận dữ chỉ Trì Phong, ánh mắt như đang một tội nhân thập ác bất xá.
Mộ Thất Nguyệt thấy , chút do dự tiến lên một bước, chắn mặt Trì Phong, lạnh lùng : “Các ngươi càn! Rõ ràng là những hạ nhân các ngươi dẫn theo tiểu hài t.ử phố, trông coi cẩn thận, để chúng nó xông xáo khắp nơi, nên mới đụng !”
Vị quản gia lạnh lùng liếc hai tên tiểu tư, ánh mắt thoáng qua vẻ trách cứ, nhưng miệng chịu nhượng bộ: “Thế nhưng giờ đây tiểu thiếu gia nhà đụng thương, còn chẳng hề hấn gì! Rõ ràng là các ngươi cố ý đụng !”
Mộ Thất Nguyệt , lạnh một tiếng, ánh mắt sắc như d.a.o thẳng quản gia: “Lý quản gia hồ đồ đảo lộn trắng đen như , các ngươi gì?”
Vị quản gia liếc mắt họ, hừ lạnh một tiếng, giọng điệu mang theo vài phần kiêu ngạo: “Hừ! Đương nhiên là bắt quỳ xuống xin thiếu gia nhà ! Lại đ.á.n.h ba mươi đại bản, bồi thường gấp đôi tiền t.h.u.ố.c thang trị thương!”
Lời dứt, đám đông xung quanh lập tức ồn ào, xì xào bàn tán, lắc đầu thở dài, nhưng ai dám tiến lên đỡ cho Trì Phong và họ.
Sở Vân Chu một bên, đôi mày chau c.h.ặ.t, trong lòng thầm tính toán đối sách. Y , chuyện hôm nay nếu giải quyết thỏa đáng, e rằng khó mà yên .
Sở Vân Chu đang định tiến lên, thấy Mộ Thất Nguyệt thẳng bước tới, ánh mắt như đuốc, hề lùi bước.
Nàng lạnh một tiếng, giọng trong trẻo mà kiên định: “Lý quản gia, lời ngươi lẽ quá bá đạo ! Tiểu thiếu gia nhà ngươi tuổi nhỏ nghịch ngợm, đường phố qua đông đúc, khó tránh khỏi va chạm.
Tiểu thiếu gia nhà ngươi nếu quý giá như , ở nhà dưỡng cho , hà cớ gì ngoài khoe mẽ? Chuyện hôm nay, rõ ràng là do các ngươi quản giáo nghiêm, ngược đổ lên đầu chúng , thật nực !”
Vị quản gia Mộ Thất Nguyệt cho sắc mặt tái xanh, nhất thời cứng họng, mãi mới nghiến răng : “Hay cho một nha đầu miệng lưỡi sắc bén! Hôm nay nếu cho các ngươi tay, e là sự lợi hại của Lý gia chúng !”
Nói đoạn, vung tay, phía mười mấy tên gia đinh cầm côn bổng khí thế hung hăng xông lên. Làm cho những vây xem phát tiếng kêu kinh hãi.
“Ôi chao, cô nương xong xong !”
“Hai phen chịu tội , dám đắc tội với nhà Lý viên ngoại!”
Mười mấy tên gia đinh xông lên, Mộ Thất Nguyệt trong tay nắm một cây côn gỗ thô, dáng vẻ chút sợ hãi.
Trì Phong thấy , trong mắt lóe lên một tia giận dữ, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đang định tiến lên, Sở Vân Chu vọt chặn .
Đám gia đinh khí thế của y cho sững sờ, nhao nhao dừng bước, “Thư sinh thối, xen việc khác, c.h.ế.t ?”
Sở Vân Chu cất giọng sang sảng: “Lý quản gia, chuyện hôm nay, chúng mỗi bên lùi một bước thì ? Tiền t.h.u.ố.c thang của tiểu thiếu gia nhà ngươi, chúng nguyện ý bồi thường, nhưng quỳ xuống xin và ba mươi đại bản, xin thứ khó bề tuân theo.”
Vị quản gia hừ lạnh một tiếng, rõ ràng định nhượng bộ: “Bồi thường? Lý gia chúng thiếu chút bạc đó của ngươi ? Hôm nay nếu theo lời , các ngươi đừng hòng rời !”
Mộ Thất Nguyệt nhẹ nhàng vỗ vai Sở Vân Chu, hiệu y lùi xuống. Sở Vân Chu bất đắc dĩ lùi sang một bên, trong mắt thoáng hiện vẻ lo lắng.
Ánh mắt Mộ Thất Nguyệt đột nhiên lạnh lẽo, như sương giá giáng xuống, “Nếu các ngươi chịu giảng đạo lý, chúng cũng quả hồng mềm mặc tùy ý ức h.i.ế.p! Muốn đ.á.n.h cứ việc xông lên!
lời , là các ngươi cố ý động thủ, lát nữa đ.á.n.h thương của các ngươi, đừng mà đòi tiền t.h.u.ố.c thang từ chúng !”
Sự giận dữ trong mắt Lý quản gia gần như phun trào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-164-kich-chien-giua-pho.html.]
Hắn theo Lý viên ngoại về Thanh Thủy trấn an dưỡng nhiều năm, từng gặp ai để họ mắt như ! Ngay cả trong nha môn cũng đối với Lý gia khách khí.
Hắn lệnh một tiếng, đám gia đinh khí thế hung hăng vây quanh?
Mộ Thất Nguyệt nắm c.h.ặ.t côn gỗ, nghiêm chỉnh đợi sẵn.
Nhìn thấy tên gia đinh xông lên nhất ngày càng gần, nàng đang chuẩn tay, đột nhiên, Trì Phong như một cơn gió lốc lao lên .
Chỉ thấy quyền cước như điện, ba quyền hai cước quật ngã bốn năm tên gia đinh xông lên đầu tiên xuống đất, đau đớn rên la.
Những vây xem ai kinh ngạc, nhao nhao bàn tán.
“Ôi chao, tiểu t.ử tinh thần thủ lợi hại quá!”
“Xem dáng vẻ ngốc nghếch, ngờ võ công ghê gớm đến !”
Năm sáu tên gia đinh còn cầm gậy gỗ, vây quanh, nhưng dám tiến lên thêm một bước, giữ cách nhất định với Trì Phong, rõ ràng thủ của cho kinh sợ.
Mộ Thất Nguyệt và Sở Vân Chu cũng sững sờ, trong lòng đầy chấn động.
Trì Phong võ công?
Tiểu t.ử bình thường lộ vẻ gì, chỉ sức mạnh cuồng bạo việc đồng áng, từng thấy lộ chút công phu nào!
Vậy rốt cuộc là giả ngốc, là ngốc thật?
“Mau lên! Đánh gãy chân tên tiểu t.ử đó!” Lý quản gia rút thanh đao đeo bên hông, đích xông lên trận.
Đừng xem Lý quản gia tuổi cao, hạ bàn vững vàng, chạy nhanh cũng là luyện võ!
Hắn vung thanh đao trong tay, xông thẳng về phía Trì Phong. Đám gia đinh thấy quản gia tay, lập tức thêm dũng khí, nhao nhao theo xông lên.
“Trì Phong cẩn thận!” Mộ Thất Nguyệt nhắc nhở một câu, lập tức tiến lên cùng kề vai chiến đấu.
Hai đối đầu với bảy bọn chúng.
Mộ Thất Nguyệt bốn tên gia đinh quấn lấy, còn Trì Phong thì cùng Lý quản gia giao đấu vài hiệp, còn luôn đề phòng hai tên gia đinh bên cạnh đ.á.n.h lén.
Trong lúc giao đấu, Mộ Thất Nguyệt đ.á.n.h ngất hai tên gia đinh, nàng thừa thắng xông lên, hạ gục nốt hai tên còn xuống đất, lúc mới sang giúp Trì Phong giải vây.
Trên sân chỉ còn ba đối thủ!
Mộ Thất Nguyệt đ.á.n.h văng hai tên gia đinh, để Trì Phong và Lý quản gia đối đầu trực diện!
“Leng keng leng keng!”
Trì Phong thủ nhanh nhẹn, tốc độ cực nhanh, đường lối võ công khá bá đạo, lấy tấn công chủ, tiếc là v.ũ k.h.í, giao chiến ít nhiều phần động.
Hắn tay đối phó với đại đao của Lý quản gia. Vài hiệp , Lý quản gia trật một cánh tay, còn bản cũng thương nhẹ.
Mộ Thất Nguyệt giải quyết xong hai tên gia đinh cuối cùng, tiến lên giúp đỡ, nhưng muộn.
Lý quản gia trong khoảnh khắc ngã xuống, đột ngột ném cây đao tới, Trì Phong nhanh ch.óng né tránh, nhưng vẫn chuôi đao đập trúng đầu, ngã thẳng cẳng!
“Trì Phong!” Mộ Thất Nguyệt kinh hô!