Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 179: --- Trương Liệp Hộ Muốn Mua Nhà
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:15:01
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thất Nguyệt !” Giọng A Đề sang sảng từ ngoài sân vọng , trong giọng điệu ẩn chứa niềm vui thể che giấu.
“A Đề?” Mộ Thất Nguyệt tiếng đầu , chỉ thấy A Đề đang cùng tiểu cữu sánh vai bước qua ngưỡng cửa, khỏi mở to mắt.
“Cữu cữu! Ngài cuối cùng cũng đến !” Nàng bước nhanh đón lấy, ánh mắt ngoài cửa: “Đại cữu bọn họ ? Sao đến cùng?”
Lữ Trường An thở hổn hển lau mồ hôi: “Bọn họ đang đợi ở Trấn Thanh Thủy. Xe lừa ở Trấn Đường tranh mua hết từ lâu, vốn định đến Trấn Thanh Thủy mua thêm một chiếc nữa, nào ngờ xe lừa ở đây cũng lưu dân qua đường mua sạch !”
Mộ Thất Nguyệt lấy ngạc nhiên với tin tức : “Cữu cữu, giờ đây chỉ thể mua mã xa thôi. Xe lừa quá chậm, căn bản thể theo kịp mã xa của chúng .”
Lữ Trường An khó xử gãi gãi gáy: “ mã xa cũng đắt quá, loại rẻ nhất cũng một trăm lượng bạc!”
“Một trăm lượng?!” Mọi đồng thanh kinh ngạc kêu lên.
Mộ Thất Nguyệt trong lòng chấn động.
Nàng nhớ rõ mồn một, mấy tháng cỗ xe sang trọng cũng chỉ hai mươi lượng, ngựa chỉ ba mươi lượng một con. Cả cỗ mã xa sang trọng cũng chỉ năm mươi lượng, mã xa bình thường chỉ ba mươi lăm lượng. Giá tiền bây giờ, mà tăng gần gấp ba!
“Sao tăng giá đến mức chứ?” Mộ Thất Nguyệt hối hận thôi, sớm mười ngày nên sắm một cỗ mã xa để dự phòng.
“Chưởng quỹ nhà xe , ngựa giờ đây đều xem là vật tư chiến lược, thể mua là may mắn lắm . Qua thêm vài ngày nữa, e rằng tiền cũng mua nổi nữa.” Lữ Trường An bắt chước giọng điệu của vị chưởng quỹ mà .
Mộ Thất Nguyệt nhíu mày sâu kín: “Cữu cữu, lúc ngài và đến đây, đường lưu dân nhiều hơn mấy hôm ?”
Lữ Trường An nặng nề gật đầu: “Quả thực là như , đa phần đều là nạn dân bộ, mãi thấy điểm cuối.”
Sắc mặt Mộ Thất Nguyệt càng thêm ngưng trọng: “Những hiện giờ còn chút lương khô, đợi thêm vài ngày nữa lương khô cạn kiệt, khi đói khát tột cùng, g.i.ế.c cướp của, đổi con ăn thịt, chuyện gì cũng thể !”
“Vậy chúng khẩn trương lên đường về phương Bắc, tránh xa những đám lưu dân tụ tập đông đúc !” Cậu Lữ Trường An hoảng hốt .
Mộ Thiên Phú liền quyết định: “Chậm trễ nên, chúng lập tức chất xe, hôm nay sẽ khởi hành!”
lúc họ đang vội vã vác từng bao lớn bao nhỏ lên xe thì Trương Thợ Săn dẫn theo con trai tới.
“Thiên Phú, các ngươi thật sự định ?” Trương Thợ Săn bước tới hỏi.
“Ừm, hôm nay sẽ khởi hành!” Mộ Thiên Phú dùng tay áo lau mồ hôi trán.
“Mang theo nhiều đồ như , ... còn trở về ?” Trương Thợ Săn hỏi một cách lúng túng.
Mộ Thất Nguyệt cảm thấy lời vẻ thành thật, liền nhảy xuống xe ngựa, hỏi: “Trương thúc, ngài cùng chúng lên Bắc ? Hắn tài b.ắ.n cung, hình cũng vạm vỡ, nếu cùng thì còn gì bằng.”
“Không ... chúng sẽ ở trong thôn.” Trương Thợ Săn phủ nhận ngay.
“Vậy ngài tới tìm chúng việc gì ?” Mộ Thất Nguyệt hỏi thẳng thắn.
Trương Thợ Săn đầu, nhận lấy một giỏ đồ từ tay con trai, mở tấm vải che : “Các ngươi về phương Bắc, đường sá xa xôi, vợ nướng ít thịt khô, các ngươi mang theo ăn dọc đường.”
Mộ Thất Nguyệt cầm một miếng nhỏ lên, vẫn còn ấm nóng, nàng nếm thử một miếng, thịt khô rắc muối và bột gừng, hương vị cũng tệ.
Mèo Dịch Truyện
“Trương thẩm thật lòng, giỏ ít nhất cũng mười cân thịt, giờ thịt đắt, giá trị sáu bảy trăm văn ! Quá quý trọng, chúng thể nhận!” Mộ Thất Nguyệt .
Trương Thợ Săn chút sốt ruột, chiếc giỏ đưa vẫn còn lơ lửng giữa trung.
Mộ Thiên Phú bước tới, đẩy tay trở : “Lão Trương! Chúng đều là hàng xóm cùng thôn, ngài khách khí gì? Ngài thể đến tiễn biệt, chúng vui !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-179-truong-liep-ho-muon-mua-nha.html.]
Trương Đại Tráng thấy cha ngượng ngùng tiện mở lời, chút vội vàng : “Mộ bá bá, Thất Nguyệt, hôm nay chúng tới đây, là bàn bạc với các một chuyện!”
Mộ Thất Nguyệt , “Đại Tráng ca, các chuyện gì thì cứ thẳng.”
“Cha, nhanh lên !” Trương Đại Tráng khẽ thúc giục cha .
Trương Thợ Săn dường như khó mở lời, cuối cùng vẫn là Trương Đại Tráng kìm mà .
“Tháng tới con sẽ thành , ở căn nhà lớn hơn, chúng con mua cái sân mới của nhà các , các bán ?”
Trương Thợ Săn thở dài một tiếng, mặt lộ vẻ áy náy, : “Thiên Phú , chuyện , vốn nhắc tới, thằng con nó nóng vội! Nếu các bán, thì cứ xem như chúng từng đề cập, thịt khô các cứ mang , coi như... là lời xin của chúng .”
Mộ Thiên Phú về phía Mộ Thất Nguyệt.
Mộ Thất Nguyệt trầm tư một lát, : “Chuyện , xin cho chúng bàn bạc một chút.”
“Được, các cứ từ từ bàn bạc.” Trương Thợ Săn tới đây, cảm thấy chuyện chuyển biến .
Mộ Thất Nguyệt và cha nàng bước sân, “A nương, một chuyện chúng con bàn với ...”
Lữ Trường An thấy , vội vàng chạy theo trong.
“Thất Nguyệt, chuyện gì ? Không đang gấp ? Các mau chất xe, còn chuyện phiếm ở cửa thế?” Lữ thị cầm hai cái cuốc trong tay, dùng dây thừng buộc .
“Ai da, thê t.ử, chuyện gấp bàn với nàng.” Mộ Thiên Phú bước tới kéo nàng , cho nàng bận rộn nữa.
“Chuyện gì ?” Lữ thị ba họ, nhíu mày, nàng cảm giác chẳng chuyện gì ?
“Cái đó, chúng sắp ! Căn nhà bỏ trống cũng là bỏ trống, Trương Thợ Săn mua nhà của chúng ! Để phòng cưới cho con trai .” Mộ Thiên Phú .
“Cái gì?” Lữ thị kinh ngạc trợn tròn mắt, “Mua nhà? Không bán!”
Lữ Trường An vội vàng xích gần, phụ họa: “ đúng đúng! Không thể bán! Nhà cũ giữ , đợi chiến loạn qua , chúng còn trở về mà!”
Mộ Thiên Phú về phía con gái, “Thất Nguyệt, con nghĩ ?”
Mộ Thất Nguyệt nghĩ rằng tuy căn nhà cũng là tài sản, nhưng thể mang , cả nhà tị nạn, tuy trong tay còn hơn một ngàn lượng bạc, nhưng đường nhất định sẽ gặp nhiều khó khăn.
Nếu thêm chút tiền phòng , cũng thêm một phần bảo đảm.
Thế là nàng khuyên: “A nương, căn nhà cứ bán , trong thôn còn nhiều đất trống, vạn nhất chúng thật sự trở về, xây một căn mới chẳng là ?”
“Không ! Đây là tổ trạch, là căn cơ của chúng ! Không thể bán.” Lữ thị thái độ kiên quyết.
Mộ Thất Nguyệt tiến lên ôm lấy cánh tay nàng, “A nương, đây tổ trạch, căn nhà tranh bên cạnh mới là tổ trạch.”
Lữ thị liếc căn nhà tranh đổ nát bên cạnh, buông tay con gái , : “Đợi chúng mấy năm trở về, căn nhà tranh sớm sập , vẫn giữ căn nhà gạch ngói , dù cho mười năm nữa cũng sẽ sập!”
Mộ Thiên Phú cảm thấy lời thê t.ử lý, nhưng lời con gái cũng sai.
“Nương, chúng còn trở về , thật khó ! Có lẽ tới thành mua nhà mới, mở một cửa hàng, định cư ở thành luôn thì ?” Mộ Thất Nguyệt khuyên nhủ.
Lữ thị thở dài một , “Thôi, tùy các con quyết định .”
“Nương, cứ yên tâm . Nhất định sẽ để thất vọng , nếu trở về, con sẽ xây một căn nhà lớn hơn căn cho ở.” Mộ Thất Nguyệt ôm cánh tay nàng .