Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 188: Gặp Mã Phỉ Giữa Đường ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:15:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những bụi lau sậy hai bên quan đạo xào xạc trong gió nhẹ.
Mộ Thất Nguyệt nấp trong bụi lau sậy rậm rạp, cung tên trong tay giương , đang nhắm mấy tên thổ phỉ mang sát khí đằng đằng xông tới từ phía đối diện quan đạo.
Hán t.ử dẫn đầu đầy vẻ mặt bặm trợn, trong tay cầm một thanh đại đao sáng loáng, ánh nắng càng thêm ch.ói mắt.
Mộ Thất Nguyệt nheo mắt, tính toán cách. Ba mươi trượng, hai mươi trượng, mười lăm trượng...
Khi lũ thổ phỉ qua quan đạo, một mũi tên sắt đột nhiên bay v.út trong trung, "Vút——"
Tiếng mũi tên sắt xé gió vang lên khiến lũ thổ phỉ kịp phòng , một mũi tên trúng tên thổ phỉ dẫn đầu.
Người đó kêu lên một tiếng kinh hãi, ôm bả vai đang phun m.á.u loạng choạng vài bước, tiện đà lùi về bụi cỏ tạp đối diện quan đạo ẩn . Sợ rằng phía đối diện sẽ b.ắ.n thêm một mũi tên đoạt mạng .
"Trong bụi lau sậy phía chéo đối diện, thấy nàng ! Là một nương t.ử!" Một tên thổ phỉ râu quai nón lớn tiếng hô, phi nhanh xông tới.
Tên thổ phỉ râu quai nón chạy cực nhanh, chớp mắt xông qua quan đạo, chỉ còn cách mười trượng. Mộ Thất Nguyệt kịp giương cung, quả quyết giơ ám khí cổ tay lên, liên tiếp b.ắ.n hai phi tiêu.
"Xoẹt xoẹt!"
Một cái xé rách tai tên râu quai nón, cái khác cắm cổ , đó kinh ngạc trợn tròn mắt, ôm lấy cổ đang phun m.á.u xối xả, ngã gục mặt Mộ Thất Nguyệt.
Mộ Thất Nguyệt chút do dự, lao thẳng bụi lau sậy rậm rạp.
Bốn tên hung đồ còn cầm đại đao theo sát phía nàng, truy đuổi ngừng...
Sở Vân Chu và Mộ Thiên Phú cùng bốn bọn họ cầm cuốc và d.a.o c.h.ặ.t củi, đ.á.n.h c.h.ế.t tên cung tiễn thủ thương đang ẩn nấp bên cạnh xe ngựa bằng loạn côn.
"Mộ bá phụ, trong bụi lau sậy ven đường còn ẩn nấp một tên sơn phỉ trúng tên ở vai! Người đó trông vẻ võ nghệ cao cường, chúng cần cẩn thận ứng phó..." Sở Vân Chu , dẫn Mộ Thiên Phú và hai vị cữu ca cùng vây .
Đi ngang qua đống lửa gần xe ngựa, Sở Vân Chu chợt nảy một kế, tiện tay vơ lấy thanh củi đang cháy trong đống lửa, ném về phía bụi lau sậy nơi hãn phỉ ẩn nấp.
Theo tiếng kêu kinh hoàng “A!”, Sở Vân Chu và tiếp thêm dũng khí, thế là tất cả củi trong đống lửa đều trở thành v.ũ k.h.í ném liên tiếp.
Chẳng mấy chốc, bụi lau sậy khô cháy bùng lên, ngọn lửa nhất thời bốc cao, trong tiếng “tách tách lách tách”, lửa càng lúc càng lớn.
Tên hãn phỉ đang ẩn trong đó buộc hiện , khói độc cùng với vết thương vai khiến khó lòng địch nhiều , một trận côn gậy loạn xạ đ.á.n.h c.h.ế.t.
Những đào măng trong rừng trúc cũng thấy động tĩnh, nhao nhao chạy xem.
“Có thổ phỉ cướp bóc!”
“Tiểu Thiên ca, là A cha và các đang đ.á.n.h thổ phỉ, chúng mau tới giúp!”
Hai thiếu niên định xông lên giúp đỡ thì hai vị mợ vai u thịt bắp giữ .
“Hai đứa các ngươi đừng gây thêm rắc rối!”
Tiểu Từ một bên sốt ruột giậm chân liên hồi, “A tỷ và Tú Nhi biểu tỷ ? Không lẽ thổ phỉ bắt ?”
Tất cả đều lo lắng như lửa đốt, nhưng ngoài hai nhà họ Mộ bồng bột, một ai dám xông lên giúp đỡ.
Mấy vị mợ nóng lòng như lửa đốt, chỉ mong mấy nam nhân trong nhà thể chế phục bọn thổ phỉ, nếu , đám già trẻ gái trai của họ sẽ t.h.ả.m !
…
Trong bụi lau sậy, Mộ Thất Nguyệt đang xoay sở với mấy tên thổ phỉ, ám khí cổ tay dùng hết sạch, còn hai tên thổ phỉ xảo quyệt nhất vẫn hạ gục.
Trong trận chiến cận kề thế , cung tên phát huy tác dụng. Nàng cầm một con d.a.o găm và một cái rìu nhỏ trong tay, ẩn trong bụi lau sậy nín thở, cẩn thận lắng động tĩnh xung quanh. Một khi thấy tiếng động, chiếc rìu trong tay nàng bay vụt .
“Phụt” một tiếng, chiếc rìu bổ trúng chân một tên trong đó, m.á.u tươi phun xối xả, tên thổ phỉ kêu t.h.ả.m thiết, lộ rõ vị trí.
Mộ Thất Nguyệt phi xông tới, con d.a.o găm sắc bén xẹt qua cổ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-188-gap-ma-phi-giua-duong.html.]
Động tĩnh cũng khiến nàng bại lộ vị trí của . Tên hãn phỉ cuối cùng cầm một cây đại phủ xuất hiện cách nàng xa.
Người đó cơ bắp cuồn cuộn, đôi mắt đỏ ngầu giận dữ, chằm chằm Mộ Thất Nguyệt như con mồi. Hắn cúi , tạo tư thế sẵn sàng tấn công.
Mộ Thất Nguyệt mạnh mẽ vung tay, con d.a.o găm trong tay biến thành ám khí, bay vụt . Không ngờ tên hãn phỉ nghiêng né tránh, dễ dàng tránh .
“Hừ!”
Tên hãn phỉ thấy hình nàng nhỏ nhắn, hai tay nắm đ.ấ.m đối chọi, liền khinh thường lạnh một tiếng, vung rìu xông lên, “C.h.ế.t !”
Mèo Dịch Truyện
Mộ Thất Nguyệt nhẹ nhàng né tránh, tung một nắm bột mì.
Tên đó kịp đề phòng, bột mì mờ mắt, nhất thời mở . Hắn bản năng đầu tránh né, đúng lúc đó tạo cơ hội cho Mộ Thất Nguyệt tấn công.
Nàng ý niệm động, hai con d.a.o găm sắc bén xuất hiện trong tay, “phụt” một tiếng, một con d.a.o găm sắc bén cắm sườn tên hãn phỉ.
Tên hãn phỉ đau đớn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, dựa tầm lờ mờ, dốc hết sức vung cây rìu trong tay, bổ thẳng đầu Mộ Thất Nguyệt.
Mộ Thất Nguyệt luồn qua nách như một con lươn, “phụt!” một con d.a.o găm sắc bén nữa đ.â.m thắt lưng của .
Hắn đau đến mức nước mắt giàn giụa, tầm nhất thời trở nên rõ ràng hơn nhiều. Hắn dốc hết sức, nghiến răng , thấy Mộ Thất Nguyệt bỗng dưng rút hai cây rìu, bổ thẳng xuống đầu.
Hắn kinh hoàng trợn tròn mắt, thốt hai chữ: “Yêu, yêu nữ…” Thân hình tựa ngọn núi nhỏ đổ rầm xuống đất.
Mộ Thất Nguyệt thở phào một , ôm lấy cánh tay thương, mệt mỏi tựa sườn đất phía , thở hổn hển.
“Thất Nguyệt!”
“Thất Nguyệt, con ở ?”
Phía bụi lau sậy vang lên tiếng sột soạt và tiếng gọi của A cha cùng .
Mộ Thất Nguyệt còn sức để đáp , nàng nguyên tại chỗ chờ họ tới.
Cuối cùng, bụi lau sậy cách đó ba thước gạt , lộ gương mặt lo lắng của Sở Vân Chu, bốn mắt chạm , nhất thời mừng rỡ.
“Thất Nguyệt!”
“Thất Nguyệt ở đây!”
A cha và các lượt chạy tới, d.a.o gậy và trong tay họ đều dính vết m.á.u, hẳn là họ tay kết liễu những tên thổ phỉ thương đường.
Nhìn thấy nàng, trong mắt họ kinh ngạc mừng rỡ, mà hơn hết là sự lo lắng cho vết thương của nàng.
“Thất Nguyệt, con ? Vết thương thế nào?” A cha Sở Vân Chu bước tới đỡ nàng dậy, bởi vì nãy nàng chiến đấu với cường độ cao nên đôi chân vẫn ngừng run rẩy.
Các từng thấy nàng chiến đấu, cứ nghĩ nàng run rẩy vì quá sợ hãi.
Cậu hai quỳ xuống mặt nàng, “Thất Nguyệt đừng sợ, cõng con về!”
Thất Nguyệt chút cạn lời, “Không cần , con tự …” Nàng còn hết lời cường hành cõng lên lưng, về.
Mộ Thất Nguyệt dở dở , đầu dặn dò Sở Vân Chu, “Sở Vân Chu, A cha, hai dọn dẹp hiện trường, nhặt nhạnh chiến lợi phẩm.”
Sở Vân Chu hiểu ý nàng, những tên thổ phỉ thể lục soát ít bạc, khi lục soát xong thì đào hố chôn chúng.
Cậu cõng Thất Nguyệt đến chỗ suối, sạch vết thương.
“Cậu, con về xe ngựa thoa t.h.u.ố.c .” Mộ Thất Nguyệt rửa sạch sẽ, lấy chiếc khăn tay sạch nhẹ nhàng lau vết thương, về phía xe ngựa đối diện.
“Con chậm một chút!” Cậu đau lòng dặn dò.
“Con .”