Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 189: --- Thu hoạch chiến lợi phẩm

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:15:10
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những khác lượt về trại tạm thời, trại lộn xộn khắp nơi, ngay cả đống lửa cũng tắt.

 

Tâm trạng của đều chùng xuống.

 

“Mọi mau ch.óng dọn dẹp, nhóm lửa nấu cơm .” Tiểu mợ .

 

Tiểu Thiên và Lữ Tú cùng mấy trẻ tuổi khác nhanh tay lẹ mắt thêm củi, lâu , một đống lửa trại bùng cháy trở .

 

Các mợ đang bóc măng, chuyến họ đào một rổ đầy!

 

Mộ Thất Nguyệt kéo lê thể mệt mỏi trở về, vết m.á.u loang lổ y phục ánh lửa trông đặc biệt ch.ói mắt. Mọi thấy , đều giật kinh hãi.

 

“Ôi chao! Thất Nguyệt!” Chiếc gáo nước trong tay Lữ thị rơi xuống đất “loảng xoảng”, giọng nàng run rẩy, “Ôi chao, Thất Nguyệt con thương ? Còn chảy nhiều m.á.u thế , mau thoa t.h.u.ố.c cầm m.á.u .”

 

Lữ thị thấy con gái dính m.á.u, khỏi nghẹn ngào, nên lời, run rẩy dang rộng hai tay, tiến lên ôm lấy con gái an ủi.

 

Mộ Thất Nguyệt khỏi lùi nửa bước, tay áo dính m.á.u khẽ đung đưa trong gió: “Mẫu , y phục của con bẩn , con xe một bộ đồ sạch. Phiền đun ít nước nóng giúp con.”

 

Ánh mắt Lữ thị rơi xuống vết thương cánh tay con gái, nhất thời đau như cắt, mắt đỏ hoe, : “A nương đun nước nóng cho con ngay đây…” Khi nàng , ống tay áo ướt đẫm một mảng.

 

Mèo Dịch Truyện

Trong xe ngựa, Mộ Thất Nguyệt nhẹ nhàng buông rèm cửa.

 

Nàng thấy thiếu nữ tội nô đang hôn mê vẫn yên tĩnh, nhưng lúc vết thương của Mộ Thất Nguyệt đang âm ỉ đau, cũng chẳng còn để ý đến chuyện khác!

 

“Rít ——”

 

Sau khi xác nhận rèm cửa che kín, nàng mới từ gian tùy lấy một bộ váy áo thanh thoát và một ít t.h.u.ố.c trị thương.

 

Hộp t.h.u.ố.c đây nàng tự chuẩn , nay lúc thể dùng đến.

 

Lữ Tú bưng một chậu nước nóng, “Thất Nguyệt, cần giúp tỷ thoa t.h.u.ố.c ?” Nàng nhẹ giọng hỏi.

 

“Không cần , vết thương nhỏ thôi, tự .” Mộ Thất Nguyệt , đợi Lữ Tú rời , nàng mới cởi bỏ y phục dính bẩn.

 

Khi y phục dính m.á.u cởi , mang theo một mùi tanh nồng như gỉ sắt, lưu hồi lâu trong khoang xe chật hẹp.

 

Mộ Thất Nguyệt cẩn thận thoa t.h.u.ố.c xong, một bộ quần áo sạch, cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

 

Nàng nhớ còn mấy con ngựa xử lý, bèn xem. “A tỷ, và Tiểu Thiên ca dắt tất cả ngựa của thổ phỉ về .”

 

“Làm lắm, xem mấy con ngựa đó.” Mộ Thất Nguyệt , cùng họ xem ngựa.

 

Tổng cộng sáu con ngựa, mỗi con đều trang một bộ yên cương. Mộ Thất Nguyệt cưỡi lên thử.

 

Những con ngựa đều hiền lành, nàng cưỡi ngựa một vòng, cảm thấy cưỡi ngựa đường cũng tệ.

 

Những ở trại bên cạnh, thấy nàng cưỡi ngựa của thổ phỉ, nhất thời đều vô cùng ngưỡng mộ.

 

“Gia đình thật lợi hại! Ngay cả thổ phỉ cũng dám g.i.ế.c!”

 

“May mà họ dọn dẹp đám thổ phỉ đó, nếu chúng t.h.ả.m .”

 

“Họ nhiều ngựa thế , chuyến kiếm lớn !”

 

“Hôm qua ngang qua Trấn Thanh Thủy hỏi thăm chút, mấy con ngựa đều bán cả trăm lượng bạc !”

 

“Haizz, đường chạy nạn còn tiện thể kiếm mấy trăm lượng bạc, còn chúng chỉ thể đào rau dại mà ăn.”

 

 

Dưới ánh mắt ngưỡng mộ của , Mộ Thất Nguyệt từ ngựa bước xuống, liền thấy Sở Vân Chu và bốn trở về.

 

“Sở Vân Chu, đại , nhị , A cha, về đúng lúc lắm, chuyện bàn bạc với .” Mộ Thất Nguyệt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-189-thu-hoach-chien-loi-pham.html.]

 

Năm họ phía xe ngựa, để tránh tai mắt khác, nhỏ giọng bàn bạc.

 

Sở Vân Chu và Mộ Thiên Phú đưa bảy túi tiền , giao cho Mộ Thất Nguyệt.

 

“Những túi tiền đều lục từ thổ phỉ, giao cho con cất giữ.”

 

“Con võ công, con quản tiền là thỏa nhất!”

 

Mộ Thất Nguyệt chút kích động, “Chúng xem hôm nay thu bao nhiêu bạc.”

 

Họ xổm xuống đất đếm tiền, càng đếm càng vui vẻ, “Tổng cộng bảy mươi hai lượng năm trăm sáu mươi văn tiền.”

 

“Không ngờ bọn thổ phỉ đó nhiều bạc như ! Thật là kiếm lớn !”

 

Mộ Thất Nguyệt : “Thế , tiền chia đều bảy phần, mỗi mười lượng ba trăm văn tiền, sẽ giúp giữ , khi nào cần tiền thì cứ với .”

 

Đại và nhị vội vàng từ chối.

 

“Thất Nguyệt, hai phần của và đại cần , con giúp chúng mua xe ngựa, tốn ít bạc, tiền coi như đền bù một hai .”

 

Mộ Thất Nguyệt cho là đúng, “Cậu, chuyện nào chuyện đó, g.i.ế.c thổ phỉ vô cùng hung hiểm, đều liều mạng phản kích, nhất định tính là một phần công lao.

 

Còn tiền xe ngựa, cứ coi như xe ngựa đó là của mua, cho mượn dùng mà thôi.”

 

Các nàng , thấy lý, liền từ chối nữa.

 

, còn một chuyện quan trọng nữa, bàn bạc với .” Mộ Thất Nguyệt đem chuyện cứu tội nô bàn bạc với mấy vị trưởng bối.

 

Mọi xong nhíu mày, chìm suy nghĩ.

 

“Thất Nguyệt, chuyện cứu tội nô chuyện nhỏ…” Mộ Thiên Phú cau c.h.ặ.t mày.

 

“Thất Nguyệt, cha con đúng! Che giấu tội nô là trọng tội! Kẻ phát hiện nhẹ thì lưu đày, nặng thì tru diệt cả nhà đó!” Tiểu Lữ Trường An lên tiếng khuyên nhủ.

 

Đại cũng khuyên nàng đừng chuyện hồ đồ.

 

Mộ Thất Nguyệt về phía Sở Vân Chu, Sở Vân Chu nên lời.

 

Hắn cũng tìm lý do để thuyết phục các trưởng bối, đây là một chuyện nguy hiểm đến tính mạng mà.

 

vì Thất Nguyệt nhờ giúp đỡ, cũng gì đó. Hắn hắng giọng, : “Chúng một đường chạy nạn, cũng thành bổ sung lương thực, mang theo tội nô sẽ phát hiện.

 

Trừ khi con cách xóa bỏ chữ trán nàng , cách cắt da dùng lửa đốt phẳng thì dùng , đều vô hiệu, chỉ cần vị trí khắc chữ trán sẹo, đều xem là tội nô.”

 

Mộ Thất Nguyệt trầm tư một lát.

 

Từ khi Sở Vân Chu nhặt khối hắc lệnh bài , nàng quyết định cứu cô gái .

 

Cô gái nhỏ nhất định thế tầm thường, ngay cả của Hắc Phong Đường còn phí hết tâm tư cứu nàng, còn tiếc hy sinh một thành viên.

 

Lần Trì Phong nhắc tới, Hắc Phong Đường bề ngoài là kinh doanh, nhưng đồng thời cũng kiêm luôn việc thu thập tình báo. Điều đó lên rằng việc buôn bán của họ trải rộng khắp thiên hạ.

 

Nếu thể hợp tác ăn với bọn họ, chẳng sẽ như chung chuyến xe giàu ?

 

Cho dù thể hợp tác kinh doanh, chỉ cần tấm hắc lệnh bài của Hồ Ly và cô gái cứu , đến lúc đó chừng thể đổi lấy một khoản thù lao kha khá.

 

Chỉ là phận của cô bé che giấu thế nào đây?

 

Chữ khắc trán nàng, nếu ở kiếp thì dễ dàng hơn nhiều, đến bệnh viện phẫu thuật ghép da là , nhưng đây là cổ đại, trừ phi thần y như Hoa Đà, nếu thì khó mà thực hiện phương pháp đổi da.

 

lúc nàng đang trầm tư, xe ngựa truyền đến một trận ho khan, trong lòng nàng giật , "Cô bé tỉnh !"

 

 

 

Loading...