Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 192: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:15:13
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cổ đại cũng ăn vạ ?

 

Lữ Trường An mày nhíu c.h.ặ.t, ngón tay thô ráp xoa nhẹ dây cương, “Những con ngựa nhất định mang , một con cũng thể bỏ . Đến huyện thành ít nhất cũng bán bốn năm trăm lượng bạc!”

 

Mộ Thất Nguyệt đồng tình, “Phải, chúng giữ hai con dự phòng, những con còn đều dắt đến huyện thành bán . Ta và Sở Vân Chu cũng cưỡi ngựa, sẽ cùng cữu cữu dắt ngựa đến huyện thành.”

 

“Quang!” Phía đối diện đột nhiên truyền đến một tiếng động lớn.

 

Mộ Thất Nguyệt theo tiếng động , chỉ thấy bên suối hai chiếc xe ngựa chắn ngang, hơn mười đang xô đẩy c.h.ử.i bới, khí căng thẳng như dây cung sắp đứt.

 

“Suối nước là chúng phát hiện !”

 

“Lấy nước xong thì cút ! Định độc chiếm ?”

 

Mộ Thất Nguyệt thu tầm mắt, hạ giọng : “Bên vì tranh giành nguồn nước mà sắp đ.á.n.h . Thời thế ngày càng bất , chúng nhanh ch.óng lên đường thôi.”

 

Mộ Thiên Phú lập tức gọi thu dọn hành trang. Chẳng mấy chốc, hai chiếc xe ngựa buộc xong, do Mộ Thiên Phú và Lữ Trường Bình mỗi điều khiển một chiếc, những còn lượt lên xe.

 

Mộ Thất Nguyệt ba dắt ngựa, đang chuẩn cưỡi ngựa, phía đối diện đột nhiên chạy tới hai gã tráng hán cường tráng.

 

“Vài vị xin dừng bước!”

 

Ba cùng ngoảnh , thấy đến ăn mặc như tiêu sư, lưng đeo đao thép, khỏi âm thầm đề phòng.

 

Lữ Trường Bình với tư cách trưởng bối, chắp tay : “Hai vị việc gì?”

 

Tiêu sư bước đến ôm quyền: “Chúng của Tiêu cục Tây Trấn. Thấy chư vị ngựa còn dư, mua hai con.”

 

“Dễ . Chỉ cần giá cả hợp lý, thể bán cho các ngươi hai con.” Lữ Trường Bình sang Mộ Thất Nguyệt.

 

Mộ Thất Nguyệt hướng gật đầu.

 

Hắn dựa giá thị trường của tiệm xe ngựa trong trấn, đưa giá: “Một trăm lượng một con, tặng yên ngựa!”

 

Hai vị tiêu sư lộ vẻ khó xử, “Giá quả thật đắt, hai con, một trăm năm mươi lượng thì ?”

 

Lữ Trường An : “Hôm qua tiệm xe ngựa ở Trấn Thanh Thủy, ngựa bán giá một trăm lượng, còn kèm yên ngựa, các ngươi nếu thấy đắt, thì huyện thành mà mua.”

 

Hai tên tiêu sư , tất nhiên bọn họ rõ giá cả thị trường, khi họ qua Trấn Thanh Thủy, ngựa và lừa của tiệm xe ngựa đều bán hết .

 

“Chúng thật sự đủ ngân lượng nhiều đến thế, thể giảm thêm một ít …”

 

Sau một hồi mặc cả, Lữ Trường An cuối cùng với giá một trăm chín mươi lượng, bán hai con ngựa. Còn một con ngựa lùn, cho Tiểu Thiên cưỡi thử.

 

“Lập tức khởi hành!” Cữu cữu Lữ Trường An hô một tiếng, mở đường phía , hai chiếc xe ngựa theo sát phía , cuối cùng Mộ Thất Nguyệt, Tiểu Thiên và Sở Vân Chu ba cưỡi ngựa sóng vai.

 

Đoàn xe ngựa nối đuôi , thu hút lưu dân đường đều ngoái .

 

“Làm ơn, cho chút gì đó ăn .”

 

Trên đường xin ăn, tranh đoạt đồ ăn, còn ngay cả hành trang cũng , cả nhà nương tựa lẫn tiến về phía .

 

Trong họ , chỉ cần kiên trì đến huyện thành thì quan phủ phát cháo, là thể sống sót.

 

Mộ Thất Nguyệt mà rúng động.

 

Những dắt díu cả nhà từ những nơi khác để chạy nạn, dọc theo quan đạo về phía bắc, thậm chí gần một tháng, giày rách, lương khô ăn hết, c.ắ.n rễ cỏ, tìm sản vật núi rừng để lấp đầy bụng, tất cả đều vì kiên trì đến huyện Bình Khang.

 

“Nơi đây cách huyện Bình Khang xa nữa, cố gắng thêm một ngày nữa, khi trời tối là thể đến.” Hai vị phụ nhân mặt mũi hốc hác nương tựa lẫn , dừng dừng, trong mắt tràn đầy mê mang và bất lực.

 

Dọc theo quan đạo cứ thẳng về phía , khi hai ba mươi dặm đường, xe ngựa phía dừng , phía đang lóc c.h.ử.i rủa, giọng điệu là ngoại địa.

 

“Sao dừng ? Phía xảy chuyện gì?”

 

Mộ Thất Nguyệt ngẩng đầu , phía vặn là khúc cua, rõ.

 

“Hình như tiểu cữu Lữ cùng khác xảy tranh chấp.” Sở Vân Chu vươn dài cổ một lát .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-192.html.]

 

“Đi, chúng lên xem .” Mộ Thất Nguyệt điều khiển ngựa về phía .

 

Khi qua xe kéo của đại cữu, họ cũng đang xuống xe kiểm tra tình hình phía .

 

Mộ Thất Nguyệt cưỡi ngựa đến tận phía , chỉ thấy tiểu cữu dắt ngựa giữa đường, một đám bảy tám tóc tai bù xù bẩn thỉu vây c.h.ặ.t lấy và ngựa. Phía mặt đất còn một lão phụ nhân mặt đất kêu ngừng, mặt đất còn một vũng chất lỏng màu đỏ.

 

“Ai da, cưỡi ngựa đ.â.m , coi thường mạng quá! Không còn thiên lý nào nữa!” Lão thái bà nhà quê cũng học lời lẽ ở trôi chảy như thế.

 

Mộ Thất Nguyệt nhảy xuống ngựa, giao dây cương cho a xuống xe ngựa bên cạnh, lên hỏi thăm tình hình.

 

“Tiểu cữu, nơi đây xảy chuyện gì?”

 

Mèo Dịch Truyện

Lữ Trường An trong đám , trăm miệng khó cãi, thấy Thất Nguyệt đến, như thấy cọng rơm cứu mạng, vội vàng : “Thất Nguyệt, khi qua khúc cua , để đợi xe ngựa phía , đặc biệt giảm tốc độ, từ từ cưỡi ngựa.

 

Đột nhiên, lão thái bà từ xông , trực tiếp lăn đất, bắt đầu lóc gào thét, vu oan là ngựa của đ.â.m bà ! Kêu bồi thường hai mươi lượng bạc.”

 

“Chính là ngươi cưỡi ngựa đ.â.m ngã nương , còn đ.â.m thổ huyết , mau đền tiền!”

 

“Hai mươi lượng bạc, thiếu một văn sẽ đ.á.n.h gãy chân ngươi!”

 

Bảy tám gã đàn ông mặt mũi xí, tự xưng là con trai của lão thái bà , đang giận dữ xô đẩy tiểu cữu, ép đền tiền.

 

Mộ Thất Nguyệt khỏi lạnh, “Không ngờ, cổ đại cũng ăn vạ ! Để xem thương ở ? Vũng m.á.u đất e là m.á.u gà đó chứ?”

 

Mộ Thất Nguyệt qua kiểm tra, những đó lập tức sốt ruột, kéo nàng : “Ngươi cùng đàn ông là một phe ? Đền tiền! Cưỡi ngựa đ.â.m thương còn chạy?”

 

Mộ Thất Nguyệt hít một thật sâu, ngẫm nghĩ kỹ càng, kiếp đối với những kẻ ăn vạ , thường xử lý như thế nào nhỉ?

 

Kiểm tra giám sát, đưa chứng cứ, ném mặt đối phương, tự chứng minh trong sạch, nhưng nơi là cổ đại, cưỡi ngựa cũng thể lắp đặt camera hành trình!

 

Hơn nữa, gần đây ngoài gia đình , cũng khác, tìm một nhân chứng cũng .

 

Cứ thế vạ lây, bọn họ đông thế mạnh, nếu là ít thì thật sự khả năng bọn vơ vét một khoản tiền.

 

“Được thôi!”

 

Mộ Thất Nguyệt vận động các khớp ngón tay, kêu rắc rắc, “Bị thương , tiền t.h.u.ố.c men ?”

 

“Duang!” một cú đ.ấ.m, đ.á.n.h mặt gã đàn ông đang giữ c.h.ặ.t cánh tay nàng, cho nàng tiến lên kiểm tra.

 

Lập tức m.á.u mũi chảy ròng.

 

“A… đ.á.n.h !”

 

“Ai da, Lão Tam! Ai đ.á.n.h? Con nha đầu đ.á.n.h ?” Người bên cạnh , vươn tay giật tóc Mộ Thất Nguyệt, “Là ngươi đ.á.n.h tam ca ? Ai cho ngươi cái gan đó…”

 

Kẻ đó lời còn xong, phía một cái xoay linh hoạt, một đao tay c.h.é.m cổ , ầm một tiếng ngã xuống đất.

 

Những kẻ khác thấy cầm gậy gỗ xông lên vây quanh, “Đánh c.h.ế.t nàng ! Con nha đầu dám đ.á.n.h tam ca và tứ ca của chúng !”

 

“Thất Nguyệt, đừng sợ, cữu cữu đến giúp ngươi!” Lữ Trường An ôm c.h.ặ.t một trong những gã tráng hán, hai lăn lộn đ.á.n.h đất.

 

16. A và đại cữu bọn họ cũng cầm cuốc lượt đến trợ trận, lên hai gậy, tất cả đều Thất Nguyệt đ.á.n.h ngã.

 

Gã tráng hán đang vật lộn với tiểu cữu đất đ.á.n.h gãy xương sườn, đất bảy tám gã đàn ông đang đau đớn rên rỉ, răng đ.á.n.h rơi, chân đ.á.n.h gãy, còn cánh tay trật khớp.

 

Lão thái bà vốn đất lóc gào thét đ.â.m thương dậy , bây giờ nhanh nhẹn bò dậy , loạng choạng chạy đến đỡ dậy những đứa con đ.á.n.h trọng thương.

 

Kẻ ác trộm gà mất cả nắm gạo, thành một bãi.

 

Các cữu nương tiến lên phun mấy bãi nước bọt.

 

“Phì… lão thái bà c.h.ế.t tiệt, giữa ban ngày ban mặt lừa tiền! Bị đ.á.n.h tàn phế đáng đời!”

 

Mộ Thất Nguyệt một hàng lên đường.

 

 

 

Loading...