Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 199: --- Yêu Đạo Đáng Ghét, Chết Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:15:29
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đại... Đại đương gia, nô tỳ phụng mệnh Thân trưởng lão đến truyền lời cho ngài. Ông việc quan trọng cần bàn, xin ngài lập tức đến một chuyến!” Liên Hoa sợ đến mức dám ngẩng đầu. Nàng từng nghĩ dám bịa chuyện mặt Đại đương gia, vì rời , nàng liều cả mạng .

 

Mộ Thất Nguyệt nín thở, ngón tay ẩn trong bóng tối bất giác nắm c.h.ặ.t vạt áo.

 

Nàng bóng dáng mảnh mai của Liên Hoa khẽ run rẩy, nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh, khỏi nảy sinh một tia kính trọng đối với nha xa lạ .

 

“Thân trưởng lão?” Đại đương gia cau mày thô kệch thành chữ "xuyên", ánh mắt sắc bén dò xét Liên Hoa, “Y đang ở ?”

 

“Ở... ở thất.” Giọng Liên Hoa vặn mang theo vài phần hoảng sợ, nhưng ẩn chứa một tia gấp gáp, “Trưởng lão việc trọng đại, thể chậm trễ...”

 

Đại đương gia xong, đối mặt với đám thủ hạ, quát lớn: “Để hai đây canh cửa, còn theo !”

 

Một nhóm hai ba mươi vội vã theo y rời , cho đến khi tiếng bước chân dần xa, Liên Hoa mới dám ngẩng đầu lên, lưng áo nàng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

 

Nàng lo lắng liếc cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t – vị cô nương nếu mau đưa đứa bé ngoài, đợi đến khi Đại đương gia phát hiện Thân trưởng lão c.h.ế.t, thì lúc đó ai trong bọn họ còn sống nữa!

 

“Liên Hoa cô nương!” Hai nha canh cửa hoài nghi nàng, “Ngươi còn chôn chân ở đây gì?”

 

Liên Hoa cố nén trái tim đang đập loạn, cúi đầu khẽ cúi : “Hai vị tỷ tỷ thứ , đây sẽ về hậu trù giúp việc.” Khi nàng nhanh ch.óng rời , vẫn thể cảm nhận ánh mắt như kim châm lưng.

 

Trong viện chìm tĩnh lặng, Mộ Thất Nguyệt , đây là cơ hội cuối cùng của nàng.

 

Nàng ôm Tiểu Phong từ mật thất , định lao khỏi phòng, thấy bên ngoài viện đột nhiên vang lên một trận ồn ào.

 

Tiếng gầm giận dữ của Đại đương gia như sấm sét nổ vang: “Cho canh c.h.ặ.t đại môn! Ngay cả một con ruồi cũng thả ngoài!”

 

“Rõ!” Hàng chục đồng thanh đáp lời, tiếng bước chân như thủy triều lan tỏa khắp nơi.

 

Mộ Thất Nguyệt trong lòng thắt , lập tức từ cửa sổ phía thoát ngoài. Nàng men theo chân tường nhanh, Tiểu Phong đang ngủ say trong lòng nàng khẽ rên rỉ bất an.

 

Nàng ôm c.h.ặ.t Tiểu Phong, ánh mắt khóa c.h.ặ.t căn tân phòng dán chữ hỷ xa, bên đó cũng một cánh cửa sổ phía .

 

“Cho tìm kỹ! Bắt sẽ trọng thưởng!” Giọng Đại đương gia ngày càng gần.

 

Mộ Thất Nguyệt khom né tránh đám thổ phỉ tuần tra, lén lút đến cửa sổ tân phòng, phát hiện cửa sổ một thanh gỗ thô đóng c.h.ặ.t.

 

Nàng đặt Tiểu Phong xuống, để y mái hiên, nhanh ch.óng rút đoản phủ từ thắt lưng . Lưỡi phủ và thanh gỗ chạm phát tiếng "cạch cạch" giòn giã.

 

“Ai?” Bên trong cửa sổ vọng một tiếng quát khẽ.

 

Cửa sổ mở , Mộ Thất Nguyệt đối diện với một đôi mắt hạnh kinh ngạc – tân nương ngay cửa sổ!

 

Thời tiết mưa dầm dề, bất chợt thấy một cô nương mặc hồng y, thật sự khiến lòng thắt .

 

Tân nương đội phượng quan, khoác hà bái, nhưng giấu sự sắc bén trong đôi mắt.

 

Mèo Dịch Truyện

“Ngươi chính là Đại đương gia đang tìm ư?” Tân nương khẽ mở đôi môi son, giọng mang theo vài phần kinh ngạc.

 

Mộ Thất Nguyệt gật đầu, đưa Tiểu Phong trong cửa sổ : “Để chúng trốn một lát, thể đưa nàng rời .”

 

Tân nương khẩy một tiếng, dung mạo lớp trang điểm đỏ càng thêm diễm lệ: “Thân còn khó giữ cứu ?”

 

Tiếng bước chân bên ngoài viện đến góc rẽ, Mộ Thất Nguyệt chần chừ nữa, xoay trong, phản tay khép cửa sổ.

 

Tân nương định mở miệng, một thanh chủy thủ lạnh lẽo kề lên cổ trắng ngần của nàng.

 

17. “Đừng lên tiếng.” Mộ Thất Nguyệt hạ thấp giọng, trong mắt sát khí lẫm liệt, “Nếu , ngại g.i.ế.c thêm một nữa .”

 

Đồng t.ử tân nương khẽ co , nhưng bình tĩnh một cách đáng ngạc nhiên. Nàng từ từ giơ hai tay lên, vòng vàng cổ tay kêu leng keng: “Thật thú vị.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-199-yeu-dao-dang-ghet-chet-roi.html.]

 

Mộ Thất Nguyệt đặt Tiểu Phong lên thêu tháp, còn thì sát cạnh cửa. Tiếng bước chân ồn ào căn nhà, rõ ràng bọn chúng vây kín căn phòng .

 

“Đại đương gia, ngoài phòng của ngài và căn tân phòng , những nơi khác đều tìm khắp! Không thấy dấu vết của kẻ trộm.”

 

“Đồ vô dụng!” Đại đương gia giận dữ quát, “Canh giữ c.h.ặ.t đại môn, về phòng xem !”

 

Lòng Mộ Thất Nguyệt khỏi thót một cái. Giờ mà bọn chúng phát hiện mật thất trống rỗng, e rằng sẽ càng siết c.h.ặ.t cảnh giới. Muốn đưa Tiểu Phong trốn thoát, càng khó hơn vạn phần.

 

Không bao lâu , bên ngoài sân viện truyền đến một trận gầm rống đầy phẫn nộ.

 

“Khốn kiếp! Dám đem tất cả đồ vật lão t.ử cất giữ dọn sạch sẽ. Tìm! Cho tìm! Dù đào sâu ba thước cũng tìm cho ! Ta nhất định sẽ khiến cầu sống , cầu c.h.ế.t xong!”

 

Nghe những lời lẽ hung ác đầy phẫn nộ bên ngoài, lòng Mộ Thất Nguyệt nặng trĩu.

 

Nhìn qua khe cửa, nàng thấy trong sân tụ tập hàng chục tên cường phỉ, Đại đương gia đang tức giận .

 

Đa thổ phỉ đều im như tờ, chỉ hai tên sợ c.h.ế.t ở góc đang xì xào:

 

“Thân trưởng lão thật sự c.h.ế.t ?”

 

“C.h.ế.t !”

 

“Vừa nãy ở thất, y chẳng còn oai, mắng ?”

 

, chúng khỏi thì y hạ gục !”

 

“Mẹ kiếp, rốt cuộc là kẻ nào chuyện ?”

 

“Suỵt! Nói nhỏ thôi, đừng để Đại đương gia thấy.”

 

“Liệu là Lang Biểu lén lút ?”

 

“Lang Biểu bản lĩnh đó! Ngươi đừng thấy tên yêu đạo trông gầy yếu, nhưng y cũng chút võ công đấy, đặc biệt là chiêu roi đó, thường căn bản thể đến gần y!”

 

“Vậy rốt cuộc là ai g.i.ế.c y? Chẳng lẽ thật sự ngoài lẻn sơn trại chúng ?”

 

“Không thể nào! Hắc Hổ trại chúng danh tiếng vang xa, hơn nữa hôm nay lão đại hỷ sự, trong trại đều ở đây cả, ai mà sống, dám đây g.i.ế.c lúc chứ.”

 

“Nói chừng là Nhị đương gia . Dù trong trại, thể g.i.ế.c tên yêu đạo , chỉ Đại đương gia và Nhị đương gia mà thôi!”

 

Nhị đương gia tại chọn ngày hôm nay để tay? Thời điểm g.i.ế.c cũng đúng, y thể đợi đến tối nay đều say rượu, đó lén lút trừ bỏ tên yêu đạo , chẳng sẽ kín đáo hơn ?”

 

“Ngươi cũng lý, nhưng nếu Nhị đương gia, rốt cuộc là ai ?”

 

“Chẳng lẽ là tàn dư của Thanh Long Bang? Dù tấn công Thanh Long Bang, chính Thân trưởng lão là cuối cùng phóng hỏa thiêu rụi bọn chúng.”

 

“Nói chừng đúng là của Thanh Long Bang đến trả thù, còn cố tình chọn đúng ngày Đại đương gia thành , chắc chắn là đến tìm cừu!”

 

“Nếu thật sự như , thì gay go ... À , động tĩnh lớn như thấy Nhị đương gia ? Y chạy ?”

 

“Ai chứ, Nhị đương gia thể ngang trong trại, chúng nào dám quản.”

 

“Im miệng ! Hai tên ngu ngốc các ngươi, cẩn thận lột lưỡi đấy!”

 

Một bên thấp giọng quát giận, cả sân viện lập tức yên lặng. Ngoài tiếng bước chân sốt ruột của Đại đương gia, tất cả đều dám thở mạnh.

 

Ai nấy đều chờ Đại đương gia đưa chỉ thị tiếp theo, dám hành động hấp tấp, sợ gặp rắc rối.

 

 

 

Loading...