Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 205: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:15:35
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mộ Thất Nguyệt chằm chằm bụi đất tung bay quan đạo, đôi mày nhíu c.h.ặ.t. Ngón tay vô thức chạm cây chủy thủ trong tay áo, suy tư.

 

Lần gặp cướp, mất một ít tiền bạc và lương khô thì đáng kể, bảo tính mạng cho cả nhà mới là điều quan trọng nhất.

 

nếu gặp cướp, liệu đại gia đình của nàng còn thể may mắn thoát nạn ?

 

Trong thời loạn lạc , mạng thường dân rẻ như cỏ rác, cả gia đình nàng đang đường chạy nạn, chỉ cần một chút sơ sẩy, e rằng sẽ vạn kiếp bất phục.

 

Nhất định tính toán đường dài.

 

Trong lòng Mộ Thất Nguyệt suy nghĩ ngổn ngang, đầy lo lắng.

 

Nhớ tất cả những chuyện xảy đường chạy nạn, đều diễn quan đạo, tuy quan đạo tương đối bằng phẳng hơn, nhưng cũng ít phiền phức.

 

Thế nhưng, đại gia đình nàng cùng mấy cỗ xe ngựa quan đạo, chẳng khác nào một mục tiêu rõ ràng, lưu dân nhòm ngó, thổ phỉ rình rập, một khi tai họa ập đến, thể nào tránh khỏi.

 

Nếu thể đổi lộ trình chạy nạn, chừng thể tránh lưu dân đường, còn tránh các loại thổ phỉ quan đạo!

 

giao thông thời cổ đại lạc hậu, con đường về phía Bắc, ngoài quan đạo còn những con đường nhỏ nào khác khả thi .

 

Mộ Thất Nguyệt lấy tấm bản đồ từ trong lòng , tìm vị trí hiện tại của , đó tìm kiếm xung quanh… Ngón tay lướt qua những nét mực, cuối cùng dừng ở Tập Thủy trấn cách đó ba mươi dặm.

 

Tập Thủy trấn một ký hiệu bến tàu, giống như một tia sáng xuyên qua màn đêm, khiến mắt nàng sáng bừng!

 

Có bến tàu chứng tỏ thuyền hàng qua , nếu thể đổi sang đường thủy…

 

“Thất Nguyệt? Nàng đang nghĩ gì mà nhập thần ?”

 

Sở Vân Chu đến, thấy nàng cầm bản đồ trong tay, khỏi tò mò, “Có phát hiện điều gì bất ?”

 

“A?” Mộ Thất Nguyệt theo bản năng ứng tiếng.

 

Nàng đầu , chỉ thấy khuôn mặt Sở Vân Chu ngược sáng, rõ lắm.

 

“Ngươi chăm chú như , phát hiện điều gì bản đồ ?” Sở Vân Chu chỉ tấm bản đồ tay nàng.

 

“Ta đang nghĩ… chúng nên đổi một lộ trình khác .” Mộ Thất Nguyệt ý định trong lòng.

 

“Đổi lộ trình?” Sở Vân Chu hiểu rõ lắm, ngoài xa đều quan đạo ? Còn những con đường khác ư?

 

, quan đạo yên bình, chúng cần bàn bạc chuyện đổi lộ trình.” Mộ Thất Nguyệt triệu tập đến để bàn bạc kế hoạch mới.

 

“A cha, đại cữu, nhị cữu, chúng đến đây, gặp nhiều khó khăn, mấy suýt mất mạng, mấy cỗ xe ngựa của chúng quan đạo quá bắt mắt, giống hệt những con dê béo di động quan đạo .” Mộ Thất Nguyệt trình bày tình hình hiện tại.

 

là giống dê béo thật! Đi đến cũng để ý.” Tiểu Lữ Trường An vỗ đùi kêu lên, “Đám thổ phỉ nãy còn xem như đạo nghĩa, nếu gặp đám sơn phỉ g.i.ế.c chớp mắt của Hắc Hổ trại, e rằng chúng mất mạng !”

 

Nghe xong, đều rùng , đồng loạt về phía Mộ Thất Nguyệt.

 

Mộ Thất Nguyệt mở miệng giải thích: “Chúng một đường đều quan đạo, quan đạo tuy dễ hơn, nhưng đường nhiều lưu dân.

 

Dọc đường còn ít cứ điểm cướp bóc, các loại sơn phỉ đều rình rập qua quan đạo để cướp tài vật, cướp sắc, thậm chí còn cướp cả trẻ con.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-205.html.]

Mọi đều cùng cảm nhận, liên tục gật đầu, tiểu cữu nương còn bất giác ôm c.h.ặ.t lấy Tiểu Phong.

 

Nghĩ đến chuyện Tiểu Phong từng bắt cóc , nàng rợn , bèn hỏi: “Thất Nguyệt, con nghĩ cách đối phó nào ?”

 

Mộ Thất Nguyệt gật đầu, tiếp tục : “Để đảm bảo an , chúng thể tiếp tục quan đạo nữa! Chúng đổi một lộ trình chạy nạn khác!

 

Nếu chúng thể tránh quan đạo, đường nhỏ hoặc đường thủy, thể tránh ít phiền phức.”

 

Tiểu cữu Lữ Trường An đồng tình, “ là như , nhưng đường nhỏ thì dẫn đường, nếu sẽ thông , dễ lạc.”

 

Hồi trẻ, thường xuyên gánh hàng giữa mấy thôn trấn gần nhà bán đồ chiên xào, thuộc các con đường nhỏ ở khu vực đó.

 

Chỉ là khu vực từng đến, cũng đường nhỏ thế nào mới thể đến Bắc Châu huyện thành.

 

“Không , bản đồ chính là dẫn đường nhất!”

 

Mộ Thất Nguyệt mở bản đồ , chỉ cho họ xem: “Từ đây về phía ba mươi dặm một Tập Thủy trấn, ở đó một bến đò, những chiếc thuyền hàng lớn thường xuyên qua . Chỉ cần chúng tìm cách lên những chiếc thuyền hàng đó, chuyển sang đường thủy để tiếp tục lên phía Bắc, là thể tránh ít phiền toái!”

 

Mọi xong, ai nấy đều sáng bừng mắt, lộ vẻ vui mừng.

 

“Chủ ý tồi! Tuy rằng đường thủy tốn thêm chút bạc, nhưng ít nhất thể tránh chín phần nạn cường phỉ!” Mộ Thiên Phú vui vẻ .

 

Những khác xong cũng đồng tình, chỉ tiểu cữu Lữ Trường An lộ vẻ khó xử: “Đi đường thủy quả là một cách , nhưng chúng quen, khó lên thuyền. Ta những thuyền hàng qua thường là thuyền vận chuyển của quan phủ, cũng thuyền buôn của các thương hộ lớn. Để đảm bảo an cho hàng hóa, họ thường cho phép chở khách.”

 

Mộ Thiên Phú vỗ vai Lữ Trường An, : “Tiểu cữu t.ử cần lo lắng, tục ngữ câu ‘ tiền sai khiến quỷ thần’! Chỉ cần cho đủ tiền , ắt sẽ cách lên thuyền!”

 

Nghe bàn bạc đường thủy, Lữ thị khẽ nhíu mày, trong mắt xẹt qua một tia ưu lo, vội vàng hỏi:

 

“Ai da, đường thủy cũng nguy hiểm! Nếu gặp chủ thuyền gian xảo, nảy sinh ý đồ hoặc gặp thủy phỉ, chẳng chúng kêu trời trời thấu, kêu đất đất chẳng ?”

 

Lời nàng dứt, cũng theo đó mà lo lắng.

 

Mộ Thất Nguyệt trầm ngâm một lát, giọng trầm thấp: “Nương lo lắng lý. Tuy nhiên, chúng thể chọn những thuyền uy tín . Ví như thuyền vận chuyển của quan phủ, hoặc thuyền riêng của các thương hiệu lớn, những thuyền đều do các hành hội chính quy quản lý, tuyệt đối dám càn.”

 

“Phải , Thất Nguyệt lý!” Tiểu cữu Lữ Trường An liên tục gật đầu.

 

Mộ Thiên Phú cũng tán đồng: “Đi đường thủy quả thực tồi, nhưng chúng đều từng thuyền hàng bao giờ, nhiều cũng chỉ là suông mà thôi! Chúng vẫn đến bến đò, tự thăm dò một phen. Nghe bắt đầu từ tháng hai hàng năm là mùa vận tải đường sông cao điểm, các loại thuyền bè qua nhiều, chúng thể so sánh chọn lựa.”

 

Mộ Thất Nguyệt cha nàng, chút hiếu kỳ hỏi: “Cha ngay cả mùa vận tải đường sông cao điểm cũng , đây từng cha nhắc đến, là từ ?”

 

Mộ Thiên Phú chút ngượng ngùng: “Trước khi còn la cà ở sòng bạc, Trần Kiều Nương nhắc đến, hình như đây nàng từng cùng chạy thuyền hàng.”

 

Trần Kiều Nương? Mộ Thất Nguyệt suýt nữa quên mất .

 

“Vậy còn chờ gì nữa?” Lữ Trường An giật dây cương, hăm hở : “Chúng mau ch.óng lên đường đến bến đò Tập Thủy trấn thôi!”

 

Mèo Dịch Truyện

“Phải , chúng lập tức lên đường!” Mộ Thiên Phú nắm dây cương ngựa, gọi mau ch.óng lên xe.

 

Mọi lượt lên xe ngựa, bánh xe nghiến con đường đá xanh, phát tiếng “cút kít”, nhanh ch.óng lao về phía Tập Thủy trấn cách đó ba mươi dặm.

 

Nghe sẽ đổi sang thuyền, mấy đứa trẻ Tiểu Thiên đều hưng phấn đến mức mặt mày rạng rỡ.

 

 

 

Loading...