Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 209: Bí Mật Ẩn Giấu Trong Đêm Tối ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:15:39
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện liên lụy rộng, địa phương chúng ít nhiều cũng chút, nhưng các ngươi chỉ là ngoài đến đây tạm trú, một chuyện càng ít càng .” Lão Đặng đầu xoa xoa ngón tay thô ráp, trong đôi mắt đục ngầu hiện lên một tia lo lắng.
Mộ Thất Nguyệt ánh lửa ngoài trấn khẩu, mày nhíu c.h.ặ.t: “Chúng thể xen việc của khác, nhưng ở loạn thế, tổng thể nhắm mắt ngơ. Chỉ chuyện gì đang xảy , mới thể nghĩ cách ứng phó.”
“Thất Nguyệt lý.” Sở Vân Chu khẽ gật đầu, vô cùng tán thành suy nghĩ của Thất Nguyệt, nếu cứ một mực trốn tránh, chỉ càng trở nên động hơn.
Mộ Thiên Phú xong cũng lo lắng. Bên ngoài tiếng la hét, c.h.é.m g.i.ế.c ầm ĩ, bọn họ thể ngủ yên? Hắn hỏi cho rõ rốt cuộc là tình hình thế nào.
Hắn tiến gần, hạ thấp giọng hỏi Lão Đặng đầu.
“Lão Đặng, ông mau xem, bên ngoài rốt cuộc xảy chuyện gì? Chúng nên thế nào để tránh khỏi tai họa ?”
“Ai——” Tiếng thở dài của Lão Đặng đầu trong đêm khuya tĩnh mịch càng thêm nặng nề, lão quanh : “Các ngươi hứa với , tối nay tuyệt đối bước khỏi sân viện nửa bước, sẽ cho các ngươi .”
“Nếu ở đây bình an vô sự, chúng tự nhiên sẽ ngoài.” Mộ Thiên Phú trịnh trọng hứa, những khác cũng nhao nhao gật đầu.
Lão Đặng đầu lúc mới hạ giọng : “Gần đây, mỗi khi đêm khuya canh ba, bên ngoài trấn khẩu một toán bí ẩn tay bắt những lưu dân đó, là đưa đến mỏ quặng thợ mỏ đen!”
Thấy sắc mặt đều đổi đột ngột, lão vội vàng bổ sung: “ các ngươi yên tâm, ở chỗ tuyệt đối an ! Chỉ cần khỏi cổng viện , bảo đảm xảy chuyện gì!”
“Thợ mỏ đen?” Đồng t.ử Mộ Thất Nguyệt co , đột nhiên nhớ tới tam thúc của —— tuy là tự nguyện xuống mỏ, nhưng cuối cùng ngay cả tiền công cũng khấu trừ gần hết.
Không ngờ địa giới Tập Thủy trấn cũng hầm mỏ đen, hơn nữa còn khắp nơi bắt lưu dân, quả thực đáng sợ đến mức thể dung thứ.
Tuy nhiên, những thể mở mỏ quặng thường là bình thường, đằng nhất định thế lực lớn tầm thường.
Sở Vân Chu nhíu mày, hỏi: “Lão Đặng, ông mỏ quặng ở ?” Phải hỏi rõ tình hình, đừng để vô tình tự đưa đầu chỗ c.h.ế.t.
Lão Đặng đầu lắc đầu, bộ râu bạc phơ khẽ run: “Không ai vị trí cụ thể. Tóm , khi trời tối ngàn vạn đừng nán bên ngoài, đặc biệt là ở cùng những lưu dân đó qua đêm, dễ khác nhắm nhất!”
Mọi xong, lập tức trở nên căng thẳng.
Thợ mỏ đen, quả thực còn đáng sợ hơn cả việc nô tài cho các gia đình quyền quý. Tuy rằng bọn họ đều từng trải qua, nhưng những lời truyền miệng từ đời sang đời khác cũng khiến biến sắc khi nhắc đến.
Nghe , hầm mỏ đen, coi như vĩnh viễn thấy ngày ánh sáng! Thợ mỏ đen đào quặng ngừng nghỉ ngày đêm trong những hầm mỏ tối tăm, ẩm ướt, ngột ngạt.
Mèo Dịch Truyện
Thợ mỏ đen mỗi ngày chỉ ăn một bữa, sơ suất một chút là đ.á.n.h đập, chỉ cần còn một thở, là ngừng đào quặng, c.h.ế.t vì kiệt sức bệnh tật, trực tiếp đào một cái hố chôn ...
Nhớ những lời đồn đại , Lữ thị nắm c.h.ặ.t vạt áo, giọng run run: “Bọn chúng ngang nhiên bắt như , nha môn quản ?”
Lão Đặng đầu khổ một tiếng, thở dài : “Bọn chúng chuyên chọn ngoại hương tay. Chỉ cần bắt giữa phố, còn những nơi ngoài trấn khẩu, hoặc bắt đường , nha môn đều ngơ.”
Cậu út Lữ Trường An tiếp lời, : “Các ngươi nghĩ những thể mở hầm mỏ đen, phận đơn giản ? Chuyện chừng là quan câu kết với cường đạo, hoặc là quan quan tương hộ...”
Lữ thị thì thầm: “Chỗ ngoài trấn khẩu, nha môn quản, trách ngoại địa ngủ phố trả một trăm văn tiền, hóa là tiền giữ mạng! một đêm một trăm văn, mấy trả nổi đây?”
Đại cữu nương ngọn nến lay động, nước mắt đục ngầu lăn dài trong mắt, giọng nghẹn ngào: “Cái thế đạo tàn khốc ... mà sống khó khăn đến ?”
Mọi im lặng, trong lòng buồn bã.
Lời của đại cữu nương, như một tảng đá lớn, đè nặng lên tất cả mặt, khiến họ cảm thấy khó thở.
Sinh thì dễ, sống sót mới khó.
Đặc biệt là trong thời loạn thế như , mạng bé mọn như kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-209-bi-mat-an-giau-trong-dem-toi.html.]
Bên ngoài sân bỗng nhiên thổi tới một trận gió lạnh, thổi cho khung cửa sổ kêu kẽo kẹt, ngọn đèn dầu chao đảo kịch liệt, đổ bóng tối bất an lên gương mặt mỗi .
“Những bắt hầm mỏ đen... cuối cùng đều ?” Lữ Tú giọng căng thẳng, mạnh dạn hỏi.
Lão Đặng đầu im lặng một lát, tháo cây tẩu t.h.u.ố.c lá khô treo tường xuống, gạt một nhúm than từ bếp lửa nồi tẩu.
Theo làn khói xanh bốc lên, lão khàn giọng : “Nửa tháng , một thanh niên trốn thoát từ mỏ quặng , khắp chỗ nào lành lặn, lưỡi cũng cắt mất, ấp úng nửa ngày, cũng gì, cuối cùng ngày hôm thì c.h.ế.t cóng trong tuyết...”
“Lưỡi còn, , các ông trốn thoát từ mỏ quặng ?” Mộ Thất Nguyệt nghi hoặc hỏi.
“Sau trong kẽ móng tay là cặn quặng lưu huỳnh! Hắn nhất định là bắt đào quặng lưu huỳnh!” Lão Đặng đầu hít một t.h.u.ố.c thật sâu, .
Cây tẩu t.h.u.ố.c đột nhiên run lên trong tay lão: “Người đó ngày hôm tìm thấy c.h.ế.t cóng ở bãi tha ma ngoài trấn, mười ngón tay... đều nghiền nát.”
Lữ thị đột nhiên bịt miệng , cái đóm lửa trong tay “đùng” một tiếng rơi xuống đất, nhưng nàng .
Số phận của những thợ mỏ đen quá bi t.h.ả.m!
“Đại tẩu, Nhị tẩu, hai ngày nay chúng trông chừng kỹ bọn trẻ, phép đứa nào chạy lung tung ngoài!” Lữ thị vội vàng dặn dò hai vị cữu nương.
“ đúng, Tú Nhi, Tiểu Phong, các con nhớ kỹ, chạy lung tung sẽ bọn côn đồ bắt hầm mỏ đen, việc ngày đêm, cho ăn, việc thì sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t!”
Đại cữu nương cố ý nghiêm trọng hơn, dọa nạt bọn trẻ, thế hệ của nàng ngày xưa cũng dọa nạt như mà lớn lên.
Ngay lúc , bên ngoài sân đột nhiên truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, như nhiều giẫm lên lá khô lao .
Mộ Thiên Phú định ló đầu thì Lão Đặng đầu túm c.h.ặ.t cánh tay: “Tất cả đừng động đậy!”
Bàn tay gầy gò của Lão Đặng đầu bùng phát sức lực kinh : “Là đội tuần đêm của nha môn!”
Tiếng bước chân dừng ngoài hàng rào, một giọng khàn khàn như gõ trống đồng la lên: “Lão Đặng đầu! Chúng phụng mệnh tuần tra, phàm là nhà nào ngoại lai đến ở đều kiểm tra, mau mở cửa!”
Mọi xong, lập tức cảm thấy .
Không những nha dịch mượn cớ tuần tra, đang ủ mưu gì đây.
Sở Vân Chu phát hiện tay Mộ Thất Nguyệt trong ống tay áo đang nắm c.h.ặ.t một con d.a.o găm, ánh mắt nàng tràn đầy cảnh giác.
Hắn khẽ ấn vai nàng: “Thất Nguyệt, bình tĩnh , bộ nhà ngươi đều ở đây. Nếu thực sự xảy xung đột, khó mà bảo tất cả.”
Mộ Thất Nguyệt khẽ : “Ta hiểu, sẽ cố gắng đối phó. Thật sự , cũng chuẩn cho tình huống nhất.”
Sở Vân Chu gật đầu với nàng.
“Đến đây! Đến đây!” Lão Đặng đầu lớn tiếng đáp , đầu hiệu cho im lặng, khẽ : “Các ngươi mau về phòng , ngàn vạn đừng ngoài!”
Mộ Thất Nguyệt cùng gật đầu, lặng lẽ trốn trong phòng.
Mọi phòng đóng cửa, cánh cửa chính “ầm” một tiếng đạp tung.
Qua khe cửa, Mộ Thất Nguyệt thấy hơn chục đôi ủng quan dính đầy bùn lầy bước qua ngưỡng cửa, đôi ủng đầu tiên... hiển nhiên dính đầy vết m.á.u đỏ sẫm!
Trong lòng nàng khỏi giật thót.