Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 212: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:15:42
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặt trời chân trời mọc, sương mù ven sông dần tan , lộ mặt sông phẳng lặng.

 

Mộ Thất Nguyệt bên bến tàu, gió sông mặn chát lẫn mùi bùn thối xộc mũi, thổi tung những sợi tóc mai lòa xòa trán nàng.

 

Nàng nheo mắt, chiếc thuyền hàng vận tải của quan phủ đang neo đậu ở bến tàu, lông mày cau c.h.ặ.t.

 

Không bến tàu hai chiếc thuyền ?

 

Sao thấy chiếc thuyền hàng Lục Ký , chẳng lẽ bọn họ đêm qua chạy ?

 

“Thất Nguyệt, hỏi thăm qua, các phu khuân vác ở bến tàu đều , đêm qua khi trời tối, tàu hàng Lục Ký rời bến tàu và nhổ neo trong đêm.” Sở Vân Chu , về phía con tàu hàng duy nhất đậu bên cạnh bến.

 

“Chúng chỉ thể hỏi quản sự của con tàu hàng công , xem họ thể cho chúng nhờ một chuyến !”

 

Mộ Thất Nguyệt gật đầu, kịp gì thì phía truyền đến giọng run rẩy của mẫu : “Thất Nguyệt, chúng tìm lão hán hôm qua , ông đưa con một miếng ngư phù ?”

 

Mộ Thất Nguyệt đầu , thấy nhà xuống khỏi xe ngựa, mỗi khuôn mặt đều lộ rõ vẻ mệt mỏi và sợ hãi.

 

Bọn trẻ cuộn tròn trong vòng tay lớn, còn lớn thì nắm c.h.ặ.t những chiếc túi hành lý đơn sơ, đó là bộ gia sản của họ.

 

“Đi thôi, chúng tìm lão hán .”

 

Mộ Thất Nguyệt lấy miếng ngư phù từ trong lòng , phù bài bằng đồng phát ánh sáng lạnh trong nắng sớm. “Thời gian cấp bách, tìm giúp đỡ.”

 

Nàng đưa mắt lướt qua những phu khuân vác lác đác bến, đến gốc cây cong cổ thứ hai, thấy lão hán hôm qua , nàng quên hỏi tên ông.

 

Trên gốc cây cong cổ đó một phu khuân vác khác đang xổm, chừng ngoài bốn mươi, mặt đầy nếp nhăn, trông khá chất phác hiền lành.

 

“Đại thúc .” Mộ Thất Nguyệt tiến lên, đưa ngư phù qua, “Có thể giúp giới thiệu quản sự của tàu hàng ? Chúng lên thuyền.”

 

Phu khuân vác ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia cảnh giác.

 

Y nhận lấy ngư phù lật xem một lát, đ.á.n.h giá một lượt Mộ Thất Nguyệt và những gương mặt xa lạ phía nàng.

 

“Bây giờ lên thuyền?” Phu khuân vác lắc đầu, “Khó lắm, cô nương. Dạo việc vận tải đường thủy tra xét nghiêm ngặt, ai cũng thể tùy tiện lên .”

 

Mộ Thất Nguyệt từ trong tay áo lấy một xâu tiền đồng trăm văn, nhét tay y, “Xin đại thúc giúp tìm quản sự chuyện. Bất kể cuối cùng lên thuyền , tiền đều thuộc về ngươi.”

 

Đôi mắt của phu khuân vác sáng lên, yết hầu lăn động nuốt xuống miếng bánh cuối cùng. Y dậy, phủi bụi quần. “Các, các ngươi đợi ở đây, thử xem .”

 

Nói xong y cầm tiền, liền về phía tàu hàng.

 

Thời gian chờ đợi, từng giây như năm.

 

Mộ Thất Nguyệt vị đại thúc lên thuyền, gật đầu khom lưng chuyện với lính canh thuyền, ánh mắt tràn đầy mong đợi.

 

“Thất Nguyệt, thế nào ? Người đó thể giúp chúng lên thuyền ?” Sở Vân Chu khẽ hỏi.

 

Mộ Thất Nguyệt về phía con tàu hàng ở bến, thong thả : “Chỉ mong thành công.”

 

Sở Vân Chu nhíu c.h.ặ.t mày, ánh mắt lướt qua bốn phía bến tàu. “Chúng chần chừ quá lâu, những quân lính truy bắt của nha môn thể đuổi tới bất cứ lúc nào.”

 

Câu khiến lòng Mộ Thất Nguyệt thắt , “Không lão Đặng đầu bên thế nào , nếu ông câu giờ, e rằng sẽ chịu hình phạt…”

 

Sở Vân Chu , trầm mặc . Y chỉ những gợn sóng lăn tăn hai bên bờ, chút thất thần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-212.html.]

Ước chừng nửa nén nhang, vị đại thúc phu khuân vác trở , phía y còn một gã béo mặc áo Đường bằng lụa thêu hoa văn chìm màu đen, chắc hẳn chính là quản sự.

 

Gã béo tiến gần, Mộ Thất Nguyệt ngửi thấy mùi rượu nồng nặc và hương phấn đậm đặc, hòa lẫn với mùi tanh tưởi của bến tàu, khiến buồn nôn.

 

“Chính là các ngươi lên thuyền?”

 

Quản sự nheo đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh, đ.á.n.h giá Mộ Thất Nguyệt từ xuống một lượt, lướt những phía nàng, khóe miệng nhếch lên một nụ khinh bỉ, “Hừ, một lũ chân đất bùn cũng lên tàu vận tải đường thủy?”

 

Mộ Thất Nguyệt cố nén giận dữ, tiến lên một bước, chắp tay hành lễ, “Quản sự đại nhân, chúng thật sự việc gấp cần về phương Bắc, mong ngài chiếu cố cho.”

 

“Chiếu cố?” Quản sự ha ha lớn, chiếc cằm ngấn mỡ run lên, “Bây giờ là thời thế nào? Sơn phỉ khắp nơi g.i.ế.c phóng hỏa, tàu vận tải đường thủy chính là nơi bảo tính mạng! Các ngươi bao nhiêu chen chúc vỡ đầu lên thuyền ?”

 

“Mong quản sự đại nhân cho chúng một cơ hội lên thuyền, cần bao nhiêu bạc để lên thuyền, ngài cứ một con , nếu phù hợp, chúng sẽ lập tức trả tiền lên thuyền.” Mộ Thất Nguyệt .

 

Hắn đắc ý, đưa một ngón tay mập mạp, ngắn ngủi, : “Bất kể già trẻ lớn bé, tính theo đầu mỗi một trăm lượng bạc. Các ngươi nếu trả đủ tiền thì lên thuyền; lấy thì ở đây chờ c.h.ế.t !”

 

Mộ Thất Nguyệt thấy phía một trận xôn xao, còn tiếng nức nở kìm nén của nương và những khác.

 

Mộ Thất Nguyệt hiểu, họ đang lo lắng lấy tiền ! Kết cục hoặc là của nha môn bắt đại lao, hoặc là ban đêm bắt hầm mỏ đen?

 

Bất kể kết cục nào cũng t.h.ả.m khốc!

 

Mộ Thất Nguyệt thì quá lo lắng về một ngàn năm trăm lượng, nàng vẫn thể lấy , chỉ là cảm thấy đáng giá mà thôi.

 

“Quản sự đại nhân.” Giọng Mộ Thất Nguyệt run run, “Chúng đều là lũ chân đất bùn, bán hết gia sản cũng chẳng còn bao nhiêu bạc… Giá lên thuyền quá cao , mong ngài thông cảm một chút.”

 

“Ít lời vô nghĩa !” Quản sự bất mãn vẫy tay.

 

“Không lên thuyền thì chờ c.h.ế.t ! Nếu đoán sai, phía các ngươi chắc chắn một đám quân lính truy bắt, lấy mạng các ngươi! Một trăm lượng mua một mạng , công bằng !”

 

Giọng điệu hả hê của quản sự, quả thực khiến chán ghét!

 

Mộ Thất Nguyệt c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nén xuống giận dữ trong lòng.

 

Nếu chỉ một nàng, nàng sớm trùm một cái bao tải lên đầu , dạy cho một bài học .

 

Thế nhưng, hiện tại nàng còn lo cho an nguy của gia đình, nên chỉ thể tạm thời nhẫn nhịn.

 

Đợi lên thuyền , sẽ tìm cơ hội dạy dỗ một trận nên !

 

Sở Vân Chu sắc mặt tái mét tiến lên, nắm đ.ấ.m siết đến trắng bệch, “Thất Nguyệt, một ngàn năm trăm lượng bạc ư! Đây, đây quả là cướp tiền mà! Hơn nữa chúng cũng lấy nhiều tiền như !”

 

Mộ Thất Nguyệt đầu ba chiếc xe ngựa, xác nhận xem xe ngựa thể mang lên thuyền .

 

Gã quản sự béo lạnh, “Còn mang xe ngựa ư? Có thể cho các ngươi những tiện dân lên thuyền lắm , còn mang súc vật lên thuyền, đừng mơ tưởng!”

 

cũng thể mang lên thuyền , chi bằng bán chiết giá thôi, “Quản sự đại nhân, chúng thật sự lấy nhiều tiền như , thể gán ba chiếc xe ngựa và hai con ngựa tía cho ngài ? Hiện tại giá thị trường xe ngựa là một trăm năm mươi lượng bạc, một con ngựa tía cũng đáng giá một trăm năm mươi lượng.”

 

Đây là giá vật giá ở Tập Thủy trấn mà tối qua nàng hỏi thăm lão Đặng đầu.

 

Lông mày vị quản sự béo khẽ nhúc nhích, tiến lên xem hai con ngựa, hài lòng gật đầu, ba chiếc xe ngựa.

 

“Ba chiếc xe ngựa , chỉ chiếc xe ngựa sang trọng đáng chút tiền, những chiếc còn thì gì. Ba chiếc xe ngựa thể trừ ba trăm lượng bạc, hai con ngựa tía coi như tệ, là loại dùng để chạy đường dài, thể khấu trừ hai trăm lượng bạc.”

 

Nghe xong lời định giá của vị quản sự béo, nhà Mộ Thất Nguyệt bên đều đau lòng một trận.

 

Mèo Dịch Truyện

 

 

Loading...