Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 215: --- Thủy phỉ lên thuyền?

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:15:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên mặt sông, con thuyền nhỏ chở đầy gỗ va thuyền lớn vận chuyển đường sông, nhanh lật nghiêng. Gỗ thuyền "loảng xoảng" rơi vãi, tung lên những đợt nước lớn.

 

Năm sáu rơi xuống nước vùng vẫy, cánh tay loạn xạ đập mặt nước, b.ắ.n tung những giọt nước. Tiếng kêu cứu xé lòng vọng đến: "Cứu mạng ——"

 

Ba Mộ Thất Nguyệt nép trong bóng tối hành lang, ngón tay bấu c.h.ặ.t khe ván thuyền, ánh mắt chăm chú hai mươi mấy thủy thủ đoàn boong tàu.

 

Bọn họ hình vạm vỡ, sừng sững như những tháp sắt, nhưng lạnh lùng những rơi xuống nước, lệnh, một ai xuống cứu .

 

Mộ Thất Nguyệt còn chú ý thấy tay những thủy thủ đoàn đó đều đặt chuôi đao, ánh mắt cảnh giác quét mặt sông, như thể đang đề phòng điều gì.

 

Quản sự béo Lưu Tam từ khoang thuyền bước , cái bụng phệ nhét trong áo bông phồng lên, trông hệt như một con gấu.

 

Hắn chỉ những rơi xuống nước sông mà c.h.ử.i rủa: "Mẹ kiếp! Từ thứ mắt , thuyền lớn vận chuyển đường sông của quan phủ mà cũng dám đ.â.m ?" Nước bọt b.ắ.n tung tóe mặt một thủy thủ bên cạnh.

 

"Quản sự Lưu, cần thả dây thừng xuống cứu ?" Một thủy thủ trẻ tuổi khẽ hỏi.

 

Lưu Tam mắt hạt đậu lóe lên hung quang: "Cứu cái rắm! Người thuyền nào mà chẳng bơi? Mặc kệ đám tiện dân đó! C.h.ế.t chìm cũng đáng đời!"

 

Hắn đá thủy thủ đó một cước: "Đi! Kêu lão Phong khởi hành! Làm chậm trễ thời gian giao hàng, lão t.ử lột da các ngươi!"

 

Mộ Thất Nguyệt đồng t.ử co , "hàng" trong miệng tên quản sự béo hẳn là quặng lưu huỳnh.

 

Nàng lùi vài bước, hỏi nhỏ Tiểu Hà: "Nếu thuyền xảy chuyện, nên thoát thế nào?"

 

Tiểu Hà chỉ tay về phía đuôi thuyền: "Ở đó một chiếc bè da dê để thoát hiểm, còn hơn mười cái phao cứu sinh."

 

Mộ Thất Nguyệt kinh ngạc trợn tròn mắt, ngờ thời cổ đại cũng "xuồng cứu sinh" – bè da dê! Lại còn phao cứu sinh, đó là một hàng bầu hồ lô thành phao đeo eo.

 

Loại phao đeo eo cũng một hàng ở bên ngoài cửa khoang chứa đồ.

 

"Chị Thất Nguyệt, vì chị đột nhiên hỏi điều ?" Tiểu Hà khó hiểu.

 

Mộ Thất Nguyệt ghé sát tai nàng: "Trong khoang hàng chất đầy quặng lưu huỳnh, chỉ một chút bất cẩn cũng thể gây cháy! Các em cảnh giác, luôn chuẩn sẵn sàng thoát ..."

 

Nàng xong, đuôi thuyền đột nhiên truyền đến tiếng "đùng" nặng nề.

 

Ba đồng thời đầu , khi rõ đó là vật gì, vẻ mặt đều cứng đờ.

 

"Là dây móc! Có sắp leo lên!" Sở Vân Chu .

 

Mộ Thất Nguyệt những thủy thủ đoàn đang tụ tập boong tàu phía mũi thuyền, những dây móc đang thả ở đuôi thuyền, đột nhiên nghĩ đến một khả năng.

 

"Con thuyền chở gỗ là cố ý đ.â.m ! Đánh lạc hướng, để che mắt cho những ở đuôi thuyền lên tàu!" Mộ Thất Nguyệt mơ hồ cảm thấy đang cuốn một âm mưu.

 

"Thủy phỉ chính là dùng dây móc để lên thuyền, trời ạ, chẳng lẽ là thủy phỉ lên thuyền ! Em với trai..." Sắc mặt Tiểu Hà phút chốc trắng bệch.

 

Mộ Thất Nguyệt một tay bịt miệng nàng, ba cúi lom khom lùi bếp. Ngón tay Mộ Thất Nguyệt bấu c.h.ặ.t khung cửa bếp, móng tay gần như cắm sâu gỗ.

 

Đuôi thuyền truyền đến hai tiếng "đùng đùng" nặng nề, tiếp theo là tiếng ma sát nhỏ của dây thừng khi căng .

 

"Là dây móc." Nàng hạ giọng , cảm thấy cổ họng nghẹn : "Ít nhất ba cái móc bám ."

 

"Làm bây giờ? Nếu thủy phỉ leo lên, chúng c.h.ế.t chắc !" Tiểu Hà ôm c.h.ặ.t cánh tay Thất Nguyệt, gấp gáp đến nỗi sắp .

 

"Tiểu Hà, em bình tĩnh một chút, nếu chúng bây giờ đó đ.á.n.h, hai chúng cũng sẽ lộ. Cứ án binh bất động !" Mộ Thất Nguyệt nhẹ nhàng vỗ tay Tiểu Hà.

 

Tiểu Hà buông tay, lo lắng chằm chằm đuôi thuyền.

 

"Sở Vân Chu." Mộ Thất Nguyệt giọng hạ cực thấp.

 

"Cậu về khoang chứa đồ định gia đình , sẽ nhanh ch.óng hội hợp cùng các . Nếu khoang tàu bốc cháy, các mang theo phao cứu sinh, nhảy xuống nước thoát ngay lập tức!"

 

Mộ Thất Nguyệt lòng nặng trĩu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-215-thuy-phi-len-thuyen.html.]

 

Vốn dĩ nàng tưởng lên thuyền là an , bỏ nghìn lạng để lên thuyền cũng tiếc, coi như bỏ tiền mua bình an, nhưng ngờ con thuyền chất đầy quặng lưu huỳnh, càng thêm nguy hiểm!

 

Nàng từ trong hành lý lưng lấy một con d.a.o găm, đưa cho Sở Vân Chu dùng để phòng : "Cây d.a.o găm cầm lấy tự vệ."

 

Sở Vân Chu nhận lấy, tay cầm d.a.o run rẩy, nhưng ánh mắt vô cùng kiên quyết: "Ta một , còn các ?"

 

"Ta sẽ tìm cách lấy chiếc bè cứu sinh đó, mau !"

 

Sở Vân Chu rời , Mộ Thất Nguyệt thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất từ boong tàu, những kẻ lên thuyền ít nhất ba .

 

Tiểu Hà run như cầy sấy, nước mắt lưng tròng: "Nghe một bọn thủy phỉ của bang Hắc Ngư, tháng mới tàn sát thuyền muối ở huyện lân cận! Trên thuyền một ai sống sót..."

 

Mộ Thất Nguyệt ấn vai nàng, an ủi: "Tiểu Hà, em đừng vội, mau tìm trai em lập tức dọn dẹp đồ đạc, chỉ thể mang theo vài món đồ giá trị, những thứ khác mang nữa ."

 

Tiểu Hà lẻn từ cửa hông bếp, về phía nhà ở công nhân xa phía .

 

"Tiểu Hà? Anh đang định tìm em đây! Trên thuyền lộn xộn, em đừng chạy lung tung..." Anh trai Tiểu Hà từ nhà ở công nhân .

 

Tiểu Hà dấu im lặng: "Suỵt!"

 

Nàng vội vàng tăng tốc bước chân, lén lút tiến lên, đẩy trai cùng nhà ở công nhân, đóng cửa .

 

Nàng với tốc độ cực nhanh: "Anh, thủy phỉ lên thuyền ! Mau dọn dẹp vài món đồ giá trị, chuẩn chạy trốn thôi..."

 

Sắc mặt trai nàng đổi lớn: "Cái gì? Thủy phỉ? Ở ?"

 

"Leo lên từ đuôi thuyền, nhanh sẽ lục soát đến đây , chúng hành động nhanh lên!" Tiểu Hà bắt đầu lật hòm, lấy túi tiền.

 

"Còn lấy cái gì nữa? Thủy phỉ là bọn ác nhân g.i.ế.c chớp mắt đó, mau chạy thoát !" Anh trai nàng bước tới kéo nàng ngoài.

 

Tiểu Hà giấu túi tiền trong lòng: "Đi đến khoang chứa đồ, ở đó tiếp ứng, chúng cùng rời !"

 

"Khoang chứa đồ? xa, chỉ là... em ở đó tiếp ứng? Em lừa chứ?"

 

"Suỵt, đừng nữa, mau đến đó là !"

 

Hai cúi lom khom, lén lút mò về phía khoang chứa đồ.

 

Mộ Thất Nguyệt canh giữ trong bếp, một chiếc nỏ nhỏ gọn trong tay nhắm những kẻ mặc đồ đen bịt mặt ở đuôi thuyền.

 

nàng chần chừ mãi tay , bởi vì nàng trang phục của những kẻ mặc đồ đen , cảm thấy quen mắt.

 

Hình như từng thấy ở đó, mũ đầu bọn họ giống khác, đỉnh đầu buộc một b.úi tóc nhỏ.

 

Điều giống hệt trang phục hành của Trì Phong.

 

"Chia quân ba đường, lực truy tìm tung tích Phó Đường chủ, cố gắng đừng g.i.ế.c vô tội..."

 

Mộ Thất Nguyệt , trong lòng nảy sinh nghi hoặc.

 

Thủy phỉ lẽ nào g.i.ế.c vô tội?

 

Chẳng lẽ bọn họ thủy phỉ, mà là đến cứu ?

 

Nàng nhớ Tiểu Hà từng nhắc đến, cùng con thuyền giam giữ mấy bí ẩn, mỗi ngày đều đưa bốn phần cơm xuống .

 

Mèo Dịch Truyện

Chẳng lẽ khoang cùng chính là Phó Đường chủ mà bọn họ cứu?

 

Mộ Thất Nguyệt phận của bọn họ, nhưng nàng tự lộ diện , e rằng vạn nhất bọn họ của Hắc Phong Đường, nàng sẽ lâm thế động.

 

Nàng nghĩ một cách, thăm dò phận của bọn họ.

 

 

 

Loading...