Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 22: --- Giáo nhận chữ

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:12:09
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trương thúc, mấy hôm nay nhà con sửa sang nhà cửa, đồ đạc, cần ít gỗ, con lên núi đốn cây, thật sự thể rảnh rỗi. Một là thời gian, hai là thực sự tự tin để đối phó với con gấu đen đó, con thật sự ngại quá.”

 

Mộ Thất Nguyệt vẫn từ chối lời mời của Trương liệp hộ.

 

6_ Trương liệp hộ mang thịt đến mời, cũng tiện để về tay , thế là nàng nhét hai gói bánh su bính tay để mang về cho lũ trẻ trong nhà ăn giải thèm.

 

“Thất Nguyệt, chuyện con hãy suy nghĩ kỹ , chờ con bận xong chuyện nhà, chúng núi cũng muộn.”

 

Trước khi , Trương liệp hộ để một câu như , vẫn hy vọng thể cùng nàng liên thủ một phi vụ lớn.

 

Mộ Thất Nguyệt đành miễn cưỡng đồng ý sẽ suy nghĩ kỹ.

 

Sau khi Trương liệp hộ rời , Tiểu Bảo đầy nghi hoặc tỷ tỷ Mộ Thất Nguyệt.

 

“A tỷ, Trương liệp hộ đó chịu dạy chúng b.ắ.n cung, đây là cơ hội đến nhường nào! Vì đồng ý với ?” Tiểu Bảo chớp chớp đôi mắt to tròn, nghiêng cái đầu nhỏ hỏi.

 

Mộ Thất Nguyệt khẽ mỉm , trong lòng nàng đương nhiên hiểu rõ, với trình độ cung thuật của căn bản cần khác dạy.

 

Hơn nữa chuyện săn gấu , ẩn chứa rủi ro cực lớn.

 

Lúc , Tiểu Thiên và Tiểu Từ cũng xúm , tò mò vểnh tai rốt cuộc là chuyện gì.

 

Nhìn thấy vẻ mặt mong đợi của lũ trẻ, Mộ Thất Nguyệt nghĩ thầm, nhân cơ hội giảng giải đạo lý cho chúng nó.

 

“Tiểu Bảo , các con còn nhỏ, thể hiểu rõ lắm. Dù rằng học cung thuật quả thực hấp dẫn, nhưng bất kỳ chuyện gì cũng cần trả giá đấy.” Mộ Thất Nguyệt với giọng thâm sâu, ý tứ sâu xa.

 

7_Tiểu Bảo xong lời của A tỷ, mặt lộ vẻ hiểu hiểu hiểu gãi gãi đầu, mở miệng : “Vậy A tỷ thể học cung thuật , chờ luyện bản lĩnh hãy đối phó với những con gấu đen đó chứ.”

 

Mộ Thất Nguyệt nhịn khẽ gõ nhẹ lên đầu Tiểu Bảo.

 

“Đồ ngốc, nào đơn giản như ? Học cung thuật giống như ăn cơm uống nước, cũng giống như luyện võ công , tuyệt đối một sớm một chiều thể luyện thành.

 

Hơn nữa, con gấu đen đó còn hung mãnh hơn hổ nhiều lắm, cho dù cung thuật cao siêu, cũng chắc chiến thắng .”

 

“Vậy A tỷ đừng nữa, gấu đen thể ăn thịt đó!” Tiểu Từ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn đầy vẻ lo lắng.

 

Mộ Thất Nguyệt khẽ mỉm , đưa tay nhẹ nhàng chấm cái mũi nhỏ của , dịu dàng : “Tiểu Từ đúng, chuyện nguy hiểm, chúng thể !”

 

Bốn chị em tiếp tục dọn dẹp đồ đạc.

 

Ngoài cái ghế đẩu đập gãy hai chân , những vật dụng còn đều còn nguyên vẹn, chỉ cần sắp xếp cho gọn gàng, thứ sẽ trở như cũ.

 

Chẳng mấy chốc, trong nhà dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp. Sau đó, Tiểu Thiên và bọn chúng bắt đầu chuẩn bữa tối.

 

Mộ Thất Nguyệt chợt nhớ một chuyện, vội vàng dặn dò: “Tiểu Thiên, hôm nay mua một ít mỡ khổn về, các con nhớ rán mỡ lợn nhé.”

 

“Vâng!” Tiểu Thiên hớn hở đáp.

 

Nghe thấy sắp rán mỡ lợn, Tiểu Bảo và Tiểu Từ cũng vui mừng theo.

 

“Tối nay tóp mỡ ăn !”

 

“Tóp mỡ thơm giòn, chỉ nghĩ thôi thèm chảy nước miếng .”

 

Mộ Thất Nguyệt thấy vẻ hưng phấn của bọn trẻ, lắc đầu.

 

Nàng trở về phòng, cẩn thận tháo chiếc nhẫn treo cổ xuống.

 

Cắt sợi dây vải vốn buộc chiếc nhẫn, từ trong túi lấy một sợi dây màu tím hồng để xỏ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-22-giao-nhan-chu.html.]

Sợi dây hôm nay nàng đặc biệt mua từ một tiệm trang sức phố, tốn năm văn tiền.

 

“Ừm, xỏ như thế trông hơn nhiều.”

 

Nàng đeo chiếc nhẫn dây cổ, giấu trong quần áo, trong lòng vui sướng khôn tả.

 

Tranh thủ lúc rảnh rỗi, nàng nhanh ch.óng vẽ một bản thiết kế giường tầng bằng gỗ.

 

Nàng mở hộp giấy b.út mà Tam gia mang về cho nàng, phát hiện bên trong mấy tờ giấy trắng và một cây b.út than bằng tre.

 

Bút than từ một đoạn tre to bằng cán b.út, hai đầu đều đốt thành than đen, nàng nhẹ nhàng vẽ lên giấy, thể tạo một đường đen nhạt.

 

Điều khiến nàng nhớ đến b.út chì, nhưng b.út than thô hơn b.út chì, khi cần dùng lực mạnh hơn một chút mới thể nét chữ rõ ràng.

 

Là một hiện đại quen dùng b.út cứng, Mộ Thất Nguyệt thích dùng b.út than hơn. Viết b.út lông tay mỏi mệt, nàng chút nào cũng quen.

 

Nàng lấy một tờ giấy trắng từ trong hộp gỗ, trải lên bàn, bắt đầu vẽ bản thiết kế giường gỗ.

 

Giường tầng nàng vẽ là kiểu đơn giản, hẹp rộng, và nàng ghi rõ kích thước lên bản vẽ.

 

“A tỷ, đang vẽ gì ?” Tiểu Từ từ bên ngoài bước , hiếu kỳ gần.

 

“Vẽ bản vẽ giường gỗ.” Mộ Thất Nguyệt cẩn thận đặt bản vẽ thành trong hộp gỗ.

 

“A tỷ, thể dạy chữ ?” Tiểu Từ chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh nước, vẻ mặt tràn đầy mong đợi.

 

Đối với việc học chữ, Tiểu Từ trong lòng tràn đầy khao khát.

 

Nghe lớn trong làng , những cô nương thể đến thành trấn tìm một công việc nhàn hạ đãi ngộ .

 

Nhìn ánh mắt tha thiết của , Mộ Thất Nguyệt khẽ mỉm , dịu dàng : “Đương nhiên thể , A tỷ sẽ dạy nhận tên của .”

 

Vừa , nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Tiểu Từ, từ từ hướng dẫn ba chữ “Mộ Tiểu Từ” thật to trang giấy trắng tinh.

 

“Nào, Tiểu Từ, kỹ nhé, ba chữ chính là tên riêng của —Mộ—Tiểu—Từ!” Mộ Thất Nguyệt kiên nhẫn chỉ chữ giấy, từng chữ một dạy nhận .

 

Tiểu Từ chăm chú chằm chằm ba chữ đó, nghiêm túc theo A tỷ thật lớn: “Mộ—Tiểu—Từ!” Giọng trong trẻo dễ , mang theo chút đáng yêu của trẻ thơ.

 

Ngay đó, Mộ Thất Nguyệt lượt tên của tất cả trong gia đình bên cạnh tên Tiểu Từ.

 

Nhị ca Mộ Tiểu Bảo, Đại ca Mộ Tiểu Thiên, A tỷ Mộ Thất Nguyệt, A đa Mộ Thiên Phú, A nương Lữ Giao Nga.

 

Viết xong, nàng liền bắt đầu từng cái một dạy Tiểu Từ nhận các tên , còn bắt Tiểu Từ hai theo nàng.

 

Tiểu Bảo từ nhà bếp bước , thấy tiếng tên từ trong nhà vọng tới, hiếu kỳ chạy xem rốt cuộc là chuyện gì.

 

Khi thấy A tỷ đang dạy nhận chữ, Tiểu Bảo lập tức hứng thú, vội vàng kéo vạt áo Mộ Thất Nguyệt la lớn: “A tỷ, cũng học chữ!”

 

Mộ Thất Nguyệt dứt khoát gọi cả Mộ Tiểu Thiên , dạy cả ba cùng lúc, khỏi dạy lãng phí công sức.

Mèo Dịch Truyện

 

“Sau mỗi ngày sẽ dạy các nhận chữ mới, hôm nay chúng hết hãy học nhận tên của trong nhà.”

 

Mộ Thất Nguyệt trải tờ giấy tên , cùng ba từng tên mấy lượt.

 

“Thì tên của như thế .” Mộ Tiểu Thiên vui vẻ.

 

“Tên của nét chữ nhiều nhất, khó nhất!” Tiểu Từ chút phiền não.

 

A đa thể đặt cho một cái tên ít nét hơn ?

 

 

 

Loading...