Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 228: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:15:58
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tình hình gần đây của Xưởng nữ công
Người của Mộ Gia Thôn men theo dây thừng từ vách núi xuống, phát hiện chân vách núi một tòa thổ địa miếu bỏ hoang.
26. Tòa thổ địa miếu tuy cũ nát, nhưng ở nơi hoang vắng , hiện lên vô cùng nổi bật.
Các bô lão trong thôn thấy thổ địa miếu, mặt lộ vẻ kính sợ, lũ lượt quỳ xuống khấu đầu, thành tâm cầu nguyện.
“Cầu thần minh phù hộ!”
“Phù hộ của Mộ Gia Thôn chúng bình an vượt qua tai ương !”
“Cầu thần minh phù hộ một nhà năm miệng ăn của chúng bình an vô sự!”
…
Tiếng cầu nguyện của các bô lão nối tiếp vang lên, các thôn dân khác thấy cũng thi theo, cùng quỳ xuống, lặng lẽ cầu nguyện sự che chở của thần minh.
lúc , đột nhiên kêu lên: “Thôn trưởng, ở đây suối!”
Thôn trưởng tiếng vội vàng đến xem xét, chỉ thấy một dòng suối trong vắt từ núi róc rách chảy xuống.
Một còn chạy đến bên suối, dùng tay vục nước rửa mặt, tiện thể đổ đầy nước hồ lô mang theo bên , để uống đường.
Thôn trưởng trong lòng vui mừng, nhớ đây Thất Nguyệt từng , khi xuống vách núi, chỉ cần dọc theo suối chừng hai canh giờ, là thể thấy quan đạo dẫn đến huyện thành .
“Tốt quá !” Thôn trưởng kích động , “Chúng mau ch.óng lên đường thôi, kịp đến huyện thành khi trời tối, nếu cổng thành đóng, sẽ thành !”
Mọi thi hưởng ứng, dậy chỉnh sửa hành lý của , bắt đầu lên đường đến huyện thành.
…
Thanh Thủy trấn, hẻm hai, cửa nữ t.ử công phường chen chúc đầy .
“Cẩm Hoa cô nương, hai cái túi đeo!”
“Ta ba cái!”
“Ta hôm qua đặt cọc , đặt năm cái túi đeo!”
“Mọi đừng chen lấn, túi đeo một lượng bạc một cái! Ai đặt cọc sẽ ưu tiên, mua bằng phiếu.” Cẩm Hoa dẫn các tỷ bày sạp bán túi đeo ở cổng viện.
Những chiếc túi đeo mà các nàng bán, chính là mẫu cặp sách nhà trẻ cỡ lớn mà Thất Nguyệt bảo các nàng đây.
Bên trong túi đeo hai ngăn kẹp, gian bên trong lớn, thể chứa nhiều đồ, bên ngoài còn túi nhỏ bên hông để treo bình nước và khăn rằn, tiện lợi hơn hành lý nhiều.
Những gia đình khá giả trong trấn đều mua vài cái để dự phòng, vạn nhất chạy nạn thì tiện lợi mang theo.
Túi đeo thủ công, lượng tồn kho nhiều, chỉ nửa canh giờ bán hết sạch.
Cẩm Hoa và các nàng thu sạp, đang chuẩn đóng cửa thì Lăng Tuyết trở về.
“Lăng Tuyết, tình hình thế nào ? Bên tiêu cục đồng ý ?” Cẩm Hoa sốt ruột bước tới đón.
Lăng Tuyết sắc mặt ngưng trọng lắc đầu, bước nhanh trong viện, tự rót cho một chén , ngẩng đầu uống cạn, để giảm bớt sự lo lắng trong lòng.
“Gần đây tiêu cục nhận gần như bộ là tiêu , hơn nữa giá cả đắt. Bây giờ hộ tống một huyện thành, ít nhất cũng từ hai mươi lượng bạc trở lên!”
“Cái gì? Hai mươi lượng bạc một ?” Các tỷ kinh hãi, mặt lộ vẻ khó tin.
“Thật quá đắt chứ? Trước đây một chuyến đến huyện thành, phí xe ngựa cũng chỉ hơn một trăm đồng tiền, cho dù là tiêu của tiêu cục, nhiều nhất cũng chỉ một lượng bạc mà thôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-228.html.]
Đầu bếp A Anh kinh ngạc thốt lên, giọng đầy bất ngờ và bất mãn.
27. Tiểu Thúy một bên cũng bất bình phụ họa: “Phải đó, cái giá quả thực còn ác hơn cướp bóc nữa!”
Cẩm Hoa phản ứng của các tỷ , lông mày cũng khẽ nhíu . Nàng trầm tư một lát, nghĩ một ý !
“Vậy chúng tự mua một cỗ xe ngựa, tốn ít tiền theo đội xe của bọn họ, tỷ, một nữ tiêu sư kinh nghiệm, chúng tự chịu trách nhiệm an của .”
Cẩm Hoa đề nghị, ánh mắt nàng rơi Lăng Tuyết, dường như tự tin kế hoạch .
“ đúng, chủ ý của Cẩm Hoa tỷ thật tồi!” Các cô nương khác đều gật đầu tán thành.
Lăng Tuyết một vấn đề khác.
“Hiện giờ các mã hành trong trấn, chỉ còn bán khung xe, ngựa và lừa đều bán hết .” Lời của nàng khiến tâm trạng lập tức trùng xuống.
“Ai da, thì bây giờ? Chúng chẳng lẽ bộ đến huyện thành ?” Tiểu Thúy sốt ruột .
“Cho dù xe ngựa, đội xe của tiêu cục che chở, chỉ dựa vài chúng cũng đến huyện thành !” Cô nương Lăng Tuyết cau mày bổ sung.
Mọi , sắc mặt trở nên ngưng trọng.
“Việc đây? Mấy ngày ngoài mua rau tình hình biên giới nguy cấp, giặc địch một khi phá quan mà , sớm muộn gì cũng sẽ g.i.ế.c đến Thanh Thủy trấn chúng !” Đầu bếp A Anh đầy lo lắng.
Cẩm Hoa c.ắ.n môi, lông mày nhíu c.h.ặ.t hơn, tin tức nàng cũng khác nhắc đến đây.
Trầm tư một lát , nàng hạ quyết tâm, “Không nên chậm trễ, hai ngày chúng nhanh ch.óng rời khỏi đây. Theo tiêu cục tiêu là cách an nhất hiện giờ, cứ đến huyện thành tính .”
Tuy nhiên, đề nghị của nàng đầu bếp A Anh phản đối: “Thế nhưng… giá tiêu của tiêu cục thật sự quá cao, cho dù chúng đập nồi bán sắt, cũng căn bản đủ tiền chi trả !”
Cẩm Hoa liếc , nàng đương nhiên nỗi lo của đầu bếp A Anh. tình thế hiện giờ cấp bách, còn cho phép các nàng do dự nữa.
Nàng hít sâu một , tiếp tục : “Hiện giờ chúng chỉ còn sáu cô nương, cộng thêm nương của Lăng Tuyết, tổng cộng bảy . Nếu tất cả đều ‘tiêu ’, sẽ cần một trăm bốn mươi lượng bạc.”
Mèo Dịch Truyện
Mấy tỷ xong, cảm thấy một trận nhói lòng.
“Nếu như đây, hơn một trăm lượng bạc, đủ để mua một tòa trạch viện rộng rãi trong trấn ! Giờ đây chỉ đủ chi trả phí đường đến huyện thành một chuyến, thật sự quá thiệt thòi!”
“Hiện giờ thời chiến loạn, vật giá leo thang, nếu giữ nhiều tiền bên , e rằng còn cơm mà ăn…” Đầu bếp A Anh nhắc nhở.
Cẩm Hoa gật đầu.
Nàng hiểu nỗi lo của các tỷ , chẳng qua là sợ bạc đủ dùng, đến lúc đó đường chịu đói chịu rét.
Thế là, nàng quyết định giấu giếm nữa, thành thật với : “Các tỷ cần quá lo lắng, xưởng nữ công của chúng trong thời gian ít việc với Hồng Hương Lâu, cũng tích lũy một ít bạc, đủ để chúng chi tiêu đường .”
Nghe nàng , vẫn còn chút bán tín bán nghi.
Thông thường sổ sách của xưởng đều do Cẩm Hoa và Tiểu Thúy hai ghi chép, những khác rõ xưởng rốt cuộc kiếm bao nhiêu bạc.
Tiểu Thúy thấy , vội vàng bổ sung: “Cẩm Hoa thật đó, thời gian công việc của xưởng quả thật tệ, chúng quả thực tích lũy một ít bạc.”
Mọi lúc mới yên tâm một chút.
“Vậy chúng nhanh ch.óng thu dọn một ít đồ đạc, chuẩn một ít lương khô, sáng sớm ngày mai sẽ tiêu cục!” Cẩm Hoa quả quyết , dường như hạ quyết tâm.
“Được! Sáu cái túi đeo giữ đây, đúng lúc thể dùng, bây giờ bắt đầu thu dọn , túi đeo đựng một ít y phục và lương khô, vật quý giá thì để sát .”
Sắp xếp xong việc trong xưởng, Cẩm Hoa gọi Lăng Tuyết cùng một chuyến đến Hồng Hương Lâu, chào hỏi Vương ma ma, về chuyện định lánh nạn.