Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 229: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:15:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bán rẻ gia sản

 

Vương ma ma mặt đầy kinh ngạc.

 

“Thanh Thủy trấn chúng an mà! Không những xung quanh tường cao bao bọc, mà còn của nha môn ngày đêm canh giữ cổng trấn! Các ngươi hà cớ gì ngoài chạy nạn?”

 

Hồng Hương một bên cũng khỏi lộ vẻ kinh ngạc, vội vàng phụ họa.

 

“Vương ma ma đúng! Bây giờ bên ngoài khắp nơi đều là nạn dân lưu lạc, còn bọn thổ phỉ thừa nước đục thả câu quấy phá khắp nơi. Các ngươi ngoài chạy nạn thật sự quá nguy hiểm, chi bằng ở trấn chúng an hơn!”

 

Những khác trong thanh lâu cũng thi khuyên giải.

 

“Phải đó, Cẩm Hoa cô nương, các ngươi đừng ngoài mạo hiểm nữa! Ở đây, nương tựa lẫn , luôn hơn là ở bên ngoài cô độc nơi nương tựa!”

 

Tuy nhiên, mặc dù khổ tâm khuyên nhủ hồi lâu, Cẩm Hoa và các nàng vẫn kiên quyết giữ thái độ, nhất định ngoài lánh nạn.

 

Vương ma ma và những khác thấy , cũng đành bất lực, chỉ đành dặn dò một câu trân trọng, dõi mắt tiễn các nàng rời .

 

Từ thanh lâu trở , các nàng ngừng nghỉ thẳng đến nơi chủ nhà, chuẩn bàn bạc việc trả phòng ngày mai.

Mèo Dịch Truyện

 

Khi chủ nhà thấy các nàng đột nhiên đến thăm, mặt lộ vẻ kinh ngạc. Y nghi hoặc hỏi: “Các nàng gấp gáp tìm như , chuyện gì ?”

 

Cẩm Hoa hít sâu một , chậm rãi đáp lời: “Vâng, chúng quyết định trả phòng ngày mai.”

 

Chủ nhà hiển nhiên liệu tình huống , y nhíu mày, quan tâm hỏi: “Các nàng lánh nạn ?”

 

Cẩm Hoa lặng lẽ gật đầu, trong mắt lộ vẻ bất đắc dĩ cùng lo âu.

 

Chủ nhà thấy , kìm thở dài, : “ các nàng đều là nữ nhi yếu ớt, nam nhân đồng hành, e rằng đường sẽ gặp ít phiền phức!”

 

Cẩm Hoa hiểu sự lo lắng của chủ nhà, nhưng nàng vẫn kiên định : “Chúng nghĩ kỹ , định bỏ chút tiền, cùng của tiêu cục về phương Bắc, đến huyện thành lánh nạn.”

 

Chủ nhà xong, trầm ngâm gật đầu, nhắc nhở: “À, thì . các nàng suy nghĩ cho kỹ, đường thể sẽ nhiều yếu tố bất trắc.”

 

Cẩm Hoa chủ nhà một cái đầy cảm kích, đáp: “Đa tạ ngài quan tâm, chúng sẽ cẩn thận.”

 

Trước đó, xưởng nữ công nộp ba tháng tiền thuê nhà, mà hiện giờ còn hai tháng rưỡi nữa mới hết hạn thuê. Nếu các nàng chọn trả phòng, chủ nhà cần trả cho các nàng hai tháng tiền thuê.

 

Sau một hồi trao đổi, Cẩm Hoa cuối cùng cũng thuận lợi nhận tiền thuê nhà từ chủ nhà. Nàng trong lòng tràn ngập cảm kích, liên tục lời cảm tạ với chủ nhà.

 

Từ chỗ chủ nhà , Cẩm Hoa và các nàng liền thẳng tiến đến tiêu cục. Đến tiêu cục, Cẩm Hoa liền trình bày ý định.

 

Chủ tiêu cục đ.á.n.h giá hai nữ nhân yếu ớt bọn họ, chút do dự: “Theo chúng tiêu nhân thì , nhưng đường hiểm nguy trùng trùng, chúng sẽ cố gắng hết sức hộ tống, song dám đảm bảo các nàng nhất định an .”

 

Lăng Tuyết vội vàng giải thích: “Chúng đều rõ hiểm nguy đó, chỉ cần hộ tống chúng đến huyện thành là .”

 

Chủ tiêu cục thấy các nàng thái độ kiên quyết, liền gật đầu đồng ý: “Được, mỗi hai mươi lượng bạc, giao một thành tiền đặt cọc, sáng mai khởi hành.”

 

Cẩm Hoa lấy túi tiền, thanh toán tiền đặt cọc cho sáu , cầm lấy chứng từ vội vã rời .

 

Các nàng còn đến y quán một chuyến, mua một ít t.h.u.ố.c men thiết yếu và t.h.u.ố.c bột phòng cho chuyến lánh nạn.

 

Sau khi việc dàn xếp thỏa, các nàng vội vã trở về xưởng nữ công.

 

Các cô nương trong xưởng đang thu dọn hành lý, hai vị đầu bếp đang bận rộn chế biến gạo, mì và nguyên liệu còn thành lương khô, bánh bao, bánh nướng, thịt nướng đều đủ.

 

“Đồ đạc nhiều quá, túi đeo tài nào đựng hết ...” Tiểu Thúy đang thu dọn đồ đạc, chút phiền muộn.

 

Cẩm Hoa , thấy lời lầm bầm của nàng, liền dặn dò: “Những vật cần thiết thì hãy bỏ hết , chỉ mang theo y phục, lương khô và t.h.u.ố.c men là những thứ trọng yếu nhất mà thôi.”

 

“Những chiếc chăn bông đều là đồ mới năm nay, vứt bỏ thì tiếc bao!” Tiểu Thúy sờ những chiếc chăn bông mới tinh mềm mại, trong lòng tràn đầy luyến tiếc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-229.html.]

 

“Người của tiêu cục , hiện giờ tiêu quá đông, cho phép mang quá nhiều hành lý, chỉ mang hành trang đeo theo lên xe ngựa!” Cẩm Hoa giải thích cho nàng.

 

Mấy cô nương sờ những chiếc chăn mới giường, thật sự nỡ, Cẩm Hoa nghĩ một cách.

 

“Trên phố cũng kẻ rao bán của cải với giá rẻ, chuẩn lánh nạn. Hay là các nàng đem những thứ cần thiết mang phố bày một sạp nhỏ, bán bao nhiêu thì bấy nhiêu!”

 

“Ý đó!” Tiểu Thúy , lập tức gói ghém vài bộ chăn đệm, ngoài bày hàng.

 

Vừa mới quá ngọ, phố vẫn còn ít qua .

 

Đặc biệt là khu chợ bày bán của cải với giá rẻ, chen chúc xô đẩy, chiếc chăn bông vốn hai lượng bạc một chiếc, nay chỉ bán một lượng bạc.

 

Tiểu Thúy và các nàng trải một tấm chiếu xuống đất, bày ba chiếc chăn bông và gối lên, bắt đầu rao hàng.

 

“Người qua kẻ , xin đừng bỏ lỡ, chăn bông mới tinh, chỉ một lượng bạc một chiếc, còn tặng kèm vỏ chăn!”

 

Theo vài tiếng rao của Tiểu Thúy và các nàng, quả nhiên ít vây quanh, sờ thử những chiếc chăn trong tay các nàng.

 

“Cô nương, chiếc chăn bông thể rẻ hơn chút nữa ! Tám trăm văn tiền thì ?”

 

Tiểu Thúy lắc đầu, “Không thể bớt thêm nữa, chiếc chăn bông là đồ mới tháng , ấm áp lắm đó, tiền vốn cũng gần hai lượng bạc ! Bán lỗ vốn, còn tặng vỏ chăn!”

 

“Một lượng thì mua, đắt quá!” Vị nữ t.ử đang mặc cả lầm bầm lẩm bầm dậy bỏ .

 

Bên cạnh một vị đại thẩm kiểm tra kỹ lưỡng, xác nhận bên trong là ruột chăn bông mới tinh trắng như tuyết, mềm mại, liền móc tiền .

 

“Ta hai chiếc chăn bông , cùng một đôi gối thêu hoa đào.”

 

“Được ạ, sẽ buộc cho thím, tổng cộng một lượng hai trăm văn tiền.” Tiểu Thúy vui vẻ gói ghém cho thím.

 

“Đa tạ thím!” Tiểu Thúy thu tiền, khi tiễn khách rời , nàng trông thấy một vị khách quen thường xuyên ghé xưởng.

 

“Tiểu Thúy cô nương, các nàng rao bán đồ đạc, là định lánh nạn ?”

 

Tiểu Thúy : “Vâng, Lý phu nhân, phu nhân mua chăn bông ? Vẫn còn chiếc cuối cùng.”

 

Lý phu nhân mỉm ý nhị: “Chăn bông thì cần nữa, mua khung thêu và bàn việc trong xưởng của các nàng, còn ?”

 

Tiểu Thúy vội vàng gật đầu: “Vẫn còn ạ! Hiện giờ phu nhân thể trong xưởng hỏi chưởng quầy Cẩm Hoa xem giá bao nhiêu.”

 

“Được!” Lý phu nhân xong, vội vã về phía hẻm hai.

 

Cẩm Hoa ngờ tới, Tiểu Thúy và các nàng ngoài bày sạp, còn thể dẫn khách đến tận cửa.

 

Cuối cùng thỏa thuận một cái giá, bán bộ khung thêu, quầy hàng, bàn việc, dụng cụ pha , đồ dùng nhà bếp trong xưởng, tổng cộng mười lượng bạc.

 

Sau khi xử lý xong các vật dụng trong xưởng, nơi đây trở nên trống rỗng.

 

Các nàng bận rộn mãi cho đến khi trời tối, mới kết thúc.

 

Sáng sớm hôm .

 

Cẩm Hoa dẫn theo một nhóm tỷ , mang theo hành lý đơn giản đến tiêu cục.

 

Lúc trong tiêu cục tụ tập ít chuẩn cùng lên đường, nam nữ, đều mang vẻ mệt mỏi và lo lắng mặt.

 

Các nàng cũng sẽ đặt chân lên những tháng ngày phiêu bạt lánh nạn.

 

Cẩm Hoa thể cảm nhận tâm trạng nặng nề và mờ mịt của các tỷ , nàng theo đội ngũ của tiêu cục, bắt đầu cuộc hành trình lánh nạn.

 

 

 

Loading...