Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 23: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:12:10
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sửa chữa nhà cửa
Sáng sớm, mặt trời lên, cả thôn làng bao phủ bởi một lớp ánh sáng vàng nhạt.
Mộ Thất Nguyệt ăn sáng xong, từ xa thấy Thôn trưởng dẫn theo ba dân thôn khỏe mạnh, vác mấy bó cỏ tranh khô lớn vội vã tới.
Từ xa thấy giọng sang sảng của Thôn trưởng: “Thất Nguyệt , chúng đến sửa nhà cho con đây!”
Mộ Thất Nguyệt mừng rỡ đón: “Ôi chao, thật sự đa tạ các vị, mau mời mau mời !”
Mọi trong sân, đặt công cụ và cỏ khô xuống đất.
“Chúng xem xét tình hình căn nhà , xem chỗ nào cần sửa chữa để chuẩn vật liệu.” Thôn trưởng .
“Vâng, cứ do ngài sắp xếp.” Mộ Thất Nguyệt gật đầu.
Thôn trưởng trầm ngâm quanh nhà một vòng, khi xem xét kỹ lưỡng bên trong lẫn bên ngoài, trong lòng nhanh chủ ý.
Mèo Dịch Truyện
Ông với Mộ Thất Nguyệt: “Trên tường mấy vết nứt rõ rệt, những vết nứt sửa chữa cẩn thận. Nếu đợi đến mùa đông, nhà sẽ lọt gió khắp nơi, tối ngủ chắc chắn sẽ lạnh đến chịu nổi !
Mái nhà lợp bằng cỏ tranh cũng mỏng manh, nếu gặp ngày mưa, e rằng bên trong nhà khó tránh khỏi dột.”
“Ồ, ngài xem nên sửa chữa thế nào? Cần dùng những vật liệu gì, còn mong Thôn trưởng chỉ rõ ạ.” Mộ Thất Nguyệt chớp chớp đôi mắt linh động, vẻ mặt thành khẩn Thôn trưởng.
“Những vết nứt tường cần trát bằng đất sét, mái nhà cũng cần lợp thêm một lớp cỏ tranh nữa, cho nó dày dặn hơn, như khi trời mưa mới dột.”
“Được, cứ theo phương pháp của Thôn trưởng mà sửa chữa. Cần gì ngài cứ việc .” Mộ Thất Nguyệt xắn tay áo chuẩn việc.
“Con chờ một lát.” Thôn trưởng đầu phân công việc cho những dân đến giúp.
“Cẩu Đản, hai các con nhanh tay lên, mau đến gò đất thấp phía thôn đào ít đất sét về, đất sét là vật liệu nhất để trát tường, độ dính lớn thể bịt kín những vết nứt một cách c.h.ặ.t chẽ!”
Cẩu Đản , lập tức phấn khởi, đáp: “Được ạ! Chúng đào ngay đây!”
Hắn liền gọi hai bạn đồng hành khác, ba vác cuốc và bao tải vài dụng cụ, như một cơn lốc vội vã chạy về phía gò đất thấp phía thôn.
Mộ Thất Nguyệt bóng lưng họ xa, trong lòng vui vẻ.
Lại Thôn trưởng lên tiếng dặn dò: “Thất Nguyệt , con xem cánh cửa và cửa sổ , đều mục nát chịu nổi , khắp nơi đều là lỗ thủng. Con mau tìm Tam gia thợ mộc trong thôn mua ít ván gỗ về .”
“Được ạ!” Mộ Thất Nguyệt chút do dự gật đầu, cất bước chạy về nhà Tam gia.
Nàng bước như bay, chốc lát đến cửa nhà Tam gia.
“Tam gia gia, mở cửa ạ, giang hồ cứu mạng ạ!” Mộ Thất Nguyệt đập cửa, cất cao giọng gọi.
Mãi một lúc , trong nhà mới truyền tiếng đáp chậm rãi của Tam gia: “Ai ? Sao mà vội vàng hấp tấp thế!” Cùng với tiếng dứt, Tam gia từ từ mở cửa phòng.
“Tam gia gia, là cháu đây, Thất Nguyệt đây ạ! Cháu mượn vài tấm ván gỗ để sửa chữa cửa và cửa sổ trong nhà. Ngài yên tâm, đợi cháu c.h.ặ.t cây xong, nhất định sẽ trả cho ngài gấp đôi!” Mộ Thất Nguyệt mặt mày tươi , vội vã .
Tam gia thấy nàng vẻ mặt hấp tấp, kìm khóe miệng khẽ nhúc nhích, lộ nụ hiếm hoi.
“Chớ vội chớ vội, con bé con. Lại đây đây, con xem góc tường , còn vài tấm ván gỗ sẵn đấy, con bao nhiêu thì tự chọn .”
Nghe , Mộ Thất Nguyệt lập tức mừng rỡ khôn xiết, liên tục lời cảm ơn: “Đa tạ Tam gia gia, thật sự đa tạ ngài!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-23.html.]
Dứt lời, nàng liền chờ nữa mà xổm xuống, cẩn thận lựa chọn, chỉ chốc lát nhặt năm sáu tấm ván gỗ, ước chừng chắc là đủ dùng.
Thế là dậy, một nữa bày tỏ lòng ơn với Tam gia: “Đa tạ Tam gia gia, những tấm ván gỗ đủ . Vậy cháu xin phép , đợi khi nào cháu rảnh rỗi sẽ ghé thăm ngài ạ.”
Mộ Thất Nguyệt đang định , phía đột nhiên truyền đến giọng Tam gia: “Ấy, khoan , Thất Nguyệt , cái bản vẽ giường gỗ hai tầng con vẽ xong ?”
Mộ Thất Nguyệt vội vàng dừng bước, đáp: “Vẽ xong ạ, Tam gia gia, cháu đưa cho ngài xem ngay đây.”
Nàng bỏ một tay , thò túi áo mò mẫm một lúc, lấy một tờ bản vẽ gấp gọn gàng đưa cho Tam gia.
Tam gia nhận lấy bản vẽ mở xem, đôi mắt lập tức sáng bừng, kìm liên tục tấm tắc khen ngợi.
“Ôi chao, tuyệt diệu quá! Thật là kỳ diệu khó tả! Thiết kế cấu trúc tinh xảo như , thật cái đầu nhỏ của con rốt cuộc nghĩ bằng cách nào chứ.”
Đối mặt với lời khen của Tam gia, Mộ Thất Nguyệt chút ngượng ngùng , giải thích: “Thật cháu từng thấy kiểu dáng trong sách, đại khái nhớ nên vẽ thôi ạ.
Tam gia gia, Thôn trưởng và còn đang gấp gáp chờ dùng gỗ , cháu nhanh ch.óng về giúp việc đây, ngài cứ theo bản vẽ mà , đợi chúng rảnh rỗi sẽ từ từ chuyện kỹ hơn.”
Nói xong, Mộ Thất Nguyệt ôm c.h.ặ.t những tấm ván gỗ trong lòng, vội vã chạy về phía căn nhà của .
Sau một ngày đục đẽo sửa chữa, căn nhà tu bổ gần như tất, trừ bức tường vây quanh sân vẫn sửa.
“Tường vây nhất nên xây bằng đá thì mới chắc chắn.” Thôn trưởng bức tường đất của nhà nàng, bọn đòi nợ đẩy đổ một mảng lớn, quả thực quá kiên cố.
“Tìm nhiều đá như ạ?” Mộ Thất Nguyệt cũng xây tường vây cao hơn một chút.
“Ở Hạ Hà Loan bên nhiều tảng đá lớn, chỉ là đường hẹp khó khăn, xe bò thể qua . Nếu thuê vận chuyển, tốn thời gian tốn sức, đáng.” Thôn trưởng xong lắc đầu.
“Hạ Hà Loan? Vậy hai ngày nữa sẽ xem, tìm cách mang ít đá về.” Mộ Thất Nguyệt .
“Vậy đợi khi nào con đá , sẽ dẫn đến giúp con xây tường vây.”
“Được, tiên xin thanh toán tiền công hôm nay cho các ngài, vật liệu cộng tiền công là bao nhiêu ?” Mộ Thất Nguyệt đại khái tính toán một chút.
Thôn trưởng cùng nàng đối chiếu liệu.
Hôm nay nàng bao một bữa trưa, ba bó cỏ tranh khô họ mang đến tính ba mươi văn, tiền công mỗi ba mươi văn, ba giúp việc cộng thêm Thôn trưởng, bốn tổng cộng một trăm hai mươi văn tiền công, tính cả tiền vật liệu tổng cộng một trăm năm mươi văn.
Mộ Thất Nguyệt lấy một trăm năm mươi văn thanh toán cho Thôn trưởng: “Hôm nay các ngài vất vả , là ở ăn bữa tối hãy về?”
Thôn trưởng từ chối: “Không cần cần, việc đều xong , bữa tối chúng sẽ ăn ở chỗ con .”
Họ nhận tiền xong, nhanh nhẹn thu dọn công cụ rời .
“A tỷ, nấu cơm đây.” Tiểu Thiên xắn tay áo, chuẩn bếp.
“Được, nhà nghỉ ngơi một lát.” Nàng mệt đến nỗi rã rời.
Đến bữa tối, A nương tỉnh dậy tinh thần , dậy cùng ăn cơm, khẩu vị cực kỳ , đầu tiên ăn hai bát cơm.
Mọi thấy đều vui mừng.
“A nương uống t.h.u.ố.c của Lý lang trung kê, hai ngày nay tinh thần hơn nhiều, xem t.h.u.ố.c hợp bệnh .”
“Hai ngày nữa Lý lang trung sẽ đến tái khám, bệnh của A nương sẽ nhanh ch.óng khỏi thôi.”