Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 230: --- Hang núi tránh mưa qua đêm
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:16:00
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió lạnh mang theo những hạt mưa lạnh lẽo, dệt thành một tấm lưới xám xịt trung.
Những lánh nạn đường rụt cổ , khó khăn lội qua bùn lầy.
“Thiên Phú, trời mưa càng lúc càng lớn ...”
Lữ thị ấn khuôn mặt tím tái vì lạnh của Tiểu Từ lòng, run rẩy : “Môi đứa nhỏ xanh ngắt , chúng tìm một chỗ nào đó tránh mưa ?”
“ , cứ tránh mưa thôi, thời tiết mưa phùn ẩm ướt thế lạnh thấu xương nhất, vạn nhất cảm lạnh thì chút nào!”
Hai vị cữu nương ôm lấy đứa con út của , khó khăn bước , chân sâu chân cạn.
Mộ Thiên Phú ở phía đội ngũ dừng bước, y giơ tay lau mặt, trong lòng bàn tay đọng nước mưa lẫn bùn cát.
“Cái nơi quỷ quái ...” Y nheo mắt về bốn phía xám xịt, “ngay cả một túp lều tranh tránh mưa cũng !”
Mộ Thất Nguyệt về phía , phát hiện trong màn mưa dày đặc bóng núi ẩn hiện xa xa, lập tức chủ ý.
“Phụ , xem kìa – phía xa một ngọn núi, chúng đến khu rừng chân núi đó tránh mưa .”
“Được! Mọi cố gắng thêm một lát nữa, đến chân ngọn núi phía , chúng sẽ tìm một chỗ thích hợp nghỉ chân!” Mộ Thiên Phú xong, dắt Tiểu Bảo nhanh ch.óng bước chân, lao về phía .
Những khác nhao nhao đuổi theo.
“Phụ , con thật sự nổi nữa ...” Tiểu Phong kéo lê bước chân nặng nề, mệt đến thở hổn hển.
“Lại đây, phụ cõng con một đoạn.” Lữ Trường An xổm xuống, cõng đứa con trai út, tiếp tục lên đường.
Mộ Thất Nguyệt dẫm lên mặt đường lầy lội, mỗi bước đều vô cùng khó khăn, trong lòng nàng khẽ thở dài một tiếng.
Nỗi đau lớn nhất trong đời, gì hơn thế , rõ ràng trong gian vẫn còn một cỗ xe ngựa, nhưng đành chọn cách bộ, vì ngựa kéo xe.
Một nhóm vất vả lội bộ, cuối cùng cũng đến chân núi.
Nơi đây một khu rừng rậm rạp, cây cổ thụ cao ch.ót vót, mưa phùn bên ngoài lọt , ánh sáng cũng tối.
“Chúng cứ nghỉ chân ở đây .” Mộ Thiên Phú cầm đại đao gốc cây lớn, vỗ lá mục và cỏ dại mặt đất.
Tục ngữ ‘đả thảo kinh xà’ (đánh cỏ động rắn), y đang xua đuổi rắn rết côn trùng đất.
“Bây giờ là giờ nào ?” Mộ Thất Nguyệt lấy dư đồ, xem họ đang ở vị trí nào.
“Chắc là giờ Dậu, trời sắp tối .” Sở Vân Chu ước lượng thời gian, báo giờ cho nàng.
Mộ Thất Nguyệt nhanh ch.óng đổi giờ trong đầu, giờ Dậu, tức là từ năm đến bảy giờ chiều.
Thời tiết thế thích hợp để tiếp tục lên đường nữa, tìm một nơi thích hợp để nghỉ qua đêm.
Nàng xem lộ tuyến dư đồ.
Họ xuất phát từ bến cảng Tập Thủy trấn, ở thuyền một thời gian, khi xuống thuyền ngừng vó ngựa lên đường, cũng hiện giờ đến .
“Tiểu Hà, các ngươi thường xuyên thuyền, hẳn quen thuộc vùng ? Chúng đang ở vị trí nào ? Ngọn núi tên gì?” Mộ Thất Nguyệt tìm Tiểu Hà hỏi đường.
Tiểu Hà cũng hiểu rõ lắm, may mà ca ca nàng quen thuộc.
“Chỗ là Chu Khẩu Sơn, cách Bắc Châu huyện thành còn năm mươi dặm.”
Mộ Thất Nguyệt tại chỗ, trong lòng thầm suy tính.
Mèo Dịch Truyện
Năm mươi dặm đường, đây thật sự một đoạn đường ngắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-230-hang-nui-tranh-mua-qua-dem.html.]
Huống hồ con đường cổ lộ tệ hại như thế , càng thêm khó khăn trùng điệp. Nàng ước tính để hết đoạn đường , ít nhất cũng tốn ba bốn canh giờ.
Nàng ngẩng đầu lên bầu trời, chỉ thấy mây đen dày đặc, trời dần tối.
Thời tiết như , tiếp tục lên đường hiển nhiên là lựa chọn khôn ngoan. Thế là, Mộ Thất Nguyệt đầu với phụ :
“Phụ , trời còn sớm nữa , thêm thời tiết thế , chúng vẫn nên mạo hiểm tiếp tục lên đường. Tối nay cứ tìm một chỗ thích hợp ở qua đêm .”
Mộ Thiên Phú gật đầu, bày tỏ sự đồng tình với quan điểm của nữ nhi. Mộ Thất Nguyệt quanh bốn phía, hy vọng tìm một nơi gần nguồn nước, như , họ chỉ giải quyết vấn đề nước uống, mà còn tiện lợi cho việc vệ sinh cá nhân.
“Khu rừng trông cũng tệ, thể chắn gió che mưa.” Mộ Thiên Phú chỉ một khu rừng xa .
Tuy nhiên, Mộ Thất Nguyệt lắc đầu. Nàng cảm thấy nơi đây cách quan đạo quá gần, đêm đến ngủ e rằng mấy an . “Chúng vẫn nên tìm quanh đây, kiếm một nơi kín đáo hơn .”
Tiểu cữu Lữ Trường An đề nghị: “Vậy chúng chia tìm, sẽ về phía bờ sông xem .”
Mộ Thất Nguyệt cảm thấy ý kiến tồi, liền gật đầu đáp: “Được, sẽ xuống chân núi xem thử, một nén nhang, đây hội họp.”
Sau khi dặn dò xong, Mộ Thất Nguyệt cầm lấy đại đao, xoay bước rừng.
Sở Vân Chu và mấy cũng nhanh ch.óng phân công, lượt về phía bờ sông và sâu trong rừng, bắt đầu tìm kiếm địa điểm thích hợp để nghỉ qua đêm.
Lữ thị và các cữu nương thì dẫn theo lũ trẻ tránh xa quan đạo, nấp một tảng đá lớn, họ gặm lương khô, yên lặng chờ đợi những khác trở về.
Mộ Thất Nguyệt dọc theo rìa rừng, nơi đây đường , bốn phía là cỏ dại cao ngang nửa .
Khi sắp đến chân núi, nàng thấy tiếng suối chảy róc rách, nhanh một thác nước nhỏ hiện mắt.
Dưới chân thác là bãi đá lớn và hồ nước xanh biếc. Nàng gần mới phát hiện, gần đó một sơn động hoang phế.
Miệng hang vài mảnh gốm vỡ, tựa hồ đây từng ở. Nay miệng hang mọc đầy cỏ dại, trông vẻ bỏ hoang từ lâu.
Mộ Thất Nguyệt vén đám cỏ dại, bước xem xét, phát hiện miệng hang hẹp, nhưng bên trong là một cảnh giới khác.
Sau khi miệng hang rẽ một cái, bên trong là một hang động lớn hơn, địa thế bằng phẳng, trông thích hợp để ở.
Nàng vui vẻ bước khỏi sơn động, phi nhanh về báo tin cho nhà.
Nửa nén nhang , tất cả nhà đều theo nàng đến sơn động .
“Đám cỏ dại ở miệng hang đừng động , dùng để che giấu là nhất.” Mộ Thất Nguyệt dặn dò.
Mọi nơi , đều vô cùng hài lòng.
“Thật quá, ở trong hang thể tránh gió che mưa, tối nay cuối cùng cũng thể ngủ một giấc ngon lành !” Lữ thị vui vẻ dắt Tiểu Từ và Tiểu Bảo sơn động.
“Mọi đặt xong hành lý thì ngoài giúp nhặt củi, lấy nước, cắt một ít lau sậy về tối nay trải nền.” Mộ Thất Nguyệt , cầm đại đao về phía một bụi trúc bên cạnh.
Đây là trúc rừng, to bằng cánh tay. Mộ Thất Nguyệt c.h.ặ.t bảy tám cây, gọt sạch cành lá, kéo về ngoài miệng hang để dùng.
Lữ thị nhổ một nắm lau sậy khô héo chổi, sai Tiểu Thiên cùng dọn dẹp sơn động. Những tảng đá lớn khiêng sang một bên, nhanh dọn dẹp một đất sạch sẽ.
Củi lửa nhặt về.
Mọi ăn ý đốt lửa, dùng ống trúc đun nước sôi, dùng thanh trúc hâm nóng màn thầu và thịt khô.
Mộ Thất Nguyệt còn từ hồ nước bắt mấy con cá về, tối thêm bữa ăn cá nướng!
Hai vị thím cùng tiểu ba cùng thu thập lau sậy, ba bốn bó khiêng sơn động, chiếu ngủ ấm áp nhanh trải xong.
Đại chẳng từ hái về hai nắm lá dâu non, ăn như rau rừng. Y còn tiện tay mang về một xấp lá dâu già to bằng bàn tay, rửa sạch thể dùng để gói thức ăn.