Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 231: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:16:01
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bị cự tuyệt ngoài cửa
Tất cả đều bận rộn, trong hang ngoài hang đều bóng dáng họ, phối hợp vô cùng ăn ý. Chẳng mấy chốc, một bữa tối nóng hổi sẵn sàng!
Mèo Dịch Truyện
Hai vị thím tiên trải một lớp lá dâu sạch lên tảng đá bằng phẳng, đó họ lượt chất đầy đủ loại thức ăn lên lá dâu, khiến thèm thuồng.
Hấp dẫn nhất là bốn con cá nướng vàng ươm giòn rụm . Tuy gia vị gì, chỉ rắc một ít muối, nhưng điều đó hề ngăn cản nó tỏa mùi hương mê hoặc.
Trong mấy ống trúc lớn là canh rau rừng, bên trong thịt hun khói khô và một ít muối, nóng hổi bốc . Uống hai ngụm, thể lập tức ấm áp.
Trên mấy thanh trúc dài, xếp ngay ngắn từng hàng màn thầu nóng hổi, trắng trẻo mũm mĩm, thấy thèm ăn.
Ngoài , còn thịt khô và dưa muối món ăn kèm, khiến khẩu vị đại khai.
“Nào, mau ăn khi còn nóng!” Lữ thị nhiệt tình chào hỏi, giọng lộ rõ sự hài lòng với bữa tối .
Mọi nhao nhao hưởng ứng, cầm lấy những dụng cụ ăn uống đơn giản bằng thanh trúc, bắt đầu thưởng thức bữa tối ngon lành .
“Ừm, cái màn thầu thật ngon, mùi thơm của trúc!” Tiểu Từ vui vẻ , mặt nàng tràn ngập nụ thỏa mãn.
Hóa , những chiếc màn thầu nướng thanh trúc, do đó hấp thụ hương thơm thanh mát của trúc, mang một phong vị độc đáo.
Hương vị độc đáo khiến Tiểu Từ khen ngớt, cũng khiến những khác nhao nhao gật đầu tán thưởng.
Trên con đường chạy nạn , thể ăn một miếng thức ăn nóng hổi như , đủ để khiến rưng rưng nước mắt!
…
Ngay lúc họ đang ăn tối trong sơn động, làng Mộ gia đường gặp một khó khăn ngờ tới.
Vốn dĩ họ thuận lợi đến ngoài cổng thành huyện Bình Khang giờ Thân buổi chiều, lòng tràn đầy vui mừng, nghĩ rằng thể huyện thành lánh nạn.
điều họ ngờ tới là, giữa ban ngày ban mặt, cổng thành huyện Bình Khang đóng c.h.ặ.t. Các thôn dân sốt ruột kêu gọi cả buổi trời ngoài thành!
những hộ vệ canh giữ đầu thành ngơ tiếng kêu của họ, thờ ơ đáp.
“Xem đám hộ vệ thể mở cửa cho chúng !”
“Quê hương về , huyện thành Bình Khang, thôn trưởng, bây giờ?”
Các thôn dân lập tức hoảng loạn.
Trời dần tối, bụng họ đều còn đói meo!
Thôn trưởng quanh, phát hiện ngoài thành còn ít lưu dân đang nán , họ cũng cự tuyệt ngoài cửa, nơi nào để .
Người làng Mộ gia khi hỏi thăm khắp nơi mới , huyện thành Bình Khang phong tỏa từ hơn nửa tháng .
Thôn trưởng tin , lông mày nhíu c.h.ặ.t : “Hơn nửa tháng… Tính thì, khi nhà Thất Nguyệt bọn họ đến, huyện thành Bình Khang phong tỏa !”
Mộ Thiên Quý ở một bên thôn trưởng , trong lòng đột nhiên thắt , vội vàng hỏi: “Thôn trưởng, nhà Thất Nguyệt bọn họ cũng ở trong thành Bình Khang ?”
Thôn trưởng gật đầu, ngữ khí trầm trọng : “Từ thời gian mà suy đoán, lúc nàng đến, huyện thành Bình Khang chắc hẳn cũng phong tỏa .”
Mọi xôn xao cảm thán ngớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-231.html.]
Thôn trưởng trầm tư một lát : “Có điều… đứa trẻ Thất Nguyệt đầu óc linh hoạt, hơn nữa trong tay nàng chắc cũng ít bạc. Nói chừng nàng thể tìm cách thông quan, huyện thành Bình Khang !”
Mộ Thiên Quý thôn trưởng , thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn lo lắng : “Hy vọng là , chúng cũng mong gia đình các nàng bình an vô sự.”
“Thành Bình Khang chúng , tiếp theo ?”
Các thôn dân lo lắng về phía thôn trưởng.
Thôn trưởng lau mặt một cái, bất đắc dĩ : “Trời tối , tối nay chỉ thể tạm thời ở chân tường , tạm bợ qua đêm .”
Thành cao ngất của huyện Bình Khang trong màn đêm, tựa như một bức hào rãnh thể vượt qua, ngăn cách hơn trăm miệng ăn của làng Mộ gia ở bên ngoài.
Dưới chân tường thành tụ tập hàng trăm lưu dân, , trong khí tràn ngập mùi mồ hôi và thở tuyệt vọng.
Mộ Thiên Quý dựa tường canh giữ vợ con, từ trong bọc lấy hai chiếc màn thầu cứng như đá, bẻ thành miếng nhỏ, chia cho các con đang trân trân bên cạnh.
“Ăn , màn thầu cứng, các con từ từ ăn.” Hắn giọng khàn khàn, yết hầu chuyển động nuốt nước bọt.
“Cha, ăn , con và Quả Nhi chia một nửa là .” Mộ Tiểu Hoa sáu tuổi nhét màn thầu cho , khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu đôi mắt sáng ngời!
“Cha, màn thầu cứng quá, con ăn nổi…”
“Quả Nhi ngoan, chúng tối nay chịu đựng một chút, ngày mai cha sẽ nghĩ cách đưa các con thành.” Mộ Thiên Quý an ủi các con.
“Quan gia! Xin ơn mở cửa cho chúng thành ! Làng chúng giặc cướp hoành hành, thật sự còn đường sống nữa !” Một lão hán tóc hoa râm trong làng quỳ xuống dập đầu. Tiếng đầu đập phiến đá trầm đục khiến cũng xót lòng.
“Cút ngay! Còn ồn ào nữa là phóng tên đấy!” Trên tường thành truyền đến tiếng quát nghiêm khắc, lập tức một mũi tên lông vũ “vút” một tiếng cắm xuống cách lão hán xa, lông trắng ở đuôi tên vẫn còn rung rinh.
Đám đông xôn xao một trận nhanh yên tĩnh. Cảnh tượng như hôm nay diễn bảy tám . Đối với các thị vệ giữ cửa thì thành quen mắt .
Thôn trưởng Mộ Đức Hậu còng lưng tới, “Thiên Quý , bảo lấy hết đồ thể giữ ấm , tối nay e là trời sẽ giảm nhiệt.”
Mộ Thiên Quý gật đầu, định dậy, chợt phía tây truyền đến một trận than.
Vài lưu dân quần áo rách rưới đang vây quanh một t.h.i t.h.ể, một phụ nhân ngã quỵ xuống đất, giọng đến khản đặc.
“Ai da, c.h.ế.t một nữa.” Lưu dân bên cạnh thở dài một tiếng, tựa hồ đây là chuyện thường ngày .
Người làng Mộ gia nhao nhao liếc , trong lòng kinh ngạc.
Ngay lúc , một trận gió lạnh đột nhiên quét tới, cuốn lên khắp trời cát bụi. Mộ Thiên Quý thấy , vội vàng dùng tay áo che mặt con gái, sợ gió cát tổn thương làn da non mềm của nàng.
Luồng gió lạnh chỉ mang theo cát bụi, mà còn kèm theo một mùi hôi thối mục rữa đến ghê tởm. Mùi vị giống như thổi từ phía bãi tha ma đến , khiến buồn nôn.
Mọi nhao nhao mùi hôi thối kinh động, vội vàng bịt miệng mũi , sợ mùi vị chui khoang mũi .
Ngay lúc đều cảm thấy ghê tởm mùi hôi thối , một vị trưởng bối lớn tuổi của làng Mộ gia đột nhiên nắm lấy cánh tay thôn trưởng, mặt đầy kinh hãi.
“Đại Xuyên , nơi nên ở lâu ! Mỗi khi đại tai hoạ sẽ nhiều c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể kịp chôn cất, bốc mùi sẽ dễ gây dịch bệnh đấy! Người làng chúng nhất định tránh xa , ngàn vạn đừng để dịch bệnh lây nhiễm!”
Các thôn dân làng Mộ gia lời của vị lão nhân cùng làng , trong lòng đều chút sợ hãi.
Bọn họ từng nghĩ đến việc lánh nạn thể c.h.ế.t cóng c.h.ế.t đói, thậm chí lưu khấu đ.á.n.h c.h.ế.t, nhưng từng nghĩ đến chuyện dịch bệnh bùng phát.
Mọi tự chủ mà dùng tay áo của , che c.h.ặ.t miệng mũi.