Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 232: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:16:02
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tú Nhi bắt
Trong sơn động, lửa trại tí tách nổ.
Mọi ăn no cơm, đang vây quanh đống lửa trò chuyện.
Lữ thị thêm mấy cành củi, thở dài : “Nếu một cái nồi thì , còn thể đun chút nước nóng cho các con lau .”
“Ra ngoài tha hương, thể lúc nào cũng vác nồi theo? Dùng ống trúc cũng thể đun nước nóng, tuy ít một chút, nhưng đun nhiều ống là .” Đại thím nhanh nhẹn dọn dẹp bát đũa.
“Cũng , cái ống trúc còn to hơn nắm đ.ấ.m của , đun một ống cũng đủ rửa mặt .”
Lữ thị vui vẻ dậy, từ một đống ống trúc mới trong góc chọn hai cái lớn nhất, chuẩn lấy nước.
“Cô cô, cháu cùng với .” Lữ Tú cầm hai ống trúc, cũng theo.
Mộ Thất Nguyệt đang cùng Sở Vân Chu bọn họ xem bản đồ, bàn bạc chuyện ngày mai lên đường.
Bọn họ đang trò chuyện, đột nhiên thấy một tiếng thét ch.ói tai từ hướng hồ nước truyền đến, đều kinh hãi!
“Là giọng của Tú Nhi! Xảy chuyện gì ?” Đại thím ném cái chổi trong tay, chạy ngoài xem xét.
Những khác vác đại đao nhao nhao theo .
Mộ Thất Nguyệt xông khỏi miệng hang, chỉ thấy A Nương lảo đảo chạy về, vội vàng chạy lên đón bà.
“A Nương? Sao ? Tú Nhi biểu tỷ nàng ?”
Lữ thị lóc kêu la: “Tú Nhi kéo rừng ! Mau, mau cứu !”
Mọi , lập tức nóng như lửa đốt.
Đại cầm đại đao xông lên phía , hai mắt đỏ bừng, “Tú Nhi! Tú Nhi đừng sợ, cha đến cứu con đây!” Giọng đầy vẻ sốt ruột và tức giận.
“Sở Vân Chu, ngươi ở chăm sóc và Tiểu Thiên bọn họ!” Mộ Thất Nguyệt rút d.a.o găm , nhanh ch.óng chạy về phía rừng cây.
Cha nàng và hai vị theo sát phía .
Mộ Thất Nguyệt tốc độ nhanh, tựa như một con báo săn xuyên qua rừng cây. Trong rừng liên tục truyền đến tiếng kêu cứu của Lữ Tú, trong lòng nàng sốt ruột thôi.
Tiếng kêu cứu của Lữ Tú truyền đến từ sâu trong rừng, nàng theo tiếng mà đuổi theo, nhưng nhanh còn tiếng động nữa.
Trong lòng nàng giật thót, ! Biểu tỷ thể đ.á.n.h ngất, hiện giờ thấy tiếng nàng nữa.
“Tú Nhi, Tú Nhi!” Đại từ phía truyền đến.
Mộ Thất Nguyệt thấy phía dấu vết kéo lê, xem bước chân thì bọn chúng chỉ một !
Lòng Mộ Thất Nguyệt thắt .
Biểu tỷ bất cứ lúc nào cũng nguy hiểm đến tính mạng! Nàng tranh thủ từng giây từng phút.
Nàng men theo vết kéo mà tiếp tục tới, phát hiện một vạt cỏ đè bẹp và vài cành cây gãy. Trên một cành cây trong đó, vắt vẻo một mảnh vải vụn nhỏ.
Mèo Dịch Truyện
Chính là mảnh vải từ chiếc áo bông màu đỏ nhạt mà biểu tỷ Lữ Tú mặc hôm nay.
Nàng nắm c.h.ặ.t chủy thủ, liền nhanh ch.óng đuổi theo.
Phía , sâu trong rừng rậm, mơ hồ truyền đến tiếng chuyện trầm thấp.
“Tiểu nương nương còn khá là mơn mởn…”
“Đại ca gái trinh! Ngươi chớ giở trò gì đó!”
“Ô ô ô…” Tiếng nức nở vật vã phát khi bịt miệng.
Mộ Thất Nguyệt cảm thấy một trận hàn ý từ sống lưng xộc lên.
Nàng lặng lẽ tiếp cận nguồn âm thanh, xuyên qua kẽ hở của bụi cây, thấy một cảnh tượng khiến m.á.u huyết ngưng đọng.
Lữ Tú trói năm hoa, ném mặt đất, miệng nàng nhét giẻ rách, trong mắt tràn ngập nước mắt kinh hoàng.
Ba gã đàn ông vạm vỡ vây quanh nàng, một tên trong đó đang dùng bàn tay dơ bẩn sờ soạng khắp nàng, bên hông chúng đều dắt những con đoản đao sáng loáng, ẩn chứa sát khí mịt mờ.
Lúc , đại cữu và cũng đuổi kịp, chứng kiến cảnh tượng , lập tức kìm nén .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-232.html.]
“Súc sinh!” Đại cữu gầm lên một tiếng giận dữ, giương đại đao xông ngoài.
Mộ Thất Nguyệt lao v.út tới, sát cánh chiến đấu cùng ông.
Phụ nàng và tiểu cữu cũng đuổi kịp, vung đại đao lao lên phía .
Cuộc tập kích bất ngờ khiến bọn cường đồ trở tay kịp.
Đại cữu một đao bổ về phía kẻ “tay heo sàm sỡ” , tên vội vàng né tránh, nhưng vẫn c.h.é.m rách vai, phát một tiếng kêu đau đớn.
Mộ Thất Nguyệt nhanh ch.óng đòn bồi, c.ắ.t c.ổ tên , m.á.u văng tung tóe khắp đất.
Hai tên cường đồ còn thấy , lập tức kinh hãi, tức khắc rút đoản đao bên hông, c.h.é.m về phía Mộ Thất Nguyệt!
Mộ Thất Nguyệt nhanh nhẹn nghiêng tránh né, chủy thủ trong tay xẹt qua một đạo hàn quang, để một vết m.á.u cổ tay tên cường đồ.
“A!” Tên cường đồ đau đớn, đoản đao rơi xuống đất.
Mộ Thất Nguyệt thừa cơ tấn công, chủy thủ trong tay nàng khẽ lướt qua, trực tiếp c.ắ.t c.ổ, nhanh gọn dứt khoát.
Bên , đại cữu và chế phục tên cường đồ xảo quyệt cuối cùng, trói cây.
“Đại ca, cần diệt ?” Lữ Trường An một tay cầm đại đao đặt lên cổ tên cường đồ, đầu hỏi.
Tên cường đồ thấy tình thế , đột nhiên thổi một tiếng huýt sáo ch.ói tai.
“Không ! Chúng đang gọi đồng bọn!” Chuông cảnh báo trong lòng Mộ Thất Nguyệt vang lên dữ dội, “Phụ , đại cữu, đưa biểu tỷ Tú Nhi rời !”
Mộ Thất Nguyệt nhận nguy hiểm, một tay kéo Lữ Tú mặt đất dậy, cắt đứt dây trói nàng. Lữ Tú run rẩy, gần như vững , đại cữu bước tới đỡ nàng.
“Tú Nhi , đừng sợ, phụ ở đây!”
“Mau! Mau !”
Đoàn Mộ Thất Nguyệt nhanh ch.óng rút lui theo đường cũ. chân Lữ Tú dường như thương, khập khiễng, tốc độ chậm.
Trên quan đạo truyền đến từng trận tiếng vó ngựa, hiển nhiên chỉ một hai đang tới gần.
“Có tới! Lại còn cưỡi ngựa nữa chứ! Chẳng lẽ bọn chúng là sơn phỉ gần đây ?!” Mộ Thiên Phú cũng thấy tiếng vó ngựa.
Đại cữu hai lời, trực tiếp cõng Lữ Tú, vội vã chạy về phía sơn động.
Quân truy đuổi phía càng lúc càng gần, Mộ Thất Nguyệt thậm chí thể thấy tiếng thở dốc nặng nề của chúng.
“Chúng cứ thế thì chạy thoát .” Mộ Thất Nguyệt nghiến răng , đột nhiên dừng bước, “Phụ , hãy đưa biểu tỷ Tú Nhi về sơn động , sẽ dẫn dụ bọn chúng!”
“Không ! Làm quá nguy hiểm!” Mộ Thiên Phú dứt khoát từ chối, trong mắt tràn ngập lo lắng.
Cháu gái cứu, nhưng con gái cũng thây trở về.
“A phụ, còn thời gian nữa! Bọn chúng tiến rừng ?” Mộ Thất Nguyệt kiên định phụ .
“Ta chạy nhanh, cho dù bắt, cũng năng lực tự bảo vệ mà thoát , sẽ chuyện gì !” Không đợi phụ thêm điều gì, nàng xoay chạy về một hướng khác, cố ý tạo tiếng động lớn.
“Ở đằng đó! Huynh mau đuổi theo!” Bọn cường đồ quả nhiên mắc mưu, đa quân truy đuổi đều chuyển hướng theo phương nàng Mộ Thất Nguyệt bỏ chạy.
Mộ Thất Nguyệt như một con mèo rừng nhanh nhẹn xuyên qua rừng cây.
Nàng cố ý chạy vòng, thỉnh thoảng dừng tạo vài tiếng động, để đảm bảo quân truy đuổi mất dấu.
Đối phương là hơn mười tên cường phỉ, khi thấy nàng, chúng liền xuống ngựa đuổi theo, tốc độ nhanh.
Tim Mộ Thất Nguyệt đập dồn dập, nhưng nàng luôn giữ cảnh giác, nhất định tranh thủ đủ thời gian cho phụ và .
Đột nhiên, chân nàng hẫng một cái, cả đổ về phía .
Hóa đó là một sườn dốc ẩn khuất, nàng lăn vài vòng mới dừng , đau nhức. Tệ hơn là, nàng thấy quân truy đuổi tới gần đỉnh dốc.
Mộ Thất Nguyệt cố nén đau dậy, quanh tìm nơi ẩn nấp. Dưới đáy sườn dốc một bụi cây rậm rạp, nàng chút do dự chui , nín thở.
Bọn cường đồ trượt xuống sườn dốc, quanh. “Tiểu cô nương chạy ?”
“Chia tìm! Nàng chạy xa !”