Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 235: --- Phong Ba Vào Thành
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:16:05
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya.
Mộ Thất Nguyệt đang ngủ say trong sơn động, nhưng bên Cẩm Hoa lúc mới bắt đầu thành.
Ba chiếc xe ngựa thùng đen lăn đường đá xanh, lặng lẽ dừng ngoài cổng đông Bình Khang huyện thành. Chuông đồng trục xe quấn c.h.ặ.t bằng vải, chỉ còn thấy tiếng vó ngựa nhẹ nhàng và tiếng bánh xe lăn đều.
Xe ngựa dừng vững, phu xe giả tiếng cú mèo kêu.
Vài tiếng , tên lính gác tường thành ló đầu , đ.á.n.h xe phía giơ đèn ngựa lên, chiếu sáng mặt , hạ giọng : “Là !”
Tên lính gác gật đầu với .
Rồi lặng lẽ xuống thành lầu, nhanh cửa đông mở một khe hở.
“Hàng hóa của ai, bao nhiêu?” Tên lính gác dù tư ý cho thành, nhưng cũng cần rõ lai lịch của bọn họ, nếu là từ biên cảnh đến, cho bao nhiêu bạc cũng dám cho thành.
“Đều là của Trấn Thanh Thủy, mười lăm , lộ dẫn đều ở đây .” Phu xe đưa một xấp giấy tờ lộ dẫn qua.
Tên lính gác nhận lấy giấy tờ lộ dẫn, đưa tay đòi thêm đồ vật. Phu xe vội vàng móc hai tờ ngân phiếu nhét cho , “Tổng cộng một trăm năm mươi lượng, ngài xem.”
Tên lính gác thu đồ, mượn ánh nến trong cửa thành xác nhận ngân phiếu và lộ dẫn đều vấn đề, lúc mới mở rộng cửa một chút.
“Mọi , bảo bọn họ động tĩnh nhỏ thôi.” Tên lính gác dặn dò.
“Yên tâm , đường dặn dò kỹ .”
Cẩm Hoa cùng các tỷ lượt xuống xe ngựa, theo đội ngũ lặng lẽ lẻn cổng thành.
Thật xe ngựa của bọn họ đến ngoại ô Bình Khang thành từ lâu, sư phụ áp tiêu bảo bọn họ nghỉ chân ở quán cách thành mười dặm, cho đến khi trời tối mới thành.
Ở quán đó, Cẩm Hoa Bình Khang huyện thành đóng cửa thành một tháng nay , bình thường chỉ cho chứ cho !
Tuy nhiên, của tiêu cục hứa, hai mươi lượng tiền tiêu là tiêu cục sẽ bao đưa thành.
Bây giờ xem , trong hai mươi lượng bạc đó, mười lượng là phí thành!
“Các ngươi thành , đừng chạy lung tung, kẻo gây họa cho ! Tối nay sẽ sắp xếp chỗ ở cho các ngươi, sáng mai các ngươi lĩnh lộ dẫn thể tự rời .”
Tên lính gác dặn dò xong, giao một xấp lộ dẫn cho tiếp ứng, bảo dẫn nghỉ ngơi.
Trong thành lệnh giới nghiêm! Ai vi phạm sẽ đ.á.n.h hai mươi trượng, phạt mười lượng bạc!
Những quy tắc đường đến, của tiêu cục dặn dò bọn họ .
Phải tuân theo sự sắp xếp, mới thể thuận lợi thành, nếu chỉ thể như những lưu dân khác, ngủ ngoài cổng thành!
Cẩm Hoa cùng đoàn theo tiểu ca dẫn đường.
Người dẫn bọn họ tránh những con đường lớn, những con hẻm vắng vẻ, quanh co khúc khuỷu, đến một sân viện cũ kỹ ven tường thành.
Cẩm Hoa cùng các tỷ sân viện hẻo lánh , im ắng một cách kỳ lạ, chút dám cửa.
“Mau , khi trời sáng ai phép rời khỏi sân viện !” Tiểu ca dẫn đường thúc giục.
Cẩm Hoa lờ mờ cảm thấy , sợ rằng ổ sói thì sẽ bao giờ nữa.
Tiểu ca dẫn đường vẻ lo lắng của nàng, bực bội giải thích: “Sở dĩ sắp xếp các ngươi ở đây một đêm, là vì các quán trọ trong thành sớm đông nghẹt .
Mà các ngươi nửa đêm mới thành, nhất thời tìm chỗ ở, nếu nhiều như lang thang đường, gây chuyện gì thì phiền phức lắm!”
“Tỷ Cẩm Hoa, đừng lo lắng, chúng cứ xem xét tình hình tính!” Lăng Tuyết nhẹ nhàng vỗ vai Cẩm Hoa, an ủi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-235-phong-ba-vao-thanh.html.]
Cẩm Hoa bộ dạng tự tin của Lăng Tuyết, trong lòng an tâm một chút.
Dù Lăng Tuyết vốn luôn đáng tin cậy, nàng thì chắc sẽ vấn đề gì lớn.
Cẩm Hoa hít một thật sâu, định thần , gật đầu : “Được thôi, chúng hãy xem.”
Nói đoạn, Cẩm Hoa liền nắm tay mấy tỷ khác, cùng bước sân viện.
Trong sân một cây, một giếng, trông hết sức u tĩnh.
Tiểu tư dẫn đường đến giữa sân, dừng bước, từ trong túi lấy một chùm chìa khóa, lượt mở khóa từng phòng.
“Chư vị, gian phòng nơi đây sắp xếp như , nam nữ phân biệt, nam nhân ngụ tại đông sương phòng, nữ nhân ngụ tại tây sương phòng.” Tiểu tư chỉ tay về phía sương phòng hai bên đông tây.
Cẩm Hoa quan sát đoàn , phát hiện phần lớn là nam nhân, còn nữ nhân thì chỉ bảy các nàng mà thôi.
Mọi bàn bạc đôi chút, cùng về phía tây sương phòng. Đẩy cửa , đập mắt là một gian thông phô (giường chung) rộng rãi, dù giường chiếu đơn sơ nhưng đủ chỗ cho mười ngủ.
Điều đáng mừng là chăn đệm giường dọn dẹp sạch sẽ, hề mùi lạ.
“Đêm nay chúng tạm thời nghỉ ngơi ở đây .” Cẩm Hoa đề nghị.
“Ngoài cửa một vại nước, bên cạnh còn mấy cái chậu rửa mặt, lấy nước về rửa mặt.”
“Ta cùng nàng.”
Tiểu Thúy và Tiểu Cúc cùng lấy nước, còn Lăng Tuyết đang đỡ mẫu của nàng xuống nghỉ ngơi.
Cẩm Hoa đưa mắt quanh, cuối cùng tìm một chỗ ngủ ở tận cùng bên trong thông phô.
Nàng cẩn thận đặt hành lý của lên đó, dù nàng còn mang theo một ít bạc, tuyệt đối cẩn thận.
Cẩm Hoa đặt bọc đồ gối, cẩn thận vén góc chăn. Ngoài cửa sổ, ánh trăng như nước, xuyên qua song cửa sổ đổ xuống mặt đất những bóng hình lốm đốm.
Tiểu Thúy và Tiểu Cúc bưng chậu nước, bước cẩn thận, thần sắc chút hoảng hốt, như thể điều gì khuất tất .
“Đã xảy chuyện gì?” Cẩm Hoa thấy , vội vàng khẽ hỏi, giọng lộ rõ vẻ lo lắng.
Tiểu Thúy căng thẳng quanh, ghé tai Cẩm Hoa, hạ giọng : “Trong sân hình như đang canh gác, lúc chúng lấy nước, thấy hai bóng đen ở góc tường .”
Sắc mặt Cẩm Hoa lập tức trở nên nghiêm trọng, nàng đầu Lăng Tuyết, chỉ thấy Lăng Tuyết cũng nhíu mày.
Lăng Tuyết dậy, đến bên cửa sổ, mượn ánh trăng mờ nhạt ngoài.
Quả nhiên, ở cổng viện, mơ hồ thể thấy hai bóng cầm đao, bọn chúng yên bất động ở đó, như thể đang chờ đợi điều gì.
“Xem chúng theo dõi.” Lăng Tuyết khẽ , giọng mang theo chút bất lực.
Những kẻ thu lộ dẫn văn thư của các nàng, chẳng là để ngăn các nàng chạy trốn ? Bây giờ còn phái đến giám sát, e rằng bọn chúng còn ý đồ khác nữa chăng?
Trong lòng Cẩm Hoa chợt thắt , nàng nhận tình cảnh hiện tại của các nàng vô cùng bất lợi, khá động.
“Mau xuống ngủ , sáng mai trời sáng, chúng sẽ lập tức rời khỏi đây.” Cẩm Hoa .
Tiểu Thúy và Tiểu Cúc đều gật đầu, tỏ vẻ đồng tình. Sau khi rửa mặt xong, liền chui chăn nghỉ ngơi.
Mèo Dịch Truyện
Lăng Tuyết phụ trách canh gác.
Nàng thổi tắt đèn dầu trong phòng, cả căn phòng chìm bóng tối. Từ khe cửa sổ, nàng lén lút chằm chằm hai tên hắc y nhân ở góc sân, trong lòng thầm cầu nguyện.
Hy vọng thể tai qua nạn khỏi, bình an vô sự!