Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 243: --- Kiếp nạn của gia đình tam thúc

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:16:14
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dân làng Mộ gia thôn lúc đường chạy nạn, gặp sơn phỉ chặn đường cướp bóc, đang hoảng loạn mà tứ tán tháo chạy.

 

"Thôn trưởng! Bọn sơn phỉ khốn nạn chuyên nhắm trẻ con!" Một phụ nhân ôm đứa bé đang thét loạng choạng chạy qua, tiếng kêu t.h.ả.m thiết x.é to.ạc màn đêm.

 

Thôn trưởng Mộ Đại Tùng lòng như lửa đốt, "Mọi đừng hoảng sợ! Phải đoàn kết một chỗ, cùng chống sơn phỉ, mới thể bảo vệ lũ trẻ!"

 

Trong màn đêm mờ mịt, thôn trưởng khản cả giọng, nhưng căn bản ai lời ông, đặc biệt là những gia đình con nhỏ, ôm con chạy nhanh đến mức tưởng!

 

Đoàn kết là sức mạnh, đạo lý ai cũng hiểu.

 

những lưu dân tay tấc sắt , mặt bọn sơn phỉ tàn nhẫn g.i.ế.c như ngóe, thì chẳng khác nào những con gà yếu ớt mặc xẻ thịt.

 

Trong giờ phút sinh t.ử, ai dám lơ là nửa phần.

 

Thôn trưởng dân làng chạy tán loạn, như một đống cát rời, nặng nề thở dài một .

 

Người Mộ gia thôn vốn dĩ đang đợi cơ hội thành ở bên ngoài cổng thành Bình Khang huyện, nhưng sáng nay bên ngoài Bắc Châu huyện thành trại tị nạn dành cho lưu dân, quan phủ mỗi ngày đều phát cháo và rượu cứu tế.

 

Thế là tất cả lưu dân bên ngoài thành Bình Khang nhao nhao chạy về Bắc Châu huyện thành kế bên, Mộ gia thôn cũng nhanh ch.óng theo .

 

Không ngờ, đường gặp sơn phỉ chặn đường cướp bóc, bọn chúng chỉ bạc, mà còn bắt trẻ con.

 

Chính vì thế mà Mộ gia thôn mới thất lạc.

 

Giờ khắc , gia đình Mộ Thiên Quý chạy rừng ẩn nấp, nhưng bọn sơn phỉ thấy nhà ba đứa trẻ, liền giơ đuốc đuổi trong rừng.

 

Mộ Thiên Quý ôm con trai Tiểu Phong chạy trốn trong rừng, hai tên sơn phỉ quấn lấy. An thị dẫn hai cô con gái tiếp tục chạy sâu rừng, một tên sơn phỉ ở phía truy đuổi ngừng.

 

"Hoa Nhi, Quả Nhi, mau chạy ! Đừng đầu !" An thị vội vàng chặn tên sơn phỉ đang xông tới, giành thêm thời gian chạy trốn cho các con gái.

 

"Nương—"

 

Tiếng của hai tỷ vang vọng trong rừng.

 

Hoa Nhi và Quả Nhi loạng choạng chạy về phía trong rừng, phía là bóng tối vô định, phía là sơn phỉ truy đuổi ngừng.

 

Cành khô cỏ dại cứa rách mu bàn tay và má của các nàng, đau rát bỏng, nhưng các nàng dám dừng chút nào.

 

Không ngờ, hai nàng mềm chân, đồng loạt ngã một hốc cây mục ruỗng. Hốc cây quá sâu, nhưng xung quanh tối đen như mực.

 

"Tỷ tỷ... sợ." Quả Nhi ôm c.h.ặ.t cánh tay tỷ tỷ.

 

"Suỵt! Quả Nhi đừng lên tiếng..." Hoa Nhi bịt miệng .

 

"Hừ! Xem các ngươi chạy !" Tên sơn phỉ đuổi kịp, thở hổn hển ngoài cửa hang.

 

Hắn cắm đuốc khe đá bên cạnh, vứt bỏ đại đao, xoa xoa tay chuẩn bắt bằng tay .

 

"Hề hề, nữ oa càng đáng tiền, lão t.ử bắt hai đứa thì phát tài !"

 

Bàn tay thô tráng thò hốc cây lục lọi lung tung, gây hai tiếng thét ch.ói tai, kinh động bầy chim trong rừng bay v.út lên.

 

30. "Mau đây!" Hắn ghé miệng hang, bàn tay lớn thò vồ mạnh, tóm cánh tay của một trong hai nữ oa, tiếng thét ch.ói tai càng thêm đinh tai nhức óc.

 

"Tỷ tỷ!" Trong hốc cây vọng tiếng Quả Nhi xé lòng, Hoa Nhi lôi khỏi hốc cây, tay chân nhỏ bé vùng vẫy loạn xạ, nhưng vô ích.

 

Tên sơn phỉ mặt mày hung ác rút sợi dây thừng, đang chuẩn trói nàng , đúng lúc , một trận tiếng ch.ó sói điên cuồng sủa đột nhiên vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của rừng núi.

 

"Gâu gâu gâu!"

 

Cùng với tiếng kêu hung mãnh đó, một bóng đen như tia chớp lao v.út khỏi rừng, trực tiếp phóng tới tên sơn phỉ.

 

"A!" Tên sơn phỉ biến cố bất ngờ dọa cho kinh hãi thét lên một tiếng, sợi dây thừng trong tay cũng theo đó mà rơi xuống.

 

Hoa Nhi kỹ, lập tức kích động kêu lớn: "Vượng Tài! Cứu chúng ! Vượng Tài!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-243-kiep-nan-cua-gia-dinh-tam-thuc.html.]

 

Thì , bóng đen chính là con ch.ó sói của nhà Tiểu Thiên ca ở cạnh bên – Vượng Tài!

 

Chỉ thấy Vượng Tài như một con dã thú hung mãnh, c.ắ.n c.h.ặ.t cánh tay tên sơn phỉ, mặc cho giãy giụa thế nào cũng chịu buông tha.

 

Cánh tay tên sơn phỉ răng sắc nhọn của Vượng Tài c.ắ.n rách, m.á.u tươi tuôn như suối, nhuộm đỏ tay áo .

 

"A! Đau quá! Ngươi cái tên súc sinh đáng c.h.ế.t !" Tên sơn phỉ đau đến nhe răng trợn mắt, nhịn c.h.ử.i rủa ầm ĩ.

 

Thế nhưng, Vượng Tài ngơ tiếng c.h.ử.i rủa của , vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t cánh tay , chịu buông lỏng nửa phần.

 

Cánh tay tên sơn phỉ càng lúc càng đau, cuối cùng chịu nổi, buông tay rời khỏi nữ oa, sang dùng tay tấn công Vượng Tài.

 

Thế nhưng, tốc độ của Vượng Tài cực nhanh, linh hoạt né tránh đòn tấn công của tên sơn phỉ, tiếp tục c.ắ.n c.h.ặ.t cánh tay buông.

 

Sau một hồi vật lộn kịch liệt, tên sơn phỉ dần dần rơi thế hạ phong.

 

Đánh giáp lá cà, căn bản đối thủ của con ch.ó sói to lớn .

 

Không qua mấy hiệp, Vượng Tài bất ngờ c.ắ.n một miếng cổ họng tên sơn phỉ, chỉ một tiếng "rắc", cổ họng c.ắ.n nát, tại chỗ bỏ mạng.

 

"Vượng Tài!"

 

Hoa Nhi thấy , vùng vẫy dậy từ đất, mặt đầy vết nước mắt, nước mũi và nước mắt lẫn lộn, trông vô cùng t.h.ả.m hại.

 

Nàng chạy về phía Vượng Tài, miệng ngừng kêu: "Vượng Tài, đừng ! Quả Nhi vẫn còn trong hang, đợi kéo lên!"

 

"Gâu gâu..." Cùng với những tiếng sủa dồn dập, Vượng Tài sốt ruột vẫy đuôi, bên ngoài cửa hang.

 

Dù hai tỷ chủ nhân của Vượng Tài, nhưng cũng là bạn chơi cùng lớn lên từ nhỏ ở nhà hàng xóm.

 

Vượng Tài coi các nàng là một nửa chủ nhân .

 

"Tỷ tỷ!" Đột nhiên, trong hốc cây truyền một tiếng kêu sợ hãi.

 

"Quả Nhi, đừng sợ! Tỷ tỷ ở đây mà!" Hoa Nhi vội vàng an ủi, "Tỷ tỷ sẽ ném dây xuống, nhất định nắm c.h.ặ.t nhé, tỷ tỷ sẽ kéo lên!"

 

Hoa Nhi nhanh ch.óng ném sợi dây thừng trong tay hốc cây, sốt ruột chờ Quả Nhi nắm lấy dây.

 

Một lát , nàng cảm thấy sợi dây kéo căng, liền dùng hết sức mà kéo lên.

 

Thế nhưng, vì Hoa Nhi sức lực quá nhỏ, dù nàng cố gắng thế nào cũng thể kéo Quả Nhi lên .

 

"Gâu gâu!" lúc Hoa Nhi cảm thấy tuyệt vọng, Vượng Tài chạy tới, c.ắ.n lấy vạt áo nàng, dùng sức kéo về phía , giúp Hoa Nhi cùng kéo Quả Nhi lên.

 

Đáng tiếc, sức lực của Vượng Tài cũng hạn, như cũng tác dụng lớn.

 

Vượng Tài buông miệng , bồn chồn chạy chạy .

 

Đột nhiên, nó c.ắ.n lấy một đoạn dây thừng, vòng qua rễ cây chạy trở .

 

Một một ch.ó dùng rễ cây điểm tựa, dốc hết sức kéo về phía . Mỗi kéo đều khiến Quả Nhi đến gần miệng hang hơn một chút.

 

Cuối cùng, một hồi nỗ lực gian khổ, Quả Nhi cứu lên thành công.

 

"Tỷ tỷ! Oa oa... Quả Nhi sợ hãi!" Quả Nhi kéo lên, liền nhào lòng Hoa Nhi tỷ tỷ, òa lên.

 

"Gâu gâu!" Vượng Tài kêu hai tiếng đầy bất an.

 

Mèo Dịch Truyện

Hoa Nhi nhận thấy sự bất an của Vượng Tài, lập tức bịt miệng Quả Nhi, "Suỵt, im lặng, đến!"

 

Hai tỷ nương theo Vượng Tài ẩn trong bụi rậm gần đó, nín thở căng thẳng dõi mắt , tiếng sột soạt mỗi lúc một gần.

 

Trái tim các nàng cũng theo đó mà thắt từng hồi.

 

 

 

Loading...