Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 245: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:16:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mộ Thiên Quý lập tức dậy, “Mấy vị tráng sĩ, chớ hiểu lầm, chúng đang ở đây tránh sơn phỉ.”

 

Ba nghi ngờ kỹ từ xuống , bởi vì họ đều dính m.á.u, nên hề giảm bớt cảnh giác, một trong đó thì thầm:

 

“Đại ca, xem họ và con ch.ó đều vấy m.á.u, nãy chúng lên núi, thấy mấy t.h.i t.h.ể sơn phỉ c.h.ế.t t.h.ả.m, thể là do họ tay.”

 

Ba căng thẳng nuốt nước bọt, mặt lộ rõ vẻ cảnh giác và đề phòng.

Mèo Dịch Truyện

 

Người cầm đầu khẽ ho khan hai tiếng, : “Chúng cũng là kẻ chạy nạn, đồng bệnh tương liên, mỗi một ngả, nước sông phạm nước giếng…”

 

Nói xong, họ cảnh giác chằm chằm Vượng Tài, từng bước dịch chuyển, về hướng khác trong rừng.

 

Mộ Thiên Quý và An thị ba xa, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Thời buổi loạn lạc ai cũng tự lo , đối với lạ đều vô cùng cảnh giác đề phòng, sợ đối phương ám hại, vạn kiếp bất phục.

 

“Thiên Quý, tiếp theo đây? Là tiếp tục lên núi, xuống núi?” An thị thể quyết định.

 

Tiếp tục lên núi e rằng gặp mãnh thú, xuống núi thì chạm đám thổ phỉ, ắt hẳn lành ít dữ nhiều, đúng là tiến thoái lưỡng nan.

 

Mộ Thiên Quý cũng đắn đo, lúc Vượng Tài “Gâu gâu” hai tiếng, c.ắ.n ống quần kéo kéo, dường như dẫn xem thứ gì đó.

 

“Vượng Tài hình như đang nhắc nhở chúng điều gì đó?” Mộ Thiên Quý một tay giơ đuốc, một tay bế Tiểu Phong theo.

 

An thị dắt Hoa Nhi, Quả Nhi lẽo đẽo phía , họ theo Vượng Tài xuyên qua rừng, đến sườn phía bắc thung lũng, phát hiện một sơn động.

 

“Tuyệt quá, chúng sẽ qua đêm ở đây.”

 

Họ nhặt một ít cành khô ở cửa động, đốt một đống lửa trong động, An thị dùng cỏ khô dọn dẹp sơn động, rắc một ít bột t.h.u.ố.c đuổi rắn rết xung quanh, cả nhà bốn quây quần bên đống lửa sưởi ấm.

 

Vượng Tài phục ở gần cửa động, lặng lẽ canh gác.

 

Đống lửa kêu tí tách, An thị và lũ trẻ dựa , mơ màng , Mộ Thiên Quý nhắm mắt dưỡng thần, tai lắng tiếng gió vù vù bên ngoài.

 

 

Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, gia đình Mộ Thất Nguyệt và hai nhà mợ quây quần bên , Sở Vân Chu và Tiểu Hà cũng một bên.

 

“Thất Nguyệt, con triệu tập chuyện gì cần bàn bạc ?” Tiểu Lữ Trường An hai tay đút túi, lạnh đến co rụt cổ hỏi.

 

Lữ thị mang một cái chậu than đến, đặt trong nhà cho sưởi ấm, mới xuống.

 

Mộ Thất Nguyệt hắng giọng, vẻ mặt nghiêm trọng : “Hôm nay phố, biên cảnh thành vỡ…”

 

Mọi xong, hít một ngụm khí lạnh.

 

“Thật ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-245.html.]

 

Mộ Thất Nguyệt gật đầu, “Ta tin ở quán , còn Sở Vân Chu ở hiệu sách cũng tin tương tự, e là tin tám phần là thật!”

 

Mọi lập tức hoảng loạn.

 

“Thành vỡ , địch quân quan… Vậy Mộ gia thôn chẳng gặp nguy hiểm ?”

 

“May mà chúng chạy thoát sớm!”

 

Tam thúc bọn họ vẫn còn ở trong thôn, cha cũng đang ở Thanh Thủy trấn…” Trong mắt Mộ Thiên Phú lóe lên một tia lo lắng.

 

“Quan ải phá, Bình Khang thành cũng an nữa !”

 

Mọi nhao nhao than thở, vẻ mặt sầu não.

 

Lúc , ca ca A Man của Tiểu Hà đột nhiên : “Hôm nay ở bến tàu, Bắc Châu thành sửa hộ thành hà!”

 

,” Mộ Thất Nguyệt gật đầu, “ cũng , cho nên định trong hai ngày tới sẽ nhanh ch.óng rời khỏi thành, đến Tỉnh thành!” Mộ Thất Nguyệt ý định trong lòng.

 

“Vì ? Chúng thuê nhà, hai ngày ?”

 

“Bắc Châu thành cách biên giới xa thế, chắc là an … Địch quân sẽ g.i.ế.c đến tận đây chứ?”

 

Hai vị cữu nương chút phiêu bạt nữa, trong mắt các nàng, ở Vĩnh Châu thành an hơn nhiều so với việc phong sương ngủ lộ đường.

 

“Cho dù chiến hỏa lan đến Vĩnh Châu đây, chúng cũng thể ở nữa, nơi đây sửa hộ thành hà, một khi khởi công cần một lượng lớn khổ lực, nếu lưu dân ngoài thành đủ, e rằng còn cưỡng chế trưng dụng khổ lực từ trong thành.” Mộ Thất Nguyệt .

 

Sửa chữa đại công trình sẽ c.h.ế.t bao nhiêu khổ lực, chuyện đùa, chi bằng sớm tránh thì hơn.

 

Mọi xong, chìm suy tư.

 

“Đoàn chúng , nếu những nam t.ử trưởng thành đều cưỡng chế trưng dụng sửa hộ thành hà, e rằng công sẽ trở về, thì chỉ còn những yếu ớt như chúng , cuộc sống sẽ trôi qua thế nào?” Mộ Thất Nguyệt phân tích tình hình mắt cho .

 

Mọi lập tức cau mày, Tiểu cữu là đầu tiên dậy, “Không , chúng ! Không thể ở Vĩnh Châu!”

 

“Ngày mai luôn ! Kẻo đêm dài lắm mộng!” Mộ Thiên Phú cũng gật đầu đồng tình.

 

Hai vị cữu nương cũng nhao nhao bày tỏ, nhanh, vạn nhất đàn ông trong nhà trưng dụng khổ dịch, thì thật là tai ương.

 

Con sông hộ thành ba năm hai tháng là thể thành.

 

“Thất Nguyệt, chúng tính toán kỹ lưỡng, cùng đoàn của tiêu cục, là…” Mộ Thiên Phú trong lòng nắm chắc, cùng đoàn tiêu cục e rằng tốn ít bạc.

 

“Ta đặt ba chiếc xe ngựa ở xưởng xe, lương khô và t.h.u.ố.c men thông thường cũng trữ một ít , các chuẩn xong là thể khởi hành lên đường.” Mộ Thất Nguyệt .

 

Mọi xong thở phào nhẹ nhõm, xe ngựa là , thể che mưa chắn gió, còn tiết kiệm ít sức lực, ứng phó với đủ loại tình huống đường.

 

 

 

Loading...