Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 248: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:16:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thiện Ngôn Khuyên Nhủ

 

Liễu Nhi xong lời nàng , như khai sáng, lập tức bừng tỉnh đại ngộ.

 

Nàng trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc : “Cái gì? Việc phát cháo cứu tế chỉ là một cái cớ? Vậy chẳng tất cả thôn dân đều lừa gạt ?”

 

Mộ Thất Nguyệt nét mặt nghiêm trọng gật đầu, tiếp tục : “ , tất cả những điều đều là âm mưu. Bọn chúng cố ý dùng danh nghĩa phát cháo cứu tế để thu hút thêm nhiều lưu dân đến thành Vĩnh Châu, thừa cơ bắt tráng đinh sửa chữa hộ thành hà.”

 

Liễu Nhi lòng nóng như lửa đốt.

 

Nàng về phía quan đạo hướng Bình Khang huyện thành, đầy lo lắng.

 

“Thôi , thôn dân chúng đang về phía Vĩnh Châu ! Bọn họ vẫn sự thật bên trong, vạn nhất bắt tráng đinh thì ?”

 

Mộ Thất Nguyệt khẽ cau mày, trong lòng thầm tự suy xét.

 

Nếu cứu thôn dân, thì nhanh ch.óng chặn thôn trưởng bọn họ , ngăn cản bọn họ đến gần thành Vĩnh Châu.

 

Liễu Nhi hiện đang mang thai, hành động bất tiện, hơn nữa chân thương, căn bản thể tự báo tin.

 

Phải nghĩ cách thôi!

 

Lúc , bên ngoài khu rừng truyền đến một trận tạp âm và tiếng bánh xe ngựa lăn.

 

Mộ Thất Nguyệt cảnh giác đầu, men theo tiếng động .

 

Chỉ thấy hai cỗ xe ngựa từ từ chạy tới, đ.á.n.h xe là cha và các của nàng, lập tức trong lòng vui mừng.

 

“Quả nhiên là cha bọn họ đến !”

 

Nàng vội vàng vén rèm xe xuống xe, “Ta ngoài xem , Liễu Nhi nàng ở xe đợi .”

 

Liễu Nhi gật đầu.

 

“Cha, các , con ở đây!” Mộ Thất Nguyệt vui vẻ vẫy tay về phía bọn họ.

 

“Ôi chao, Thất Nguyệt ở đằng kìa! Các ngươi đừng dịch trạm hỏi thăm nữa!” Người đại cữu nương tinh mắt hô một tiếng.

 

Hai cỗ xe ngựa chạy về phía khu rừng nhỏ đối diện dịch trạm.

 

“Cha, hãy đ.á.n.h xe sâu một chút, giấu xe ngựa .” Mộ Thất Nguyệt .

 

34. “Thất Nguyệt, chúng khỏi thành thì cần nghỉ ngơi nữa, nên tranh thủ sớm khẩn trương lên đường .” Tiểu cữu .

 

, nơi đây quá gần cửa thành, luôn cảm thấy yên bình.” Mộ Thiên Phú ghì c.h.ặ.t dây cương ngựa, dừng xe.

 

“Cha, Liễu Nhi đang ở xe của con, nàng bộ thôn dân đều ngoài chạy nạn , đường gặp cướp bóc…” Mộ Thất Nguyệt .

 

“Liễu Nhi ư? Vợ của Cẩu Đản ?” Mộ Thiên Phú kinh ngạc.

 

“Vâng, hiện giờ thôn trưởng bọn họ sắp đến Vĩnh Châu , bọn họ vẫn tình hình thành Vĩnh Châu, nên thông báo cho bọn họ ?” Mộ Thất Nguyệt chút băn khoăn.

 

Mọi đều kinh ngạc.

 

Không ngờ Mộ gia thôn cũng ngoài chạy nạn .

 

Mộ Thiên Phú quả quyết : “Cứu là việc khẩn yếu, chúng thể trơ mắt bà con hương nhảy hố lửa!

 

Thất Nguyệt, con hãy hỏi Liễu Nhi tình hình cụ thể, chúng sẽ bàn bạc tìm cách giải quyết.”

 

Mộ Thất Nguyệt dẫn bọn họ qua tìm Liễu Nhi.

 

Liễu Nhi kể chi tiết những gì thôn dân gặp khi chạy nạn, cuối cùng nghẹn ngào : “Tối qua gặp cướp bóc, thôn dân chúng đều tản lạc hết , cũng Cẩu Đản và ông nội bọn họ bình an …”

 

Mèo Dịch Truyện

“Vậy nàng thấy tam của ? Chính là nhà Hoa Nhi, Quả Nhi bọn họ đó.” Mộ Thiên Phú lo lắng hỏi.

 

“Tối qua khi bọn cướp chặn đường, còn thấy cả nhà bốn bọn họ theo chúng , đó bọn cướp g.i.ế.c cướp tiền, cướp trẻ con, thấy cả nhà bọn họ chạy trốn lên núi , cũng đó thế nào …” Liễu Nhi chút buồn bã, cụp mắt xuống.

 

Mọi xong, sắc mặt đều trở nên vô cùng nghiêm trọng.

 

Lữ thị nhíu mày : “Giờ đây, ôi chao, trời cao phù hộ, mong tam cả nhà bình an vô sự!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-248.html.]

 

Mộ Thiên Phú trầm tư một lát, : “Chúng chia hai đội, một đội ở đây chăm sóc Liễu Nhi và sắp xếp xe ngựa, một đội khác cưỡi ngựa dọc đường tìm kiếm thôn trưởng bọn họ.”

 

Mọi nhao nhao gật đầu biểu thị tán đồng.

 

Cuối cùng quyết định, cha và Mộ Thất Nguyệt dẫn theo A Man cùng cưỡi ngựa báo tin, những khác ở trong rừng chờ đợi tại chỗ.

 

Nói là , ba cưỡi nhanh ngựa, dọc theo quan đạo phi như bay.

 

Trên đường bọn họ gặp ít lưu dân, bọn họ cẩn thận chú ý, nhưng thấy một khuôn mặt quen thuộc nào.

 

Một lượng lớn lưu dân cuồn cuộn kéo về hướng Vĩnh Châu, phía còn lác đác vài theo .

 

thấy một Mộ gia thôn nào.

 

Mộ Thiên Phú mơ hồ chút lo lắng, “Thôn chúng nam nữ già trẻ cộng gần hai trăm , thấy một ai chứ?”

 

“Cha, đừng vội, phía vẫn còn liên tục lưu dân đến, chúng hãy tìm thêm về phía xem .”

 

Đột nhiên, phía xuất hiện vài bóng dáng quen thuộc, chính là những thôn dân của Mộ gia thôn.

 

Mộ Thất Nguyệt tinh mắt, lập tức nhận bọn họ: "Cha, đó là Tam gia trong thôn chúng và thợ săn Trương cùng các vị!"

 

Mộ Thiên Phú cũng trông thấy, vội mừng rỡ hô lớn: "Tam bá, lão Trương! Cuối cùng cũng gặp các vị !"

 

Các thôn dân thấy tiếng gọi của y, nhưng cách vẫn còn xa, thêm đó bọn họ đều đang cưỡi ngựa nên nhất thời rõ.

 

Bọn họ ngơ ngác ngẩng đầu quanh.

 

"Tam bá, là đây! Ta là Thiên Phú!" Mộ Thiên Phú nhảy xuống ngựa, tiến lên đón.

 

Lúc bọn họ mới kịp phản ứng, xúc động bước nhanh hơn.

 

"Chao ôi, đây chẳng Thất Nguyệt ?"

 

"Thiên Phú ! Ôi chao, ngờ gặp các ngươi ở đây!"

 

"Thiên Phú, các ngươi cưỡi ngựa định ?"

 

Mộ Thiên Phú đến gần, thấy trong thôn lục tục kéo đến đây, trong lòng vô cùng kích động.

 

"Các vị thấy gia đình tam của ?"

 

Mọi thoáng nhớ , lắc đầu : "Đêm qua gặp thổ phỉ cướp trẻ con, tam của ngươi dẫn vợ con chạy lên núi, bọn thổ phỉ cũng đuổi theo lên núi đó thế nào nữa."

 

Mộ Thiên Phú xong, lòng đau như cắt: "Là ngọn núi nào?"

 

"Kia, ngọn núi cao ." Có chỉ đường cho y.

 

"Sáng nay trời tờ mờ sáng, những thôn dân khác trong làng lục tục từ núi xuống, thôn trưởng đợi thêm chút nữa, đợi về đông đủ hãy cùng lên đường.

 

Mọi chờ nửa canh giờ, vẫn đủ , lo lắng tụt quá xa, nên đành sốt ruột bám theo đuôi đội lưu dân mà chậm rãi." Tam gia .

 

Lúc , Cẩu Đản dìu thôn trưởng, thở hổn hển đuổi kịp, thấy Thất Nguyệt và những khác thì kích động đến mức tay run rẩy.

 

"Thiên Phú, Thất Nguyệt! Các ngươi … từ hướng Vĩnh Châu mà đến?" Thôn trưởng dừng , thở hổn hển, vội vàng hỏi.

 

"Thôn trưởng, thành Vĩnh Châu thể !"

 

Mộ Thiên Phú kể cho thôn trưởng và chuyện thành Vĩnh Châu sắp sửa đắp hào thành, khuyên bọn họ đừng Vĩnh Châu, kẻo bắt tráng đinh.

 

Thôn trưởng thở dài, những thôn dân khác: "Giờ đây đều gì ăn, nếu Vĩnh Châu, e rằng sẽ c.h.ế.t đói…"

 

Những thôn dân khác xúm , nhao nhao bày tỏ ý kiến.

 

"Thiên Phú, chúng đường cũng Vĩnh Châu đắp hào thành, thể kiếm miếng cơm manh áo, chúng ngại chút việc khổ sai để trả ơn, cũng coi như dựa sức lực mà sống, mất mặt."

 

Mộ Thất Nguyệt xong liền sốt ruột: "Không mất mặt, nhưng chắc chắn sẽ mất mạng! Các vị hãy nghĩ cho kỹ, là cái ăn mắt, là bảo tính mạng mới là quan trọng!"

 

Thất Nguyệt và những khác khuyên vài câu, nhưng một thôn dân đầu, cũng đến tỉnh thành, đường đến tỉnh thành xa xôi, bọn họ vất vả nữa.

 

 

 

Loading...