Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 253: --- Liên Hoa Thôn Kỳ Sự
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:16:30
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm .
Trời hửng sáng, một tiếng t.h.ả.m thiết đột ngột phá tan sự yên bình của Liên Hoa Thôn.
“Mau tới đây! Cứu mạng! Cha thủy quái kéo xuống hồ !”
Mộ Thất Nguyệt bỗng chốc giật tỉnh giấc từ chiếu cói, nàng thấy đống lửa trong miếu đổ tắt, vài tia sáng trắng bệch của bình minh lọt qua mái nhà, chiếu lên mấy khuôn mặt cũng ngạc nhiên kém.
“Tiếng gì ?”
“Hình như kêu cứu?”
Những đang ngủ say trong miếu đổ đều đ.á.n.h thức, giọng mang theo sự ngái ngủ và kinh ngạc tan.
Ở một bên khác của miếu đổ, cha và các của nàng thức dậy. Ai nấy đều cầm rìu c.h.ặ.t củi bên cửa, sắc mặt nặng nề.
“Chắc chắn Liên Hoa Thôn xảy chuyện gì , chúng ngoài xem !”
Mọi kịp thu dọn, vội vàng xông khỏi cổng miếu.
Liên Hoa Thôn trong sương sớm như một nồi nước sôi sùng sục, con đường đất vốn yên tĩnh liên tục bóng từ những túp lều tranh chui , la ó chạy về phía đông.
Một thiếu niên chân trần chạy hô: “Trương lão hán gặp chuyện ở bờ hồ !”
Mộ Thất Nguyệt lòng thắt .
Hôm qua khi thôn, nàng từng thoáng thấy hồ nước phát ánh sáng u tối đó, mặt nước phủ đầy sen đỏ như m.á.u, đến lạ thường.
Lúc , từ phía hồ vọng những tiếng la hét liên tục, ẩn hiện xen lẫn tiếng gầm rống phi nhân tính nào đó.
“Tiểu Bảo, mấy đứa ở trong miếu! Không chạy loạn...” Cha Mộ còn dứt lời, Tiểu Bảo nhanh nhẹn , lẻn ngoài mất .
Mộ Thất Nguyệt đành vác cung tên, đuổi theo: “Cha, chúng cũng xem!”
Mộ Thất Nguyệt đầu, cha nàng và các theo , vội vàng theo trong thôn, một chạy đến Liên Hoa Hồ ở phía đông thôn.
Càng đến gần bờ hồ, mùi tanh trong khí càng nồng nặc.
Bên bờ hồ tụ tập đông nghịt dân làng, cầm đuốc, ánh lửa hắt màu m.á.u trong sương sớm.
Giữa đám đông, một thiếu nữ ướt sũng đang bệt đất, y phục vải thô của nàng xé rách mấy chỗ, lộ những vết cào rướm m.á.u.
“Thứ đó... thứ đó móng tay như móc câu...” Thiếu nữ hoảng sợ khoa tay múa chân, “Cha thả lưới xuống, một cái bóng đen từ trong nước lao kéo ông xuống nước...”
Vương lão hán thôn chính dẫn theo mấy tráng hán cầm xà beng cá xổm bên hồ, cảnh giác chằm chằm mặt nước.
Mộ Thất Nguyệt theo ánh mắt của lão, làn nước hồ đục ngầu ẩn hiện dòng chảy ngầm cuồn cuộn, mấy cánh hoa sen đỏ tươi dính tấm lưới đ.á.n.h cá nổi lềnh bềnh, trông như những cục m.á.u đông.
“Là thủy hầu t.ử!” Giữa đám đông bỗng vang lên tiếng thét, “Đứa bé nhà họ Lý năm ngoái cũng c.h.ế.t như !”
Dường như đáp tiếng kêu đó, giữa hồ đột nhiên bùng lên một đợt nước. Một bóng đen gù lưng lướt qua mặt nước nhanh như chớp, “phốc thông” một tiếng biến mất.
Mộ Thất Nguyệt chỉ kịp rõ làn da xanh lét và tứ chi khớp ngược của thứ đó, giống giống vượn, kẽ móng tay còn dính những mảnh vải vụn.
“Tất cả lùi !” Vương lão hán khản giọng vẫy tay, nhưng mấy thanh niên cầm xà beng cá tiến tới gần hơn.
Người đầu cắm xà beng cá xuống nước, đột nhiên một lực lớn kéo đổ về phía .
Mặt nước kêu ào ào, con quái vật đó theo xà beng cá vọt lên, móng vuốt sắc bén chĩa thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c.
Mộ Thất Nguyệt theo bản năng giương cung nhắm b.ắ.n, chuẩn tay.
Trong chớp mắt, gã hán t.ử đồng bạn kéo về, móng vuốt của quái vật sượt qua n.g.ự.c gã, chiếc áo vải thô lập tức rách toạc ba vết m.á.u.
Trên bờ lập tức đại loạn, la hét, hiến kế.
“Quái vật tấn công !”
“Dùng lưới đ.á.n.h cá bắt nó lên!”
“Rải vôi! Đuổi nó !”
“Dùng dây thừng trói nó!”
Trong hỗn loạn, Mộ Thất Nguyệt chen chúc đến mép hồ, suýt nữa rơi xuống hồ, vội vàng chen khỏi đám đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-253-lien-hoa-thon-ky-su.html.]
Mèo Dịch Truyện
Nàng phát hiện Tiểu Bảo thấy , ẩn ẩn chút lo lắng.
Ở đây hỗn loạn như , vạn nhất nó chen xuống hồ, thì t.h.ả.m !
Đang định gọi, phía bên bờ hồ đột nhiên truyền đến tiếng xé lòng.
Mộ Thất Nguyệt tiếng sang, chỉ thấy một bóng nhỏ bé quen thuộc xuất hiện trong bụi lau sậy bên hồ.
Lúc , một con thủy hầu t.ử từ trong hồ lao , đôi mắt xanh biếc lập tức khóa c.h.ặ.t đứa trẻ đang thét bên bờ hồ.
Nó bỏ mặc đám dân làng đang vây công, nhảy tưng tưng như ếch về phía đứa trẻ. Trái tim Mộ Thất Nguyệt gần như ngừng đập, “Tiểu Bảo!”
Nàng cầm cây cung lao tới, nhưng con thủy quái vọt đến mặt Tiểu Bảo, giương móng vuốt sắc bén, đang định tấn công,
Tiểu Bảo nhanh trí chộp lấy bùn cát tung về phía quái vật, thứ đó khựng một nhịp, Tiểu Bảo chớp cơ hội chạy khỏi bụi lau.
Thất Nguyệt nhanh chân bước lên, che chắn cho nó ở phía , “Không . Tiểu Bảo đừng ! Tiếng sẽ dẫn dụ con thủy quái đó.”
Con thủy quái lao tới, tốc độ cực nhanh.
Mộ Thất Nguyệt b.ắ.n một mũi tên nó, găm n.g.ự.c. Lập tức m.á.u tươi tuôn xối xả.
Con thủy quỷ đau đớn, lảo đảo lùi , nhảy xuống nước.
Dân làng chớp cơ hội tung vòng dây thừng, tròng con thủy quái đó! Con thủy quái phát tiếng kêu the thé như trẻ sơ sinh, điên cuồng giãy giụa, dây thừng lập tức căng thẳng như dây đàn.
“Kéo c.h.ặ.t !” Ba dân lao đến giúp.
Ngay lúc họ sắp kéo con quái vật , dây thừng đột nhiên đứt, sắc mặt đều đại biến.
“Con súc sinh đó dùng móng vuốt cắt đứt dây thừng ?”
Trước khi nó nhảy trở nước, nó oán độc liếc Mộ Thất Nguyệt một cái. Đám đông c.h.ế.t lặng một thoáng, đó bùng phát sự hoảng loạn lớn hơn.
Không ai đó hô lên “Miếu thần nổi giận !” Vô ánh mắt như d.a.o đ.â.m về phía gia đình Mộ Thất Nguyệt.
Con trai của Vương lão hán chỉ họ gào thét: “Từ khi những ngoài đến ở trong miếu Sơn thần, chuyện kỳ lạ xảy !”
“ ! Là bọn họ chọc giận miếu thần! Các ngươi chọc giận hồ thần. Phải dùng đồng nam tế hồ!” Một phụ nhân tóc tai bù xù lao tới giật lấy Tiểu Bảo.
Những dân khác cũng nhao nhao phụ họa.
Cha Mộ đặt ngang đao chắn phía , cung tên của Mộ Thất Nguyệt cũng ở thế một chạm là b.ắ.n. Sở Vân Chu thì che chở hai đứa trẻ phía .
Nàng chú ý thấy ánh mắt của thôn chính lóe lên, đột nhiên hiểu : Lão hồ ly sớm trong hồ quái vật, cố ý để họ ở trong ngôi miếu đổ nát nguy hiểm!
Mặt nước đột nhiên truyền đến tiếng động lạ. Mọi đầu , mười mấy con cá c.h.ế.t trắng bụng nổi lềnh bềnh mặt nước, mỗi con đều xé nát nội tạng.
Đáng sợ hơn là, bụi lau sậy bên bờ đối diện đang đổ rạp từng mảng, tựa như vật khổng lồ nào đó đang di chuyển.
“Không chỉ một con...” Mộ Thất Nguyệt dựng tóc gáy.
Nàng nhanh ch.óng liếc xung quanh, ánh mắt dừng những túi vôi mà dân làng mang tới. Nàng nhỏ với dân làng: “Dụ chúng đến bãi cạn, cách tiêu diệt chúng!”
Khi con thủy hầu t.ử thứ hai từ trong hồ lao , dân làng vung đuốc xông về phía vùng nước nông.
Quái vật quả nhiên đuổi theo vồ tới, nhưng khi dẫm bãi cạn thì đột nhiên kêu t.h.ả.m thiết. Vôi bột Mộ Thất Nguyệt rải gặp nước sôi sùng sục, cháy rụi chân nó bốc khói. Nàng chớp cơ hội vung mạnh chiếc mái chèo gãy đập gáy quái vật.
“Phụt!” Con quái vật đó ngã xuống đất dậy nổi nữa.
“G.i.ế.c... g.i.ế.c c.h.ế.t ?” Dân làng dám gần. Mộ
Thất Nguyệt thở dốc kiểm tra, đột nhiên liếc thấy con thủy hầu t.ử đầu tiên đang lặng lẽ bò về phía đám đông. Mắt xanh biếc của nó lóe lên ánh sáng xảo quyệt, móng vuốt chạm tới mắt cá chân của một đứa trẻ...
Trong gang tấc, hòn đá Tiểu Bảo ném trúng thẳng hốc mắt quái vật.
Mộ Thất Nguyệt nhanh nhẹn xông lên, đoản đao từ hàm quái vật xuyên thẳng não tủy. Máu tươi nóng hổi b.ắ.n tung tóe khắp mặt nàng, con súc sinh co giật cuối, móng tay dài cào thành những vệt sâu hoắm nền đất bùn.
Mộ Thất Nguyệt cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sương mù ven hồ dần tan, ánh dương rải xuống một luồng kim quang, chiếu rọi lên gương mặt từng dân trong thôn, ai nấy đều vui mừng đến phát .
“Thật quá! Cuối cùng cũng giải quyết con hồ quái ăn thịt !”