Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 256: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:16:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên bãi sông, khói bếp lượn lờ bay lên, nhà đang bận rộn nhóm lửa bắc nồi, chuẩn bữa trưa đơn giản.
Mộ Thất Nguyệt dạo bước dọc bờ sông, ánh nắng chính ngọ rọi xuống mặt nước, gợn lên những gợn sóng lăn tăn.
Nàng đang suy tính bắt vài con cá sông tươi ngon để thêm bữa ăn.
Chợt nàng thoáng thấy ở chỗ nước cạn ven sông mọc một bụi cây xanh tươi mơn mởn, lá tươi non, khá quen mắt.
Nàng lập tức mắt sáng lên, "Chẳng đây là rau muống ư?"
Nàng mừng rỡ xổm xuống, nhổ một bó lớn, hướng về Lữ Tú đang lấy nước bên sông mà gọi lớn: "Tú nhi biểu tỷ, mau đây xem, ở đây rau muống dại! Trưa nay chúng rau xanh để ăn ."
"Rau muống ư?" Lữ Tú xách thùng nước tới, cẩn thận xem xét bó rau dại xanh non trong tay nàng, khỏi nhíu mày.
"Thất Nguyệt, đào rau dại bao năm nay, từng thấy loại rau muống , chắc chắn ăn ? Không độc chứ?"
"Đương nhiên ăn , đây chính là một trong những nguyên liệu chuẩn của món La Sư Phấn!" Mộ Thất Nguyệt đáp.
"La Sư Phấn là món gì?" Lữ Tú mà mơ hồ.
Mộ Thất Nguyệt thấy nàng vẻ mặt ngơ ngác, nhét bó rau muống tay nàng.
"Biểu tỷ cứ yên tâm, loại rau muống chắc chắn ăn . Tỷ cứ rửa sạch những thứ , mang về, bảo cữu nương nấu một bát canh rau, đập thêm một quả trứng !" Mộ Thất Nguyệt dặn dò cẩn thận một lượt.
Lữ Tú nhận lấy rau muống, rửa rau. Mộ Thất Nguyệt hái hết rau muống gần đó, lén lút thu gian.
Nàng mang về để giữ hạt giống, trồng trong vườn rau.
Loại rau muống dễ trồng sống, trồng thủy canh trồng đất đều .
Mộ Thất Nguyệt thu xong bó rau muống cuối cùng, chợt thấy tiếng "phùm" một tiếng, ngẩng đầu , là A Man và Tiểu Hà hai đang xiên cá bên bờ sông.
"Ối! Để nó chạy mất !" A Man chút bực bội vỗ đùi.
"Ca ca! Mau đây! Ở đây còn một con cá trắm cỏ, ẩn trong đám cỏ nước." Tiểu Hà phấn khởi nhắc nhở.
Mèo Dịch Truyện
Mộ Thất Nguyệt tới, phát hiện trong đám cỏ nước mặt bọn họ, vài con cá đang bơi lội vui vẻ.
Mộ Thất Nguyệt lập tức vui mừng, mượn cớ tìm cành cây, lén lút từ trong gian lấy một cây xiên cá đơn giản, đây là thứ bọn họ từng dùng ở hồ thác nước.
Nàng cầm cây xiên cá, mừng rỡ cởi giày tất, vén ống quần lên, chân trần lội dòng nước sông mát lạnh, mắt chăm chú bóng cá bơi lội nước.
Lập tức nàng nín thở, cổ tay khẽ rung, cây xiên cá nhanh ch.óng đ.â.m , mà thật sự để nàng xiên trúng một con cá diếc béo !
Hai thấy , cũng hăm hở xúm gần.
"Thất Nguyệt, ngờ bắt cá cũng lợi hại đến !"
"Đó là lẽ tự nhiên, Thất Nguyệt nhờ võ công cao cường, bắt cá, săn b.ắ.n đều chẳng nhằm nhò gì!" Tiểu Hà liền một tràng tán dương mãnh liệt.
Trong lúc hai chuyện, Mộ Thất Nguyệt tay, tiếng "phùn" một tiếng, khi nhấc lên nữa liền gây một tràng reo hò.
"Ồ, nhanh bắt một con nữa!"
"Con còn lớn hơn con lúc nãy ư? Thất Nguyệt quá lợi hại!"
A Man nhặt hai con cá Mộ Thất Nguyệt ném lên bờ, trong lòng vui vẻ hớn hở, "Thất Nguyệt, hết sẽ sạch những con cá , trưa nay chúng ăn cá nướng!"
Mộ Thất Nguyệt gật đầu, lên tiếng, vì nàng mục tiêu mới , ánh mắt sắc bén, nhanh ch.óng phóng cây xiên cá trong tay .
Tiếng "phùn" một tiếng, cây xiên cá cắm xuống nước, khi nhấc lên nữa, một con cá trắm cỏ béo đang giãy giụa mũi xiên, vảy cá ánh nắng lấp lánh sáng.
"Thất Nguyệt thật quá lợi hại!" Tiểu Hà vỗ tay chạy tới, mắt sáng long lanh, "Đây là con thứ ba !"
Mộ Thất Nguyệt đưa cá cho Tiểu Hà, "Mang cho ca ca xử lý , sẽ bắt thêm vài con nữa, hôm nay sẽ để ăn no nê."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-256.html.]
A Man đang thành thạo cá bên bờ, động tác cạo vảy, bỏ mang liền mạch.
Hắn ngẩng đầu Mộ Thất Nguyệt, khuôn mặt đen sạm lộ nụ chất phác: "Thất Nguyệt, cái tài xiên cá của còn lợi hại hơn cả bọn , những kẻ từng sống thuyền đ.á.n.h cá!"
"Chỉ là may mắn thôi." Mộ Thất Nguyệt khiêm tốn , ánh mắt khóa c.h.ặ.t một bóng đen khác đang bơi lội nước.
Nàng nín thở, cổ tay khẽ rung, cây xiên cá một nữa trúng đích chính xác. Không bao lâu, trong cái giỏ tre bên bờ đầy hơn chục con cá sông tươi roi rói.
"Chắc là đủ ăn , thôi, về cá nướng!" Mộ Thất Nguyệt xách cây xiên cá lên bờ.
Không xa đó, Lữ Tú rửa sạch rau muống, đang cùng cữu nương bận rộn bếp lò tạm bợ.
Cữu nương đổ chút mỡ heo nồi sắt, khi nồi nóng tỏa hương, đổ nước sạch .
Nước sôi xong, rau muống xanh biếc cho nồi, lập tức tỏa một mùi hương tươi mát.
"Đây là rau dại gì , vẫn là đầu tiên thấy, rốt cuộc ăn đây." Đại cữu nương dùng muỗng khuấy canh, chút chắc chắn.
Lữ Tú đập hai quả trứng canh, hoa trứng nở rộ giữa những lá rau xanh, đẽ lạ lùng.
"Thất Nguyệt đây là rau muống, nàng ăn qua nhiều , chắc là vấn đề gì, ngửi thấy khá thơm."
Đang chuyện, Mộ Thất Nguyệt xách hai con cá cuối cùng tới, ống quần vẫn còn nhỏ nước. "Cữu nương, canh nấu xong ? Chúng bắt nhiều cá, trưa nay ăn cá nướng."
Cữu nương múc một bát canh đưa cho Mộ Thất Nguyệt, "Nếm thử xem, bát canh rau muống mùi vị thế nào?"
Mộ Thất Nguyệt nhận lấy bát, thổi thổi nóng, cẩn thận nhấp một ngụm. Nước canh tươi ngon hòa quyện với mùi thơm thanh mát đặc trưng của rau muống lan tỏa trong miệng.
Nàng mãn nguyện nheo mắt : "Ngon quá! Tài nấu ăn của cữu nương thật là tuyệt!"
Bên A Man và Tiểu Hà sạch cá, dùng cành cây xiên , đặt lên lửa nướng.
Da cá dần dần chuyển sang màu vàng óng, mỡ cá nhỏ xuống đống lửa, phát tiếng "xèo xèo", mùi thơm ngào ngạt.
Lữ thị múc cơm trắng nấu chín bát, gọi lũ trẻ về ăn cơm. Cả nhà quây quần tấm vải bạt trải, chuẩn ăn bữa trưa.
"Nào, ăn khi còn nóng ." Cữu nương múc cho mỗi hai muỗng canh rau muống trứng.
Hoa trứng vàng óng và lá rau xanh biếc lấp lánh trong canh trong, thôi khiến thèm ăn.
Mộ Thất Nguyệt gắp một đũa rau muống đưa miệng, cảm giác giòn mềm khiến nàng kìm gắp thêm một đũa.
"Rau muống dại còn tươi non hơn rau trồng, ngon thật!"
Lữ thị lời chút hiểu, loại rau muống nàng cũng là đầu tiên thấy, Thất Nguyệt ăn rau muống trồng từ khi nào?
nàng hỏi miệng, chỉ là âm thầm ăn rau muống tươi non.
A Man chia cá nướng xong cho , thịt cá cháy xém bên ngoài, mềm bên trong, kết hợp với muối đơn giản, chính là món ngon nguyên thủy nhất.
Tiểu Hà ăn đến miệng đầy dầu mỡ, còn quên khen ngợi: "Cá Thất Nguyệt tỷ xiên đúng là béo, một chút mùi tanh của đất cũng !"
Mộ Thất Nguyệt : "Đó là vì các ngươi nướng cá ngon!"
lúc đang ăn uống ngon lành, Mộ Thất Nguyệt chợt cảm thấy một giọt nước lạnh buốt rơi xuống ch.óp mũi.
Nàng ngẩng đầu , bầu trời vốn trong xanh từ khi nào trôi tới một đám mây đen che kín đỉnh đầu.
"Sắp mưa ?" Nàng nghi hoặc tự nhủ.
Lời còn dứt, những hạt mưa to như hạt đậu lộp bộp rơi xuống, trong khoảnh khắc biến thành mưa như trút nước.
"Ối! Mau dọn đồ !"
Mọi vội vàng luống cuống cứu vãn đồ ăn và bát đũa, nhưng nước mưa xối ướt đến mở mắt .