Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 257: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:16:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gặp nguy hiểm trong mưa
Trận mưa rào bất chợt cuối xuân đến nhanh dữ dội, khi những hạt mưa to như hạt đậu lộp bộp rơi xuống, đồ ăn ăn một nửa chớp mắt ngâm nước.
"Mau lên xe!" Lữ thị vội vàng gọi.
Mọi chật vật chui trong xe ngựa, vạt áo, ống quần đều đang nhỏ nước. Quần áo ẩm ướt dính khiến lạnh đến run cầm cập, một làn gió lạnh từ bờ sông thổi tới, mấy đứa trẻ liên tục hắt , khuôn mặt nhỏ đông cứng tái mét.
"Ôi trời ơi, mau quần áo ướt !" Lữ thị vội vàng luống cuống lục tìm quần áo khô ráo.
Trong khoang xe chật hẹp, chen chúc quần áo, đợi đến khi cuối cùng cũng lục từ đáy hành lý chiếc dù giấy dầu, thì màn mưa ngoài mái hiên dần nhỏ .
Tiểu cữu nương nắm c.h.ặ.t cán dù giậm chân thình thịch: "Cái thời tiết quỷ quái ! Thật trêu ngươi!"
Mưa tạnh trời quang, đang định sửa soạn hành trang, hai tỷ nhà họ Lữ chợt đỏ mặt.
"Nương, chúng con mắc vệ sinh, về ngay..." Tú nhi kéo tay áo , hai vội vàng chui rừng cây ven đường.
Bụi cây phỉ rậm rạp nhanh ch.óng nuốt chửng bóng dáng của các nàng, chỉ để vài cành non đang run rẩy.
Mộ Thất Nguyệt thoáng thấy đang dùng một chiếc khăn khô lau mái tóc ướt sũng, chợt thấy tiếng thét xé lòng từ hướng rừng cây vọng tới.
"A —— cứu mạng!"
"Rắn! Rắn lớn quá!"
Âm thanh đó như một lưỡi d.a.o sắc bén x.é to.ạc sự tĩnh lặng cơn mưa.
Mèo Dịch Truyện
Mọi trong lòng cả kinh, nhao nhao ngẩng đầu , chỉ thấy hai tỷ Lữ Tú lảo đảo từ trong rừng cây xông , sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Phía các nàng, một con mãng xà hoa vằn to bằng bắp đùi đang uốn lượn đuổi sát tha, chiếc lưỡi đỏ tươi nhanh ch.óng thè thụt trong khí, phát tiếng "xì xì" khiến rợn tóc gáy.
"Trời ơi!" Đại cữu nương chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ rạp xuống đất.
Khi mãng xà lộ diện, tất cả đều hít một khí lạnh —— nó dài hơn một trượng, vảy xen kẽ vàng đen ánh nắng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, chỗ to nhất còn chắc nịch hơn bắp đùi của nam nhân trưởng thành.
Nó di chuyển cực nhanh, trong chớp mắt đuổi tới phía Lữ Tú.
Tim Mộ Thất Nguyệt đập điên cuồng, nhưng tay chân vô cùng bình tĩnh.
"Gâu gâu ——" Vượng Tài xông lên, chặn con rắn hoa đó . Mộ Thất Nguyệt một bước tên xông lên, vớ lấy cây nỏ Đại Tác Chiến nhắm mãng xà.
Đại cữu lớn tiếng gọi: "Tú nhi, Hinh nhi, mau lên xe ngựa!"
Mãng xà dường như hành động của Vượng Tài chọc giận, đột nhiên xoay chuyển hướng, lao về phía nó.
"Gâu gâu ——" Vượng Tài gặp nguy sợ hãi, linh hoạt chạy chạy , cố ý thu hút sự chú ý của mãng xà.
Mộ Thất Nguyệt nhân cơ hội b.ắ.n tên, "vút" một tiếng, mũi tên sắt cắm phần bụng cằm đang ngẩng cao của mãng xà.
"Xì ——" Mãng xà đau đớn, đầu đột ngột ngửa , tăng tốc độ vặn .
Khoảng trống ngắn ngủi đủ .
Mộ Thất Nguyệt "vút v.út" hai tiếng, b.ắ.n thêm hai mũi tên nữa.
Tiếc là con mãng xà đó vặn quá nhanh, hai mũi tên đều b.ắ.n trúng nó.
"Gâu gâu ——" Vượng Tài c.ắ.n một miếng bụng rắn, nhưng thể mạnh mẽ của nó quấn c.h.ặ.t.
Mộ Thất Nguyệt bước lên giải vây, nhưng mũi tên sắt b.ắ.n vảy lưng của nó gần như tác dụng gì.
Nhìn thấy lưng Vượng Tài quấn ngày càng c.h.ặ.t, Mộ Thất Nguyệt quyết định tiến lên cận chiến.
Nàng xách một cây b.úa sắc bén nhanh ch.óng xông lên.
Mọi thấy mà lòng nóng như lửa đốt: "Thất Nguyệt, cẩn thận đó!"
"Vượng Tài, mau cứu Vượng Tài!" Tiểu Bảo lo lắng đến phát .
Mộ Thất Nguyệt xông đến gần, nhắm rắn đ.â.m mạnh xuống!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-257.html.]
Dưới sự gia trì của sức mạnh man rợ, lưỡi d.a.o sắc bén bổ mạnh xuống, vảy vỡ nát, găm thịt rắn, m.á.u rắn đỏ sẫm lập tức phun trào .
Mãng xà đau đớn vặn vẹo, đuôi vung lên một cái, hất Vượng Tài văng xa.
Mộ Thất Nguyệt nhân cơ hội thêm đòn, liên tục c.h.é.m c.h.é.m cùng một chỗ. Mãng xà đau đớn vung vẩy , hất Mộ Thất Nguyệt văng .
lúc , A Man cũng xách b.úa xông lên giúp đỡ, tiểu cữu và a cha, cùng với Sở Vân Chu cầm đại đao theo sát phía .
Mọi nhao nhao vây .
Con mãng xà đó nhận thấy nguy hiểm, đột ngột đầu, lao rừng bỏ chạy, trong khoảnh khắc , đuôi đột ngột vung lên một cái.
Mộ Thất Nguyệt ngờ tới, đ.á.n.h lưng, lảo đảo bước vài bước về phía , thở hổn hển.
Nàng cảm thấy lưng đau rát, chắc hẳn tím bầm một mảng lớn, nhưng giờ phút thể để tâm đến những điều đó.
Con mãng xà trọng thương, giờ thấy đám vây , vẫn bỏ chạy, trông thấy nó vọt tới bìa rừng.
Nàng chú ý thấy chỗ thất tấc của mãng xà một vảy màu nhạt – đó là nơi yếu ớt nhất của loài rắn.
Nàng quả quyết đổi sang cung tiễn, nhắm vị trí đó.
“Gâu gâu——” Vượng Tài lao lên giữ lấy con mãng xà.
Đây là sự ăn ý giữa nàng và Vượng Tài bồi đắp, chỉ cần nàng giương cung, Vượng Tài sẽ chủ động xông lên giữ c.h.ặ.t con mồi.
Mộ Thất Nguyệt nín thở, tìm đúng thời cơ, lập tức buông tên! “Phụt” một tiếng, mũi tên sắt b.ắ.n trúng thất tấc của rắn.
Con rắn rít lên một tiếng, thể cứng đờ dần dần mềm nhũn, nó dốc hết sức , lao bụi cỏ trong rừng.
“Gâu gâu——” Vượng Tài đuổi theo.
Mộ Thất Nguyệt đổi sang rìu, xông rừng.
Phụ và phía đều vội vã theo.
Lúc , thấy Lữ thị từ xa vọng tiếng gọi: “Thất Nguyệt, đ.á.n.h đuổi nó là ! Đừng đuổi rừng, nguy hiểm lắm!”
Mộ Thất Nguyệt để tâm đến chuyện khác, trong lòng chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t con mãng xà đó, tránh cho nó báo thù.
Mặc dù lời đồn đại trong dân gian rằng rắn sẽ báo thù hẳn là thật, nhưng khi ngoài vẫn nên cẩn trọng.
Tranh thủ lúc nó đang trọng thương, g.i.ế.c nó để vĩnh viễn trừ hậu hoạn!
“Gâu gâu——”
Khi Mộ Thất Nguyệt đến nơi, chỉ thấy Vượng Tài c.ắ.n c.h.ặ.t cổ con rắn, mãi cho đến khi con rắn mềm nhũn như bùn cũng buông .
Mộ Thất Nguyệt dẫn cùng tiến lên bồi thêm nhát d.a.o.
Đầu rắn đập nát bươm, lúc nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
“Con rắn lớn thật, ít nhất cũng hai trăm cân!”
“Da rắn thể bán lấy tiền, thịt rắn c.h.ặ.t đủ cho chúng ăn mấy ngày !”
Mộ Thất Nguyệt thở dốc, phụ và tiểu cữu bàn bạc xem thế nào để lột da rắn.
“Ta sẽ lột da rắn.” A Man tự nguyện, “ mà, tiên kéo nó bờ sông .”
Mọi cùng chung sức, hợp lực kéo con mãng xà hoa c.h.ặ.t đ.ầ.u khỏi rừng, về phía bờ sông.
“Trời đất ơi…” Lữ thị và những khác từ xa thấy mãng xà kéo , liền trốn xe ngựa dám xuống.
Tiểu Từ che mắt dám .
Đại cữu nương gan hơn, cầm d.a.o thái rau và thùng nước bờ sông giúp đỡ.
“A nương, mau nhóm lửa lên, tranh thủ lúc bọn họ phân thây thịt rắn, chúng nướng chín một phần thịt rắn , mang theo ăn đường.” Mộ Thất Nguyệt gọi các cữu nương đến giúp.