Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 26: Lên núi cứu Trương Thợ săn ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:12:13
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi tin Trương Thợ săn vẫn còn núi, mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ lo lắng.
Thôn trưởng càng sốt ruột như lửa đốt, ông ba bước thành hai bước xông đến mặt Đại Tráng, vội vàng hỏi: “Đại Tráng , con mau xem, cha con hiện giờ rốt cuộc đang ở nơi nào? Hai cha con ở núi rốt cuộc gặp chuyện gì ?”
Đại Tráng nương bên cạnh lúc lo lắng như kiến bò chảo nóng, nàng lay mạnh con trai, lớn: “Đại Tráng, con trai ơi, con đừng lề mề nữa, mau ! Cha con bây giờ đang ở ?”
Bị lay mạnh như , Đại Tráng đột nhiên run rẩy mạnh, như thể một cú sốc lớn.
Chỉ thấy y trợn trừng hai mắt, vẻ mặt kinh hãi kêu lên: “Cha… Người gấu mù đuổi g.i.ế.c, , bảo về tìm cứu …”
Đại Tráng xong, vẫn còn sợ hãi mà ôm lấy đầu, tự chủ mà run lẩy bẩy.
Mọi xong, đều hít một khí lạnh.
“Gấu mù?!”
Có thể tin mà kêu lên kinh ngạc.
Ngay cả Mộ Thất Nguyệt vốn luôn bình tĩnh cũng khỏi kinh hãi, nàng trợn tròn mắt hỏi: “Các ngươi mà thật sự chạy săn gấu mù?”
Đại Tráng nương thấy giọng Mộ Thất Nguyệt, lúc mới bàng hoàng nhận nàng đang ở mặt.
Vội vàng “phù” một tiếng quỳ xuống đất, dập đầu liên tục với Mộ Thất Nguyệt, khẩn cầu: “Thất Nguyệt ! Thẩm cầu xin con, mau cứu lấy Trương thúc của con ! Chỉ cần cứu ông về, nguyện trâu ngựa báo đáp con!”
Thế trận đột ngột , thật sự khiến Mộ Thất Nguyệt giật .
“Trương thẩm, đang gì ? Người mau lên!” Mộ Thất Nguyệt vội vã đưa tay đỡ Trương thẩm, gương mặt tràn đầy kinh ngạc và khó hiểu.
Mọi cũng , hiểu mô tê gì.
Trương thị chẳng lẽ sốt ruột đến hồ đồ ?
Rõ ràng thôn trưởng đang đây, nàng cầu thôn trưởng giúp đỡ, sang quỳ lạy cô nhóc Thất Nguyệt cầu cứu, thật sự khó hiểu!
“Thất Nguyệt , cầu xin con lên núi một chuyến, cứu lấy Trương thúc của con ! Mấy ngày nay, ông cứ lẩm bẩm tìm con cùng lên núi săn gấu mù. Con thể g.i.ế.c mãnh hổ, thì chắc chắn cũng cách đối phó với gấu mù!”
Đại Tráng nương dập đầu, lóc t.h.ả.m thiết mà van xin.
Nghe những lời , các thôn dân đầu tiên sửng sốt, đó xôn xao bàn tán.
Cân nhắc kỹ, lời của Trương thị cũng lý.
Dù , Thất Nguyệt từng học võ công với cao nhân ẩn thế, nàng đấu mãnh hổ, đ.á.n.h đuổi ác bá, thật sự là duy nhất trong thôn hy vọng đối phó với con gấu mù ! Nếu nàng lên núi cứu Trương Thợ săn, lẽ thật sự thể cứu về.
Mộ Thất Nguyệt chút dở dở , “Trương thẩm, đừng vội, mau dậy, chúng gì rõ ràng.”
Đại Tráng nương lắc đầu lia lịa, sụt sịt mũi lau nước mắt : “Mấy ngày con lên núi mất tích, Tiểu Thiên cũng quỳ xuống cầu xin Trương thúc của con như !
Trương thúc của con bất chấp trời mưa đường trơn, cố chấp dẫn lên núi tìm con, đến lượt ông gặp nạn, Thất Nguyệt con thể thấy c.h.ế.t mà cứu chứ!”
Các thôn dân khác cũng nhao nhao phụ họa.
“ đúng đúng, hôm đó mưa xong, Tiểu Thiên chạy tới cầu xin Trương Thợ săn lên núi tìm chị của nó, lóc đáng thương vô cùng!”
“Ai da, Thất Nguyệt con võ công, là con lên núi xem , thật sự thể cứu về!”
“Phải đó!”
……
Mộ Thất Nguyệt các thôn dân bàn tán xôn xao, trong lòng cũng vài suy nghĩ!
Mấy ngày Trương Thợ săn quả thật bất chấp mưa gió lên núi tìm nàng, nàng nợ ông một ân tình, giờ giúp ông cũng xem như trả nợ .
Nàng đành đồng ý, “Được thôi, sẽ lên núi xem tình hình thế nào, nhưng dám đảm bảo thể cứu về.”
Trương thẩm liên tục gật đầu, “Được !”
Thôn trưởng lướt mắt đám thôn dân vây xem, ánh mắt dừng ở một chỗ: “Cẩu Đản, mấy đứa ngươi sức dài vai rộng, cầm theo đao c.h.ặ.t củi, theo Thất Nguyệt cùng lên núi, việc theo sự chỉ huy của Thất Nguyệt, tự ý chạy loạn! Nghe rõ ?”
“Biết , gia gia…” Cẩu Đản thấy dáng vẻ t.h.ả.m hại của Đại Tráng, thực trong lòng cũng sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-26-len-nui-cuu-truong-tho-san.html.]
y chính gia gia điểm danh cứu , cũng tiện bác mặt gia gia, đành c.ắ.n răng đáp lời.
“Ta về nhà lấy v.ũ k.h.í, lát nữa chúng tập trung ở đây.” Mộ Thất Nguyệt dặn dò Cẩu Đản và những khác, vội vã chạy về nhà .
Nàng chạy như bay, rẽ một góc vắng , từ trong gian lấy một cây cung tên đeo lưng, tay cầm thêm một cây rìu lớn, mới nhanh chân chạy đến nhà Trương Thợ săn.
Cẩu Đản cùng bảy tám thanh niên trai tráng khác đợi nàng ở cửa, trong tay họ đều cầm rìu hoặc đao c.h.ặ.t củi, tất cả đều lấy từ nhà Trương Thợ săn.
Thấy nàng đeo một cây cung tinh xảo đến, họ khỏi ngạc nhiên.
“Thất Nguyệt, ngươi còn b.ắ.n cung ư?”
“Ừm, một chút.”
“Cây cung tên ngươi mua ở ? Ta từng thấy v.ũ k.h.í nào như thế!”
“Mua ở huyện thành, mau thôi, Trương Thợ săn một núi, chậm trễ thêm một khắc là thêm một phần nguy hiểm!”
Mộ Thất Nguyệt thực sự hỏi đông hỏi tây, vì nàng đ.á.n.h lạc hướng.
“ đúng, các ngươi mau mau về! Chú ý an !”
Thôn trưởng thúc giục, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng.
Mộ Thất Nguyệt cùng Cẩu Đản và lên núi, men theo vết m.á.u đường, họ đến một thung lũng.
Trong thung lũng mọc đầy gai góc và cỏ dại, cây cối rậm rạp.
“Cái thung lũng hoang dã ngay cả đường cũng , Trương Thợ săn…”
“ , chúng là chỗ khác tìm thử xem!”
Mộ Thất Nguyệt định , đột nhiên trong thung lũng truyền đến từng trận tiếng thú gầm.
“Rống——”
Người đường xong da đầu căng c.h.ặ.t, kinh hãi : “Là tiếng gầm của gấu mù!”
“Thật sự gấu mù ?”
“Thật đáng sợ, con gấu mù đó chắc đang trốn trong thung lũng chứ?”
“Chúng ở quá gần , mau thôi!”
……
Mèo Dịch Truyện
Chưa thấy mặt gấu mù, chỉ một tiếng gầm thôi khiến bọn họ sợ hãi thôi. Nếu thật sự gặp gấu mù, e rằng chân bọn họ cũng mềm nhũn mất!
Mộ Thất Nguyệt suy nghĩ một chút, : “Vậy các ngươi canh giữ ở đây, sẽ lẻn xem tình hình thế nào.”
“Được , ngươi cẩn thận đấy!”
Mộ Thất Nguyệt tháo cung tên lưng xuống, cầm trong tay luôn sẵn sàng chiến đấu, đó lặng lẽ thung lũng.
Nàng tiến thung lũng, tiếng thú gầm càng lúc càng gần, bầu khí nơi đây cũng theo đó mà trở nên căng thẳng hơn.
Cảnh tượng săn g.i.ế.c dị thú kiếp vẫn còn rõ mồn một, ngờ nàng xuyên đến thế giới cổ đại giả tưởng , vẫn tiếp tục chiến đấu với dã thú.
“Cứu mạng! Cứu mạng——”
Đây là giọng của Trương Thợ săn!
Mộ Thất Nguyệt cẩn thận phân biệt tiếng kêu cứu, tìm theo tiếng mà tới, chỉ thấy trong thung lũng vách đá một khe đá sâu hẹp, bên cạnh khe đá còn một vũng m.á.u.
Tiếng kêu cứu chính là từ trong khe đá đó truyền .
“Rống——”
Một con hắc hùng thương điên cuồng lao về phía khe đá, nhưng hình nó quá lớn, căn bản thể chui lọt khe đá chật hẹp đó, chỉ thể gầm gừ giận dữ Trương Thợ săn bên trong.
Mộ Thất Nguyệt con hắc hùng hình đồ sộ , ít nhất cũng bốn năm trăm cân, vô cùng đáng sợ.