Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 266: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:16:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đặt bồn cầu xả nước

 

Từ sương phòng phía Tây truyền đến giọng của Đại cữu: “Nửa đêm canh ba thế , mà mua chăn đệm phủ cái? Đêm nay cứ tạm bợ mặc y phục ngủ một đêm, sáng sớm mai phố mua.”

 

“Cữu nương, con chuẩn sẵn một ít phủ cái , kịp trải , cứ theo con đến xem.” Mộ Thất Nguyệt , dẫn đến chính ốc.

 

Khoảnh khắc đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc , bộ giường chiếu chăn đệm mới tinh đập mắt, ánh nến lấp lánh ánh lụa mịn màng.

 

“Ôi chao! Nha đầu Thất Nguyệt chuẩn chu đáo đến thế!” Đại cữu nương ba bước thành hai bước tiến lên, vuốt ve chiếc chăn mới mềm mại kìm thốt lên kinh ngạc.

Mèo Dịch Truyện

 

“Toàn bộ đều là chăn mới, gối mới……” Tam thẩm nâng chiếc gối, đầu ngón tay khẽ run, “Thất Nguyệt , tấm lòng của con……”

 

Cữu nương nhanh nhẹn ôm lấy hai bộ chăn gấm, khóe mắt lộ rõ niềm vui: “Thất Nguyệt nhà tài giỏi thế , công t.ử nhà ai phúc cưới nàng, thật đúng là tổ tiên tích đức!”

 

Tam thẩm đột nhiên nắm lấy tay Thất Nguyệt, vành mắt hoe đỏ: “Con ngoan, và Tam thúc con sống cả đời, mơ cũng dám nghĩ thể sống trong trạch viện thế ……”

 

“Tam thẩm.” Thất Nguyệt khẽ nắm , giọng trong trẻo vang vọng trong sảnh đường.

 

“Chúng là cốt nhục chí ly hương đến đây an gia, đúng nên đồng tâm hiệp lực. Chỉ cần một nhà đùm bọc lẫn , cuộc sống mới ngày càng hơn!”

 

Lời như một cục than hồng, sưởi ấm khiến khóe mắt nóng lên.

 

Đại cữu nương là đầu tiên vỗ tay hưởng ứng: “Nói lắm! Từ nay về Thất Nguyệt chính là trụ cột của chúng , con chỉ đông chúng tuyệt tây!”

 

Thất Nguyệt mỉm ôm một bộ chăn gấm màu xanh nước biển: “Mọi cứ từ từ chọn, đưa một bộ phủ cái đến thiên viện cho Sở .”

 

Đợi bóng dáng yểu điệu đó khỏi cửa, Đại cữu nương đột nhiên mắt sáng lên, kéo Tiểu cữu nương bên cạnh nhỏ:

 

“Sở hiểu lễ nghĩa, dung mạo tuấn tú, cùng Thất Nguyệt nhà , quả đúng là một đôi bích nhân sống!”

 

“Chẳng !” Tiểu cữu nương hiểu ý khẽ, “Sở gia thế đơn giản, tính tình ôn hòa, rể rước về cho Thất Nguyệt quả là thích hợp!”

 

Tam thẩm cũng ghé đến bên Lữ thị, nháy mắt đưa tình : “Nhị tẩu, thấy mối hôn sự thế nào?”

 

Lữ thị về hướng con gái rời , khóe mắt đuôi mày đều là niềm vui giấu : “Chuyện của bọn trẻ…… rốt cuộc vẫn do Thất Nguyệt tự ưng ý mới , cũng tính.”

 

“Đó là lẽ đương nhiên!” Đại cữu nương tiếp lời, “Thất Nguyệt nhà dung mạo tài năng đều xuất chúng, tự nhiên chọn một ý!”

 

Mọi bóng lưng Mộ Thất Nguyệt biến mất, nở nụ dì mợ, Mộ Thất Nguyệt đang , hiểu đột nhiên cảm thấy da đầu tê dại.

 

“Thất Nguyệt, nàng đến đây gì?” Sở Vân Chu đang cắt tỉa hoa cỏ ở thiên viện, thấy Mộ Thất Nguyệt mang cả chồng chăn đệm gối .

 

“À, các Cữu nương lấy phủ cái, nghĩ cũng mang cho ngươi một bộ.”

 

Mộ Thất Nguyệt đặt đồ phòng , “Đồ để giường ngươi , khi nào rảnh thì tự trải .”

 

“Được, đa tạ.” Sở Vân Chu đầy vẻ cảm động, trong lòng Thất Nguyệt vẫn còn nhớ đến .

 

Lúc , Liễu Nhi và Cẩu Đản cũng ôm phủ cái , chào bọn họ.

 

……

 

Sáng sớm, trong viện vang lên tiếng huyên náo, vui vẻ như đón năm mới.

 

“Nhị tẩu”

 

Các Cữu nương bận rộn quét tước, bổ củi, cắt tỉa hoa cỏ.

 

Tiểu cữu và Tam thúc tuần tra một vòng, phát hiện tường vây trạch viện mới đều nguyên vẹn, chỗ nào cần sửa chữa.

 

Y phát hiện một phiến đá dày ở hậu viện một địa đạo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-266.html.]

“Trong địa đạo mấy hũ rượu! Trông vẻ ngon lắm!” Tam thúc hớn hở chui từ miệng địa đạo.

 

Tiểu Thiên cùng đám trẻ vây quanh miệng địa đạo, háo hức thử.

 

“Tam thúc, thể cho chúng địa đạo xem một chút ?”

 

“Tam thúc, con địa đạo của nhà giàu cất giấu băng khối, thật ?”

 

“Tam thúc, cho con chơi một lát ! Con còn từng thấy địa đạo trông như thế nào .”

 

Tam thúc chịu nổi sự nỉ non của bọn trẻ, đành đồng ý, một đám trẻ con nối chui địa đạo, nhanh đó truyền từng tràng kinh hô.

 

“Oa, ở đây mát quá!”

 

“Mùa hạ thể đến đây hóng mát tránh nóng !”

 

“Mau tìm xem, trong địa đạo băng khối …”

 

……

 

Một đám trẻ con lứa tuổi thiếu niên, ồn ào náo động, địa đạo suýt nữa chúng lật tung.

 

Mộ Thất Nguyệt tình cờ ngang qua đây, thấy Tam thúc đang ở gần địa đạo, bèn thuận miệng dặn dò mấy câu.

 

“Tam thúc , nhớ dọn dẹp địa đạo cho sạch sẽ, qua ít ngày nữa chúng cũng mua lương thực trữ trong đó, để dự phòng khi cần.”

 

Tam thúc , vội vàng đáp: “Được thôi!”

 

Y vội vàng tìm một cây chổi, chui địa đạo, tiện thể đuổi đám trẻ ham chơi khỏi địa đạo.

 

Bọn trẻ chút , đang bàn bạc chơi.

 

Lúc , những khác cũng đều bận rộn công việc của , bổ củi, đun nước, một cảnh tượng náo nhiệt.

 

Chẳng mấy chốc, Tiểu Hà nấu xong một nồi cháo thịt thơm lừng, nàng nhiệt tình gọi đến ăn sáng.

 

Bọn trẻ ào ào vây , mỗi đứa một bát cháo thịt thơm lừng, đứa nào đứa nấy ăn ngon lành, nỗi đói khát và mệt mỏi khi chạy nạn từ lâu vứt lên chín tầng mây.

 

Mộ Thất Nguyệt dùng xong bữa sáng, định dậy, chợt thấy Tú Nhi nhấc tà váy chạy nhanh hậu viện, má ửng hồng: “Thất Nguyệt, Châu nha bà đang đợi ở tiền viện, việc gấp tìm nàng.”

 

Mộ Thất Nguyệt chỉnh vạt áo về tiền viện, còn cửa thấy một tràng sảng khoái.

 

Ngẩng mắt lên, chỉ thấy Châu nha bà bước vững vàng qua ngưỡng cửa, khuôn mặt tròn đầy nụ giấu .

 

“Ôi chao, Mộ cô nương! Tin đây, tin đây!” Châu nha bà , ba bước thành hai bước tiến lên kéo tay Thất Nguyệt, “Vị Đỗ đại sư phụ ở thành Bắc hôm nay rảnh rỗi, dẫn nàng gặp ngay nhé?”

 

Mộ Thất Nguyệt âm thầm lấy mẫu thiết kế bồn cầu từ gian, cùng Châu nha bà xuyên qua đường phố, ngõ hẻm đến phường gốm sứ thành Bắc.

 

Vừa bước cửa, liền thấy khắp phòng ánh gốm sứ lưu chuyển, men xanh trắng giao hòa tương phản. Đáng chú ý nhất là một hàng vật phẩm men màu trắng sữa, ánh nắng tỏa vẻ sáng bóng ôn nhuận, tựa như ngưng chi.

 

Châu nha bà dẫn Thất Nguyệt qua vài lò nung, tại một án gặp “Vua gốm” Đỗ sư phụ lừng danh từ lâu.

 

Y mặc áo vải ngắn màu chàm, mười ngón tay thon dài, đang chuyên chú vuốt ve một khối đất sét tráng men.

 

“Đỗ sư phụ,” Châu nha bà giới thiệu, “Đây chính là Mộ cô nương mà nhắc đến với .”

 

Sau màn hàn huyên, Mộ Thất Nguyệt lấy bản vẽ từ từ mở : “Đã lâu danh Đỗ sư phụ kỹ nghệ siêu quần, loại bồn cầu hình dáng như , thể nung ?”

 

Trên bản vẽ, đường nét chỉnh tề, miêu tả cấu tạo của bồn cầu xả nước hiện đại một cách tinh tế và rõ ràng từng chi tiết.

 

Đỗ sư phụ nhận lấy bản vẽ, lông mày đầu tiên nhíu , đó càng càng sáng mắt, cuối cùng vỗ tay : “Hay quá! Kiểu dáng bồn cầu thế quả là từng thấy bao giờ!”

 

 

 

Loading...