Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 276: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:16:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tin tức của Cẩm Hoa

 

Kể từ khi cửa tiệm mới khai trương, khách hàng mỗi ngày đều tấp nập, việc ăn buôn bán phất lên khiến vui mừng khôn xiết.

 

Mộ Thất Nguyệt tỉ mỉ bố trí căn sương phòng ở hậu viện của tiệm thành một phòng việc, mời A nương và Tam thẩm các nàng đến giúp hàng.

 

Liễu Nhi và Lữ Tú cũng thường tranh thủ lúc rảnh rỗi, đến hậu viện phụ giúp vài món đồ thủ công.

 

Tiểu Hà thì suốt ngày bận rộn trong hậu viện ở nhà, một trông nom ba chiếc l.ồ.ng hấp để Lộ đào hoa hương, giữa làn nóng bốc lên ngùn ngụt chỉ thấy bóng dáng nàng .

 

A Man và Cẩu Đản dẫn theo mấy đứa trẻ lớn hơn một chút, vác giỏ tre rừng đào ngoài thành thu thập cánh hoa.

 

Rừng đào đó vốn là đất chủ, do một lão nhân hiền từ coi sóc.

 

Mộ Thất Nguyệt dặn dò , A Man mỗi đều mang theo một bầu rượu ngon cho lão nhân trông vườn, nhờ thể tự do vườn đào, chỉ cần ghi nhớ khi nhặt cánh hoa tổn hại đến cây đào dù chỉ một chút.

 

Gần đến giữa trưa, công việc bận rộn của tiệm cuối cùng cũng tạm lắng. “Liễu Nhi, Tú Nhi, bây giờ là giờ ăn, tiệm mấy khách, các ngươi đều hậu viện giúp một tay .”

 

“Vâng ạ!”

 

“Lại thể cùng các cô học thêu thùa !”

 

Mèo Dịch Truyện

Lữ Tú và Liễu Nhi đặt những việc đang dở xuống, chuyển hậu viện giúp Tam thẩm các nàng.

 

Lữ Hinh Nhi mười bốn tuổi thích thêu thùa, duy chỉ tình yêu đặc biệt với tính toán, lúc đang chăm chú học tính bàn tính theo Sở ở quầy.

 

“Một lên một, một xuống năm trừ bốn, một trừ chín tiến một…” Lữ Hinh Nhi khẩu quyết, gảy những hạt tính bàn tính, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc và tập trung.

 

là một ham học.

 

Dạo nàng mỗi tối đều cùng Tiểu Thiên và Sở giảng bài, sách học chữ.

 

Mộ Thất Nguyệt thầm nghĩ, các đều học thêm vài kỹ năng, thể giúp đỡ gia nghiệp của , nàng cũng sẽ mệt mỏi như .

 

Khoảng một khắc , Lữ Hinh Nhi xoa xoa thái dương đang căng cứng để nghỉ ngơi một lát.

 

Mộ Thất Nguyệt thấy ôn tồn : “Hinh Nhi biểu tiến bộ nhanh , cần quá gắng sức gì, mệt thì cứ nghỉ ngơi một chút.”

 

Lữ Hinh Nhi bực bội lắc đầu: “So với Tiểu Bảo biểu , biểu tỷ thật sự ngu dốt. Biểu chỉ cần nửa ngày là thể thuộc lòng khẩu quyết bàn tính , bàn tính càng gảy một cách trôi chảy như nước chảy mây trôi…”

 

Sở Vân Chu khép cuốn sách trong tay , mỉm : “Mỗi sở trường riêng, cần miễn cưỡng. Với nền tảng của , ngộ tính như là điều hiếm .”

 

Nghe thấy lời khen của Sở , Lữ Hinh Nhi lập tức đỏ bừng hai má, thẹn thùng cúi đầu, học theo giọng điệu văn nhã của Sở đáp: “Sở quá khen …”

 

Mộ Thất Nguyệt thấy vẻ thiếu nữ đang xuân của biểu , trong lòng hiểu rõ. Nàng cầm cây chổi lông gà lên, tự giác bỏ . Sở Vân Chu cũng dậy vận động gân cốt, hậu viện nghỉ ngơi.

 

Đợi đến khi bụng kêu réo ùng ục, Mộ Thất Nguyệt xoa xoa cái bụng trống rỗng của , thầm nghĩ: A phụ một lo liệu bữa trưa, e rằng sẽ kịp.

 

Nàng lén lút lấy một nắm đậu phộng rang từ trong gian, bóc vài hạt ăn lót . Đang nhai, ngoài cửa truyền đến giọng sang sảng của A phụ:

 

“Thất Nguyệt, đói bụng lắm ?”

 

Ngẩng đầu lên, Mộ Thiên Phú đang bước nhanh đến, tay xách hai chiếc hộp cơm nặng trịch, trán còn lấm tấm mồ hôi, rõ ràng là vội vã đường. “Mau đến dùng bữa trưa !”

 

Kể từ khi các nữ quyến trong nhà đều đến tiệm giúp việc, công việc bếp núc liền đổ dồn lên vai phụ . Tuy nhiên, vẻ vui vẻ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-276.html.]

Buổi trưa khách khứa thưa thớt, Mộ Thất Nguyệt liền để A phụ tạm coi sóc cửa tiệm, còn thì đến quầy, thấy Lữ Hinh Nhi vẫn đang cặm cụi gảy bàn tính, ngón tay thoăn thoắt, miệng lẩm nhẩm.

 

“Hinh Nhi, ăn cơm , lát nữa hãy luyện.” Nàng khẽ vỗ vai biểu .

 

“Mọi ăn , luyện thêm một lúc nữa.” Lữ Hinh Nhi ngẩng đầu lên, vẻ mặt chuyên chú.

 

“Bận thế nào cũng ăn cơm, đói bụng thì .” Mộ Thất Nguyệt lý lẽ, kéo tay nàng về phía hậu viện, “Lát nữa sẽ luyện cùng .”

 

Đến hậu viện, Mộ Thất Nguyệt đặt hộp cơm lên bàn đá, mở nắp , mùi thơm của cơm canh lập tức tỏa . Sở Vân Chu đang dựa ghế bập bênh chợp mắt, thấy động tĩnh liền bật mở mắt.

 

“Thơm quá! Cơm canh mang đến ?”

 

“Sở dậy nhanh, cơm canh e rằng sẽ cướp sạch mất.” Mộ Thất Nguyệt đùa.

 

Sở Vân Chu vươn vai, thong thả bước đến, khóe môi khẽ cong: “Hôm nay hiểu đói nhanh lạ thường, nếu chậm hơn một chút, e rằng sẽ đói đến ngất mất.”

 

“Vậy mau rửa tay?” Mộ Thất Nguyệt trong lòng tính toán: Phải chuẩn thêm chút điểm tâm, đồ ăn vặt trong tiệm, để bận rộn quên ăn cơm.

 

Không lâu , A nương và Tam thẩm các nàng cũng .

 

Tam thẩm ôm Tiểu Phong trong lòng, thấy mâm cơm đầy ắp liền mặt mày hớn hở: “Ôi chao, Nhị ca nấu ăn ngon quá! Hôm nay chúng lộc ăn .”

 

Lữ thị xua tay: “Chẳng qua chỉ là vài món ăn nhà , cứ tùy tiện dùng.”

 

Mọi vây quanh bàn, vui vẻ động đũa. Mộ Thất Nguyệt gắp một miếng thịt kho tàu bát A nương, : “A nương vất vả , ăn nhiều một chút!”

 

Lữ thị vui vẻ gật đầu, trong mắt tràn đầy sự mãn nguyện.

 

“Tiểu Phong cũng ăn .” Mộ Thất Nguyệt cũng gắp một miếng thịt kho tàu bát Tiểu Phong.

 

“Đa tạ Thất Nguyệt tỷ tỷ.” Tiểu Phong miệng đầy dầu mỡ bắt đầu ăn.

 

Liễu Nhi và Tú Nhi lấy nước rửa tay, đợi đến khi các nàng cũng xuống ăn cơm, Sở Vân Chu ăn no .

 

Lúc , A phụ đang trông tiệm bên ngoài vội vã bước gọi một tiếng, Thất Nguyệt khách tìm.

 

Mộ Thất Nguyệt đặt đũa xuống, “Giờ đến tiệm, khách đến nhỉ?” Nàng vội vã chạy tiền sảnh, thấy một bóng lưng quen thuộc.

 

“Xin hỏi vị khách quý …” Nàng một nửa, thấy khách , ngờ quen, liền kinh ngạc thốt: “Hồng Hương cô nương? Sao là nàng?”

 

“Ta sáng nay thành, nơi đây mới mở một tiệm công phường tinh xảo, bán hương lộ, liền ghé qua xem thử, nào ngờ… quả nhiên là tiệm của nàng!” Hồng Hương rạng rỡ .

 

“Nàng là từ Thanh Thủy trấn thẳng đến tỉnh thành ư? Những cô nương ở công phường nữ t.ử đây của , … Nàng gặp họ ?” Mộ Thất Nguyệt chút lo lắng hỏi.

 

“Ha ha, nàng hỏi đúng , quả thật gặp họ. Chỉ là, chúng vẫn đồng hành một đoạn đường. Sau khi ngang Thanh Tuyền trấn, họ trấn đó vài ngày, dường như đang chờ ai đó. Ta cùng Vương ma ma và đến tỉnh thành .” Hồng Hương đáp.

 

“Mau xuống uống , chúng từ từ trò chuyện.” Mộ Thất Nguyệt pha cho nàng một chén .

 

Hồng Hương cũng khách khí, thu khăn tay ống tay áo, xuống uống .

 

“Mộ cô nương quả là tài năng, đến tỉnh thành bao lâu mà mở cửa tiệm nhanh đến . Ta các tỷ , tiệm của nàng ăn phát đạt lắm, xếp hàng nửa ngày mới mua hai gói Băng Vệ Sinh An Hảo.”

 

Mộ Thất Nguyệt cố ý vẻ trầm tư : “Không nhanh tay e là , đường xá , vật giá tỉnh thành đắt đỏ, trong nhà mỗi ngày ngần miệng ăn, nếu mau ch.óng kiếm tiền, e rằng trong nhà còn gạo để thổi cơm.”

 

Hồng Hương đùa: “Nàng đừng khiêm tốn nữa, tài như nàng mà còn đói bụng, thì đời còn mấy ai sống nổi nữa?”

 

 

 

Loading...