Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 288: --- Trọng Kim Treo Thưởng ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:17:06
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thất Nguyệt thấy khoản tiền thưởng cao như , lập tức chút động lòng.
Thẩm Oánh Oánh một bên, nghịch chén , trong lòng chút hối hận vì tới ké bữa tiệc .
Nàng còn tưởng thứ gì đó mới lạ, tới hóng chuyện cho vui, ngờ là Trương lão gia treo thưởng hậu hĩnh…
Kinh doanh nàng hiểu.
Phụ nàng hiểu, nhưng chuyện nàng cũng dám hỏi, sợ cấm túc, đáng.
Nàng cũng học Tiểu Thu, mắt mũi, mũi tâm, cúi đầu uống lên tiếng.
“Thẩm tiểu thư, Tư Thu Sơn Trang ở ?” Mộ Thất Nguyệt khẽ hỏi nàng.
“Nghe ở Thu Hà Sơn, cũng từng qua.” Thẩm Oánh Oánh thấp giọng đáp.
“Vậy Thu Hà Sơn ở ?”
“Mười dặm bên ngoài cửa đông thành.”
“Mười dặm bên ngoài cửa đông thành?” Mộ Thất Nguyệt , nơi gần nông trang của nàng ?
Phía nông trang quả thực một ngọn núi, cao lắm, nhưng đó một ngôi chùa hương hỏa khá thịnh vượng, ngày thường thường khách thập phương qua .
“Ừm, Thu Hà Sơn một Linh Hà Tự và một Tư Thu Sơn Trang. Ngôi chùa đó cầu nguyện linh nghiệm, hương hỏa khá thịnh vượng.”
Mộ Thất Nguyệt chút tò mò: “Cầu nguyện linh nghiệm ? Ngươi thử ?”
“Thử , năm ngoái đầu tiên tới cầu nguyện, hy vọng thể ngoài hành tẩu giang hồ, kết giao vài vị giang hồ hiệp khách!” Thẩm Oánh Oánh ghé tai nàng khẽ .
“Nguyện vọng thành hiện thực ?” Mộ Thất Nguyệt vẻ mặt bí ẩn của nàng.
“Thành hiện thực chứ! Tuy thể thực sự hành tẩu giang hồ, nhưng khi ở tạm Bình Khang huyện, quen ngươi đó!”
Mộ Thất Nguyệt nhịn : “Ta giang hồ hiệp khách gì.”
“ trong mắt , ngươi chính là giang hồ hiệp khách đó! Thân thủ bất phàm, thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ… Đây hiệp khách thì là gì?” Thẩm Oánh Oánh vẻ mặt đầy sùng bái.
“Ừm ừm, thôi , chúng vẫn là Trương lão gia .” Mộ Thất Nguyệt ánh mắt chuyển sang Trương lão gia ghế chủ tọa.
Chỉ thấy mở một cái rương gỗ mặt, lộ một rương bạc đầy ắp xếp đặt ngay ngắn.
“Ai nếu thể sống Tư Thu Sơn Trang, khoản tiền thưởng sẽ thuộc về đó!”
Mọi cái rương đầy ắp thành ý chấn động.
Ngoài Mộ Thất Nguyệt , những còn trong buổi tiệc đa phần là các thương nhân trung niên bụng phệ, cùng với một nữ t.ử phong vận vẫn còn, tổng cộng quá hai mươi .
“Trương lão gia thật sự dốc hết vốn liếng .”
“Ai mà chẳng , lão dồn bộ gia sản sản nghiệp Tư Thu Sơn Trang , nếu vực dậy thì sẽ tán gia bại sản thôi!”
“Vĩ diệu kế nào, để giúp Trương lão gia một tay chăng?”
“Chúc quá khen , nào đức hạnh khả năng gì mà vực dậy một sơn trang lớn đến ?”
“Sòng bạc điều hành mỗi ngày đều kiếm về bộn tiền, ai mà chẳng thủ đoạn của thông thiên chứ?”
“Chúc đùa , thanh lâu danh nghĩa của mới là cây hái tiền lớn nhất Thanh Vân Thành!”
“Nói đến cây hái tiền, chẳng ai sánh bằng Thủy Thượng Nhạc Phường của Du Thất Nương! Một hồ Tiêu Dao t.ửu thể bán đến trăm lượng, đó đúng là động ăn vàng mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-288-trong-kim-treo-thuong.html.]
Mọi đồng loạt về phía nữ t.ử phong vận vẫn còn đang đó, chỉ thấy nàng ho khan một tiếng, : “Thất Nương chỉ là một nữ t.ử, nào hiểu gì đạo kinh doanh, thể trụ đến ngày nay, bất quá cũng chỉ là may mắn mà thôi.”
…
Mộ Thất Nguyệt lắng hồi lâu, phát hiện những mời đến đây, ngoài các chủ tiệm vải, t.ửu lầu, khách điếm , những còn dường như đều là ăn kiểu “bàng môn tả đạo”.
Nàng nhận , những tuy động lòng vạn lượng tiền thưởng, nhưng ai đưa chủ ý cả! Mỗi đều con đường kinh doanh riêng của , cũng là bảo đảm để an lập mệnh, dễ dàng tiết lộ ngoài.
Mèo Dịch Truyện
Chân lý Trương lão gia hẳn thể hiểu.
Thế nhưng vì lão vẫn cứ bày một buổi yến tiệc như chứ? Chẳng lẽ thực sự như lời họ , vì dồn hết gia sản mà lâm đường cùng, nên mới dùng đến hạ sách ?
Mộ Thất Nguyệt nghĩ mãi , nhưng những món ăn liên tục dọn lên, tỏa mùi hương quyến rũ, khiến đầu óc nàng ngừng suy nghĩ, chỉ thưởng thức một bữa ngon.
Trương lão gia lên tiếng mời, liền nâng chén, yến tiệc bắt đầu.
Trương lão gia vô cùng thành ý, nâng chén mời rượu từng một, đến lượt Mộ Thất Nguyệt thì chếnh choáng say.
“Mộ cô nương là một trong những Trương mỗ bội phục nhất… tuổi còn nhỏ, mới chân ướt chân ráo đến, thể khiến tất cả nữ t.ử trong thành chú ý, ngay cả phu nhân thành chủ cũng ưu ái hơn … Trương mỗ bội phục! Xin kính… Mộ cô nương một chén!”
Mộ Thất Nguyệt chút quen với những dịp như , đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c thì nàng thể, chứ lời hoa mỹ thì nàng chẳng chút nào.
“Trương lão gia quá lời , tiểu điếm của mới khai trương vài ngày, kiếm đều là tiểu bạc, thuần túy là may mắn mà thôi…” Mộ Thất Nguyệt nâng chén hồi đáp.
Một chén rượu bụng, Mộ Thất Nguyệt cảm thấy choáng váng, cũng rõ vì trường hợp quá trang trọng .
Trương lão gia vẫn ý rời , mượn men rượu, tiếp tục : “Trương mỗ khẩn cầu Mộ cô nương tay giúp đỡ, cứu Trương mỗ khỏi thủy hỏa…”
Thẩm Oánh Oánh một bên thực sự chịu nổi nữa, vội vàng giải vây cho Mộ Thất Nguyệt : “Trương lão gia, thành ý của ngài đều thấy , nhưng đối với Tư Thu Sơn Trang chúng đều mấy quen thuộc, thật dám mạo đưa chủ ý gì cho ngài!”
Trương lão gia , cho rằng các nàng ý giúp đỡ? Lập tức mừng rỡ khôn xiết, vội vàng : “Cái dễ thôi, ngày mai sẽ sắp xếp xe ngựa, mời cùng đến Tư Thu Sơn Trang của , du ngoạn hai ngày cho thật thoải mái, tiện thể tìm hiểu tình hình bên trong.”
Mọi đều nhao nhao hưởng ứng, đồng loạt chấp thuận.
Mộ Thất Nguyệt thầm nghĩ, đến nước , thì cứ xem xét tính, bèn thuận miệng đáp lời.
Sáng sớm hôm .
Mộ Thất Nguyệt mở cửa hàng, Hồng Hương đến từ sớm, hôm nay là ngày nàng hứa giao hàng.
May mắn Cẩm Hoa và các nàng thành bộ lễ phục đầu tiên, T.ử Vân Sa sườn xám.
Hồng Hương nóng lòng khoác lên thử một , xuất hiện ở hậu viện, đến tả xiết!
May mà những mặt đều là nữ t.ử, cũng thấy mặt đỏ tim đập, kìm mà ngạc nhiên xem nàng như trời.
Lữ thị và An thị thấy thì càng thầm thở dài, trách nào nam nhân đều thích chạy đến thanh lâu, nữ t.ử như ai mà chẳng động lòng chứ?
Hồng Hương cô nương , các nàng cũng gặp vài , đây chỉ cảm thấy nàng dung nhan tồi, nhưng giờ đây khoác lên bộ y phục màu tím , cả nàng trở nên khác biệt.
“Vị lão gia … xin ngài dừng bước! Hậu viện cấm khách …” Lúc , bên ngoài truyền đến tiếng Lữ Hinh gấp gáp.
Mọi đồng loạt đầu , chỉ thấy một nam t.ử trung niên phong trần mệt mỏi ở cuối hành lang, ánh mắt lão vẫn dán c.h.ặ.t Hồng Hương, cứ như thể gặp tiên nữ hạ phàm từ Cửu Thiên, cả đều ngây dại.
Hồng Hương khẽ gật đầu với lão, bước sương phòng.
“Trương lão gia?” Mộ Thất Nguyệt kinh ngạc tiến lên đón, “Ngài đến đây là vì chuyện Tư Thu Sơn Trang ? Mời ngài bên , chúng ngoài chuyện.”
Trương lão gia hồn, nhanh ch.óng chớp chớp mắt, nữa về hậu viện, thấy bóng dáng nữ t.ử nữa, lúc mới theo Mộ Thất Nguyệt ngoài.