Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 294: --- Bỏ trốn?
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:17:12
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm lão gia một tay dắt Thẩm Oánh Oánh, một tay nắm c.h.ặ.t Mộ Thất Nguyệt bước khỏi sân nhỏ.
Đến đầu hẻm, Thẩm lão gia vẫn buông tay, nóng lòng mang các nàng vội vã rời .
“Thẩm lão gia, thể buông tay ? Ta thể tự .” Mộ Thất Nguyệt kéo theo bước chạy nhỏ, chút khó chịu.
Thẩm lão gia vẻ mặt nghiêm trọng, đè thấp giọng : “Chúng theo dõi , đừng lên tiếng, mau theo !”
“Cha! Người nắm đau con ! Mau buông tay…”
Thẩm Oánh Oánh còn gây sự, cha nàng một nhát tay đao đ.á.n.h ngất, vác lên vai, điều Mộ Thất Nguyệt kinh ngạc.
“Thẩm lão gia, đây là…”
“Muốn sống thì đừng hỏi, mau theo .” Thẩm lão gia khẽ .
Mộ Thất Nguyệt đầu liếc bốn phía, mái nhà quả nhiên hai bóng đen, “Thẩm lão gia, mau buông tay , chốc lát đ.á.n.h , sẽ thi triển .”
Thẩm lão gia khẽ nhắc nhở: “Ta thể buông , nhưng cùng , bằng một khi về nhà, các ngươi sẽ chịu tai ương diệt vong. Sự việc trọng đại, trò đùa!”
Mộ Thất Nguyệt nhớ tin tức trong sân nhỏ — Trấn Nam Hầu phản quốc! Đây là một tội tày trời, đối phương nhất định sẽ nghĩ cách để chặn phần chứng cứ .
Bất kể nàng thấy nội dung đối thoại trong phòng , nhưng chỉ cần là từng đến cái sân nhỏ đó, e rằng nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch .
Mộ Thất Nguyệt ý thức sự nghiêm trọng của sự việc, nàng sát phía Thẩm lão gia, hai vội vã chạy phố.
Đèn hoa mới lên, phố thưa thớt.
Thẩm lão gia dẫn nàng hết đường ngõ nọ phố, lợi dụng màn đêm rẽ một sân nhỏ trong ngõ hẻm.
Bọn họ mò mẫm trong bóng tối đến giếng nước trong sân, Thẩm lão gia bảo Mộ Thất Nguyệt nhảy xuống, “Bên trong là cát mềm, mau nhảy xuống, thời gian gấp gáp…”
Mộ Thất Nguyệt thò tay giếng, dùng ống thổi lửa chiếu , xác nhận đáy giếng nước, mà một tầng cát vàng cách miệng giếng cũng sâu lắm.
Điều Thẩm lão gia giật , “Đừng đốt lửa! Sẽ lộ…”
Mèo Dịch Truyện
Khi câu , Mộ Thất Nguyệt dập lửa, nhảy xuống giếng.
Nhanh ch.óng Thẩm Oánh Oánh cũng thả xuống, nàng kéo , Thẩm lão gia cũng nhảy xuống.
Đợi lão gia mò mẫm, một nữa vác Thẩm Oánh Oánh lên vai.
Mộ Thất Nguyệt giơ bó đuốc, dọc theo đường hầm đáy giếng một đoạn, “Thẩm lão gia, đây là đường thoát hiểm các chuẩn ? Đường hầm thông ?”
“Thông ngoài thành.” Thẩm lão gia .
Mộ Thất Nguyệt khựng , “Chúng đây là khỏi thành ?”
“Trong thành giăng lưới trời l.ồ.ng đất, tiếp theo tất cả trong Thẩm gia và Mộ gia các ngươi đều sẽ theo dõi. Muội nếu bọn họ sống sót, thì hãy rời xa nơi , đợi khi gió yên sóng lặng hãy trở về.” Thẩm lão gia .
Mộ Thất Nguyệt mơ hồ cảm thấy .
“Ta , nhà đây? Bọn họ đều là dân thường, căn bản năng lực đối phó với những sát thủ !” Mộ Thất Nguyệt lo lắng .
Thẩm lão gia thúc giục nàng mau , “Bọn họ cũng sẽ trong thành mà sát hại vô tội. Chỉ cần liên lạc với nhà, bọn họ vẫn còn mạng sống.”
“Vậy chúng đây là trốn ?” Mộ Thất Nguyệt hỏi.
“Muội cùng một chuyến kinh thành!”
“Cái gì? Đi kinh thành?” Mộ Thất Nguyệt kinh ngạc, “Không ! Kinh thành đường sá xa xôi, về về e rằng mất một hai tháng.”
“Muội cùng , chỉ thể giam . Bởi vì bí mật nên .” Thẩm lão gia trầm giọng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-294-bo-tron.html.]
“Bí mật gì cơ? Ta và Thẩm Oánh Oánh sân treo lên , chẳng thấy gì cả.” Mộ Thất Nguyệt thừa nhận.
“Bất kể thấy , một khi các ngươi vướng phong ba , và Oánh Oánh đều cùng kinh thành.” Thẩm lão gia .
“Thẩm lão gia, kinh thành chuyến , tất nhiên sẽ hiểm nguy trùng trùng, hà tất mang theo và Oánh Oánh hai nữ nhân yếu đuối chứ? Chẳng là cản trở ?”
Mộ Thất Nguyệt ở , nàng thể trốn ở ngoài thành đợi khi gió yên sóng lặng, chỉ cần liên lạc với nhà là .
Nàng kinh thành, xa xôi như .
“Chuyện còn do chúng quyết định nữa , cho dù để các ngươi ở , các ngươi cũng sẽ giam cầm. Ta chi bằng tự mang theo bên , cùng vinh cùng nhục!” Thẩm lão gia ngữ khí kiên định.
Mộ Thất Nguyệt quyết tâm của , đây là quyết ý hành động liều lĩnh, liều một phen .
Hắn nắm giữ manh mối quan trọng như , bất kể là thế lực lưng , là của Trấn Nam Hầu, đều sẽ buông tha.
Hắn nếu như chuyến thuận lợi, cả nhà đều thể sống sót.
Nếu như thất bại, cả nhà đều chôn theo!
Mộ Thất Nguyệt chút hối hận, nên xen việc khác, cuốn phong ba , nhưng lúc nghĩ đến những điều đó vô ích .
Chỉ thể nghĩ xem tiếp theo nên gì.
Mộ Thất Nguyệt lúc trong lòng loạn, nếu như chỉ một nàng, rút lui khó. cả nhà nàng đều ở trong thành, căn bản thể chạy thoát.
Tình thế hiện nay, quả thực như lời Thẩm lão gia , nàng ở ngược sẽ gây mối đe dọa lớn hơn cho nhà. nàng cứ thế biến mất, nhà nhất định sẽ lo sốt vó.
Nàng để cho nhà bao nhiêu bạc, một đại gia đình như , mà sống sót đây?
Nàng tính toán, cửa hàng chỉ cần kẻ nào đến gây rối, dựa mấy món bán chạy và đơn hàng hồng hương chắc vẫn thể chống đỡ thêm một thời gian.
Hy vọng bên Thẩm lão gia đây sẽ nhanh ch.óng kết thúc sóng gió .
Hai bước chân vội vã, cuối cùng cũng sắp đến lối đường hầm.
Thẩm lão gia dừng bước, đầu : “Mộ cô nương, mau tắt đuốc , chúng mò mẫm trong bóng tối mà , tránh để kẻ khác phát hiện.”
Mộ Thất Nguyệt tắt đuốc, theo Thẩm lão gia chui ngoài, Thẩm lão gia sột soạt đậy kín cửa hang .
Khu đất hoang bên ngoài thành đen kịt một màu, xung quanh tiếng ếch nhái kêu ran. Nàng theo Thẩm lão gia mò mẫm một lúc trong bóng đêm, khi mắt quen với cảnh tối tăm, tầm trở nên hơn, thể lờ mờ thấy địa hình xung quanh.
Nàng bóng dáng ngọn núi phía và bức tường cao bên cạnh, mơ hồ cảm thấy quen thuộc, bèn khẽ hỏi Thẩm lão gia.
“Thẩm lão gia, đây là gần Tư Hà sơn phía ngoài cổng thành Đông ?”
“Ừm, đúng . Đi mau , phía vài dặm tiếp ứng chúng .” Thẩm lão gia đáp.
Mộ Thất Nguyệt tức thì mừng rỡ.
Thật khéo , lối đường hầm ở gần tiểu nông trang nhà nàng. Trước khi kinh thành, để lời nhắn cho nhà.
“Thẩm lão gia, xin chờ một chút, sẽ về ngay.” Mộ Thất Nguyệt .
“Ngươi gì?” Thẩm lão gia hỏi nàng.
“Bụng đau, giải quyết một lát…”
Thẩm lão gia sốt ruột : “Ráng nhịn thêm chút nữa, phía là đến .”
“Không nhịn nổi, hôm nay ăn uống , , sẽ bẩn quần mất…” Đang , nàng đ.á.n.h một cái rắm, Thẩm lão gia bất đắc dĩ một câu “Vậy ngươi nhanh lên một chút!”
Mộ Thất Nguyệt chui bụi cỏ, men theo chân tường mò mẫm một đoạn ngắn trong bóng tối, đầu thấy Thẩm lão gia nữa, lúc mới trèo tường nông trang nhà .