Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 295: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:17:13
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
--- Lên đường về kinh thành ---
Mộ Thất Nguyệt đến gần căn nhà tranh, thấy tiếng ch.ó sủa, trong lòng thầm kêu , suýt nữa thì quên mất, nông trang nuôi một con ch.ó giữ cửa!
May mà con ch.ó xích , Mộ Thất Nguyệt nhẹ nhàng áp sát cửa sổ.
“Khụ khụ.” Trong nhà truyền đến tiếng ho nhẹ của Tam thúc, cùng với tiếng lẩm bẩm của ông, “Con ch.ó sủa loạn lên gì? Chẳng lẽ kẻ trộm ?”
“Tam thúc, đừng bật đèn, là con!” Mộ Thất Nguyệt khẽ một câu.
Tam thúc mò mẫm mở cửa, quát mắng con ch.ó hai câu, con ch.ó ủm ủm hai tiếng im lặng.
Hai mò mẫm nhà.
“Thất Nguyệt, muộn thế , con …” Tam thúc khẽ hỏi, lời nửa chừng, trong tay Mộ Thất Nguyệt nhét cho thứ gì đó.
Bên tai truyền đến lời dặn dò khe khẽ của Mộ Thất Nguyệt,
“Tam thúc, con gây họa nên ngoài lánh một thời gian, ba trăm lượng ngân phiếu nhờ Tam thúc chuyển giúp con cho Sở Vân Chu.”
Mèo Dịch Truyện
“Con gây họa gì? Mau cho Tam thúc .”
“Con thể , nếu Tam thúc cũng sẽ gặp nguy hiểm. Chuyện con đến đây tối nay, trừ Sở Vân Chu , thể để bất kỳ ai khác !”
“Được!”
“Sau khi con , cả nhà chúng đều sẽ kẻ khác theo dõi. Chỉ cần con xuất hiện, sẽ . Chỉ là… con lo Liễu Như Mi sẽ đến cửa hàng gây sự.”
“Liễu Như Mi là ai?” Tam thúc từng qua .
“Nàng là chủ tiệm son phấn cùng ngành, thấy cửa hàng chúng ăn nên ghen tị, đến gây rối , con sợ nếu con ở đây, cửa hàng sẽ gặp chuyện…”
“Vậy thì trong thời gian con vắng mặt, chúng đóng cửa hàng, kinh doanh nữa.” Tam thúc .
“Không , quá lộ liễu.” Mộ Thất Nguyệt lắc đầu.
“Tam thúc hãy đưa ba trăm lượng ngân phiếu cho Sở Vân Chu. Nếu Liễu Như Mi đến gây rối, hãy bảo nghĩ cách bỏ chút tiền tìm Vinh phu nhân giúp đỡ!”
“Vinh phu nhân là ai? Nàng giúp chúng ?”
“Sở Vân Chu gặp Vinh phu nhân , Tam thúc với là sẽ hiểu. Nhớ kỹ, trừ Sở Vân Chu , tuyệt đối đừng tiết lộ cho bất kỳ ai về việc con đến tìm Tam thúc!”
“Cha con cũng thể ?”
“Không thể, họ càng lo lắng tìm con, họ sẽ càng an , điều đó chứng tỏ nhà cũng tin tức gì của con. Chỉ là… sẽ khổ cho cha buồn một thời gian .” Mộ Thất Nguyệt u buồn .
Tam thúc cất kỹ ngân phiếu, khẽ dặn dò: “Thất Nguyệt nha đầu, con gây sự với của quan phủ là bọn ác bá ? Con tiết lộ một chút, Tam thúc cũng thể nắm tình hình.”
“Đã gây sự với nhân vật một tay che trời, chỉ cần sơ suất một chút, cả nhà chúng đều chôn cùng! Tam thúc, bất kỳ ai hỏi, Tam thúc tuyệt đối tiết lộ con đến tìm Tam thúc!”
Tam thúc thần sắc ngưng trọng gật đầu, nghẹn ngào : “Vậy con một bên ngoài, tự bảo trọng.”
“Vâng, Tam thúc, con đây!” Nói xong nàng khỏi nhà, biến mất màn đêm.
Sở dĩ Mộ Thất Nguyệt gửi gắm cho Tam thúc và Sở Vân Chu là vì Tam thúc từng ở mỏ quặng, lòng hiểm ác, gặp chuyện cũng bình tĩnh hơn hai vị khác.
Còn Sở Vân Chu, ơn cứu mạng với nàng. Với nhân phẩm của Sở Vân Chu, nếu gia đình nàng gặp nạn, nhất định sẽ hết lòng tương trợ. Chàng xử lý việc quy củ hơn cha nàng, nên là lựa chọn nhất.
Lại thấy tiếng sột soạt trong bụi cỏ, Thẩm lão gia gần như phát điên, “Sao ngươi lâu đến ?”
“Ôi, tiêu chảy… cũng kiểm soát .” Mộ Thất Nguyệt ôm bụng từ trong bụi cỏ bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-295.html.]
“Mau thôi, tránh đêm dài lắm mộng!” Thẩm lão gia bảo nàng phía .
Hai một bước sâu một bước cạn mò mẫm trong bóng đêm, cuối cùng cũng đến nơi tiếp ứng.
Đây là một căn nhà nhỏ bên cạnh bến tàu.
Thẩm lão gia gõ cửa vài cái, ba gấp hai chậm, lặp lặp mấy , cánh cửa phòng mở .
“Lão Mạc, là !”
“Lão Thẩm?”
Lão Mạc mò mẫm đón họ , một căn hầm tối om với ánh nến lờ mờ.
“Lão Thẩm? Ngươi đây là…” Thấy Thẩm Vạn Sơn cõng một cô gái lưng, phía còn theo một , khỏi kinh ngạc.
“Mau sắp xếp , lập tức đến kinh thành một chuyến.” Thẩm Vạn Sơn lấy một tấm Hắc Phong lệnh độc đáo, một mặt đen như mực, một mặt vàng rực, mặt vàng khắc chữ ‘Mật’.
Người thấy trợn tròn mắt kinh ngạc, “Thiếu chủ mật lệnh?! Ta lập tức sắp xếp thuyền cho các ngươi!”
Người ngoài, Thẩm Vạn Sơn đặt con gái lên giường, với Mộ Thất Nguyệt:
“Mộ cô nương, vài chuyện tiện tiết lộ quá nhiều cho nàng, nàng cứu mạng con gái , sẽ hại nàng .
Tình thế cấp bách, nàng theo kinh thành một chuyến. Trên đường thể sẽ gặp nguy hiểm, nhưng tin với thủ của nàng thì tự bảo vệ thành vấn đề! Đợi việc thỏa, sẽ đưa nàng trở về.”
Mộ Thất Nguyệt gật đầu, kịp mở miệng, cửa hầm kéo , một mùi m.á.u tanh xộc xuống.
Hai căng thẳng ngẩng đầu lên, chỉ thấy T.ử Nguyệt đang ôm cánh tay thương bước xuống.
Sắc mặt Thẩm Vạn Sơn cứng , “C.h.ế.t tiệt! Sao ngươi cũng đến đây? Thân ngươi đầy mùi m.á.u tanh thế , sẽ dụ đám đến mất!”
“Lão Thẩm? Xin , các ngươi khỏi thành… Ta còn tưởng các ngươi bình an trở về Thẩm gia, ngày mai mới dùng danh nghĩa thương đội mà gấp rút đến kinh thành chứ!”
T.ử Nguyệt đầy vẻ áy náy, nếu Lão Thẩm ở đây, tuyệt đối sẽ đến bến tàu nữa.
“Ngươi thương ?” Thẩm Vạn Sơn cầm lấy hộp t.h.u.ố.c bên cạnh, động tác nhanh nhẹn giúp nàng băng bó vết thương, như một đồng đội ăn ý.
“Sau khi các ngươi lâu, bọn chúng xông tiểu viện, và Thanh Đồng liều c.h.ế.t chống cự, cuối cùng tuy tiêu diệt mấy tên đó. Thanh Đồng vì cứu , trúng mấy nhát d.a.o mà qua khỏi…” T.ử Nguyệt đến cuối, giọng nghẹn ngào.
“Di nguyện cuối cùng của , chính là bảo nhất định tìm cách hộ tống các ngươi đưa thư đến kinh thành!” Giọng nàng trầm thấp nhưng kiên định, như thể câu đang gánh vác ngàn cân.
Thẩm lão gia động tác nhanh nhẹn, nhanh băng bó xong vết thương cho nàng, băng gạc trắng nổi bật ánh nến.
Người ngoài chuẩn thuyền vội vã chạy về, trán còn lấm tấm vài giọt mồ hôi, thở hổn hển : “Lão Thẩm, T.ử Nguyệt, thuyền chuẩn xong, mau ch.óng lên thuyền khởi hành !”
T.ử Nguyệt dậy, phủi phủi bụi bặm , : “Mạc ca, khỏi thành bằng giếng nước, đường để một ít vết m.á.u, chuyện phía giao cho các .”
Mạc ca gật đầu, ánh mắt lộ vẻ kiên quyết, “Các ngươi cứ yên tâm, sẽ lo liệu hậu sự.”
Thẩm Vạn Sơn cõng Thẩm Oánh Oánh vẫn còn hôn mê, chuẩn rời . T.ử Nguyệt thấy , nghi hoặc hỏi: “Lão Thẩm, đây con gái ngươi ? Nàng ?”
Thẩm Vạn Sơn khổ một tiếng, giải thích: “Nha đầu quá ồn ào, sợ chậm trễ hành trình, nên đ.á.n.h ngất nàng… Đợi lên thuyền sẽ đ.á.n.h thức nàng.”
Mộ Thất Nguyệt lặng lẽ theo họ khỏi căn nhà gỗ, đến bên bến tàu.
Một con thuyền nhỏ lặng lẽ neo đậu bên bờ, mũi thuyền treo một chiếc đèn l.ồ.ng vàng vọt, khẽ lay động theo làn gió nhẹ. Người lái thuyền ở mũi thuyền, tay giữ mái chèo, chờ họ lên thuyền.
Mộ Thất Nguyệt hít một thật sâu, đầu màn đêm đen kịt phía , trong lòng thêm vài phần lo lắng.
Nàng c.ắ.n răng, dứt khoát bước lên con thuyền nhỏ. Theo nhịp mái chèo khua nước, con thuyền từ từ rời bến, chính thức bắt đầu hành trình lên kinh thành.