Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 316: Khác Có Ẩn Tình ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:17:41
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm, ánh dương rải khu chợ nhỏ ngoài cửa thành phía Nam, từng gánh hàng rong bày la liệt.

 

Mộ Thất Nguyệt xem xét thời gian, còn khá sớm, liền dạo quanh khu chợ nhỏ ngoài thành.

 

"Ê, vị công t.ử đây, ở đây ít dế mèn, ngươi xem con Hắc Tướng Quân đủ mạnh mẽ , chỉ mười lạng bạc thôi!"

 

Người chủ quán trông thấy nàng ăn vận nam trang gọn gàng, còn tưởng là công t.ử nhà nào trong thành ngoài tìm thú vui.

 

Mộ Thất Nguyệt để ý đến , mà dừng quầy bán trứng gà bên cạnh.

 

"Đại nương, trứng gà của bà bán thế nào?"

 

"Một văn tiền một quả, công t.ử mua chút , trứng gà đều tươi mới."

 

Mộ Thất Nguyệt nửa rổ trứng gà, cũng nhiều lắm, liền sảng khoái móc túi tiền : "Được, những trứng gà đều , mua cả rổ luôn thì bao nhiêu tiền?"

 

"Tốt quá , đa tạ công t.ử, hai mươi quả trứng gà cộng thêm rổ, công t.ử cho ba mươi văn là ."

 

Mộ Thất Nguyệt trả tiền xong, xách một rổ trứng gà xoay rời .

 

Tối qua nàng và Trì Phong chia tay , tìm một nơi vắng vẻ ẩn nấp đến sáng, đó một bộ nam trang, mới đến ngoài cửa thành phía Nam.

 

Để gây chú ý, nàng định đến chợ mua ít nông sản, dùng phận Chu Tiểu Nhạc trộn thành.

 

Chẳng mấy chốc, nàng xách một rổ trứng gà và một con cá, theo cùng những cư dân thành mua thức ăn mà thành.

 

Vào trong thành, nàng dạo một vòng phố, xác nhận ai theo dõi, mới vội vàng chạy tới Túy Tiên Lâu ở phía Nam thành.

 

ngờ, khi nàng đến cửa Túy Tiên Lâu, phát hiện cửa vẫn mở.

 

Nghĩ kỹ , những t.ửu lầu lớn như thế thường phục vụ bữa sáng, chỉ kinh doanh bữa trưa và bữa tối, sáng sớm thế mở cửa cũng là lẽ thường tình.

 

Nàng quét mắt bốn phía, nơi cũng ai theo dõi nàng, liền tìm một quán cháo gần đó, chuẩn dùng bữa sáng thật tươm tất.

 

Quán cháo ăn khá phát đạt, phần lớn chỗ trong quán đều , Mộ Thất Nguyệt gọi một bát cháo thịt nạc, chọn một chỗ ở góc khuất mà xuống.

 

Các thực khách trong quán lác đác, hình như đang bàn tán chuyện gì thú vị.

 

"Ngươi ? Tối qua nửa đêm Lục Ký khách điếm cháy !"

 

"Ôi chao, đúng còn gì, sáng nay ngang qua còn trông thấy, vốn là một lầu gỗ hai tầng khá nguy nga, chậc chậc chậc, giờ đều cháy thành tro !"

 

"Khách điếm đang yên lành, cớ cháy?"

 

"Vậy thì rõ nữa, cháy c.h.ế.t ba bốn , t.h.ả.m thương lắm!"

 

Mộ Thất Nguyệt c.h.ế.t cháy, nhớ chuyện tối qua truy sát kinh tâm động phách, nỗi lo trong lòng khỏi tăng thêm vài phần.

 

Cũng Thẩm Vạn Sơn và Thẩm Oánh Oánh bọn họ an vô sự .

 

"Cháo thịt nạc đến đây, khách quan xin dùng từ từ!"

 

Tiểu nhị bưng lên một bát cháo thịt nạc, còn chu đáo tặng kèm một đĩa dưa muối nhỏ.

 

Mộ Thất Nguyệt nếm một ngụm, hương vị quán cháo quả thực tệ, nhưng nàng tâm trí thưởng thức chậm rãi, trong lòng vẫn bận tâm cha con nhà họ Thẩm và Trì Phong bọn họ bình an .

 

Bát cháo bưng lên còn nóng, Mộ Thất Nguyệt ăn mấy miếng, thấy bàn bên cạnh đang bàn luận một chuyện khác.

 

"Nghe ? Tối qua Lục tướng quân ám sát trong ngục ! May mà cảnh giác cao, võ công hộ , thế nên mới thoát một kiếp, nhưng cũng trọng thương."

 

"Gì cơ? Trong thiên lao mà vẫn ám sát? Ta thấy chuyện hề đơn giản!"

 

" , cố tình là lúc ám sát thì Lục Ký khách điếm cháy, ngươi chuyện trùng hợp đến thế? Ta thấy là cố ý..."

 

"Ai! Thương Lục tướng quân, tuổi trẻ xuất chinh, chiến công hiển hách, nay giam thiên lao, sống c.h.ế.t rõ!"

 

"Suỵt! Chuyện ! Cẩn thận mất mạng!"

 

Mộ Thất Nguyệt đến đây, trong lòng nghi hoặc, Lục tướng quân trong miệng bọn họ, liệu thiếu chủ của Trì Phong bọn họ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-316-khac-co-an-tinh.html.]

 

Nàng Trì Phong và Thẩm lão gia bọn họ nhắc tới, thiếu chủ của họ oan uổng ngục, Thẩm lão gia cửu t.ử nhất sinh đến kinh thành đưa mật tín, chính là để giúp thiếu chủ của họ rửa sạch oan khuất.

 

Mà chứng cứ mấu chốt để rửa sạch oan khuất — phong mật tín , giờ phút đang trong gian của nàng.

 

Chuyện chút nan giải.

 

Bọn họ khó khăn lắm mới đến kinh thành, hoàng cung gần trong gang tấc, nhưng một thế lực vô hình ngăn trở, nguy cơ trùng trùng.

 

Giờ đây Thẩm lão gia và Trì Phong cùng vài thành viên Hắc Phong Đường, đều theo dõi gắt gao, cũng chỉ nàng, một nha đầu nhà quê vô danh tiểu , đối phương dường như mấy để mắt tới.

 

Nàng sờ sờ ngọc bội trong n.g.ự.c, đây là Trì Phong giao cho nàng, dặn nàng tìm chưởng quỹ Túy Tiên Lâu ở phía Nam thành.

 

Nếu nàng đoán lầm, vị chưởng quỹ Túy Tiên Lâu cũng là thành viên Hắc Phong Đường.

 

Nếu quả thật như , thì thể cũng đang theo dõi!

 

Nghĩ đến đây, nàng cẩn thận quan sát bốn phía, gần đây ít gánh hàng, trong đó hai gánh đáng ngờ.

 

Một gánh bán đồ chiên, chủ gánh lơ đãng, cũng chẳng thèm chào hỏi khách qua đường, trong tay tuy thỉnh thoảng khuấy động những lát khoai lang chiên trong chảo dầu, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Túy Tiên Lâu đối diện đường.

 

Lại một gánh bán bao tải, gánh của căn bản ai hỏi mua, nhưng liên tục sắp xếp bao tải, ánh mắt cũng luôn chằm chằm Túy Tiên Lâu đối diện.

 

Mộ Thất Nguyệt quan sát một vòng, ước chừng sơ bộ thì gần đây ít nhất ba bốn theo dõi.

 

Sau khi rõ tình hình, Mộ Thất Nguyệt thầm tính toán trong lòng, tuyệt đối thể mạo hiểm tiếp xúc với chưởng quỹ Túy Tiên Lâu, nếu nàng cũng sẽ theo dõi.

 

phong mật tín trong tay nàng thì ?

 

Rõ ràng là chứng cứ quan trọng, giờ trong tay nàng.

 

Cũng Trì Phong thế nào ?

 

Nếu còn thể gặp , nhất định sẽ trả "củ khoai nóng" cho !

 

Mộ Thất Nguyệt hạ quyết tâm, lặng lẽ ăn hết một bát cháo, khi trả tiền rời , lúc gặp hai tên bộ khoái ngang qua mắt.

 

"Nghe lão lang trung của y quán phía Nam thành chữa thương giỏi, chừng thể cứu sống , ngàn vạn đừng c.h.ế.t trong ngục, bằng chúng cũng gặp họa theo!"

 

Mộ Thất Nguyệt , bản năng theo .

 

Trên phố kẻ , nàng là một tiểu ca yếu ớt, hề bắt mắt.

 

Mộ Thất Nguyệt theo hai tên bộ khoái đó một y quán.

 

"Ồ, hai vị quan gia đại giá quang lâm, là kê đơn bốc t.h.u.ố.c ạ?" Một lang trung trẻ tuổi của y quán tiến lên chào hỏi.

 

Hai tên bộ khoái khinh thường liếc một cái, : "Lão lang trung ở chỗ các ngươi ? Mau gọi đây! Theo chúng một chuyến ngục, chữa thương cho phạm nhân."

 

Vị lang trung trẻ tuổi vội vã : "Hai vị quan gia xin đợi lát, lập tức cho gọi lão lang trung đến!"

 

Mộ Thất Nguyệt , bọn họ mời ngục chữa thương cho phạm nhân, liệu Lục tướng quân ám sát tối qua ?

 

Không lẽ trùng hợp đến thế?

 

chuyện nàng vô tình gặp , tìm hiểu ngọn ngành, quả thực cam lòng!

 

Nàng lặng lẽ theo vị lang trung trẻ tuổi , hậu viện.

 

Trong hành lang hậu viện, thấy cuộc đối thoại của hai vị lang trung.

Mèo Dịch Truyện

 

"Cha! Ngoài hai tên bộ khoái đến, mời ngục chữa thương cho phạm nhân! Người liệu thiếu chủ ?"

 

Mộ Thất Nguyệt đến đây, trong lòng giật thót!

 

Chẳng lẽ lão lang trung cũng là thành viên Hắc Phong Đường? Vậy lẽ cũng theo dõi ?

 

Giờ phút , Mộ Thất Nguyệt cảm thấy đang bên bờ vực xoáy nước, bất cứ lúc nào cũng thể cuốn vực sâu, vạn kiếp bất phục.

 

 

 

Loading...